Màn Ảo Thuật Của Cô Nàng Phông Bạt - Chương 3

Cập nhật lúc: 24/03/2026 12:02

Ông ta bước xuống xe, vòng qua mở cửa cho Lâm Hiểu Lị, bà ngồi vào ghế phụ lái, còn Khương Lệ Lệ thì vào ghế sau. Cả hai đều cố tỏ ra điềm nhiên, giấu đi sự bỡ ngỡ khi lần đầu đặt chân vào một chiếc Mercedes.

Chuyện cũ chưa lắng, thử thách mới đã ập đến đến. Ghế da ở hàng sau lạnh ngắt vì điều hoà, mùi trong xe lạ lẫm khiến Khương Lệ Lệ khó chịu, mà thực ra cô thấy xe nào cũng có cái mùi hăng hắc khó chịu.

Cô hơi say xe, mẹ cô cũng vậy, Khương Lệ Lệ biết nhưng vẫn cố nín nhịn, không hé răng kêu ca nửa lời. Say xe vốn là chứng khó nói, chẳng có gì hay ho, dễ khiến người ta nghĩ mình là dân quê lên tỉnh, ngố tàu ngố tỏi.

May là đoạn đường không dài nên cô không bị nôn.

Đến cổng trường tiểu học, đúng vào sáng thứ Hai, thầy cô và hiệu trưởng đều đang đứng điểm danh. Sân thể d.ụ.c của trường này nằm ngay bên ngoài cổng, bình thường bị vô số hàng quán lấn chiếm, chỉ riêng thứ Hai mới được dọn trống để làm lễ chào cờ.

Chiếc Mercedes của sếp Viên chạy thẳng vào cạnh sân thể d.ụ.c, lập tức thu hút biết bao ánh nhìn. Thầy cô âm thầm quan sát, lũ trẻ thì khỏi phải nói, vài cậu bé còn tò mò xúm lại gần, có đứa sờ mó, có đứa áp mặt nhìn trân trân. Giáo viên hốt hoảng chạy tới quát tháo, lo chúng nghịch dại. Tiếng la mắng hòa với tiếng xuýt xoa trầm trồ tạo nên một làn sóng xôn xao nhốn nháo.

Lần này sếp Viên không mở cửa giúp họ. Lâm Hiểu Lị tự tay đẩy cửa xe, dẫn Khương Lệ Lệ bước xuống. Đúng lúc ấy, lớp của cô đang ở ngay gần đó, mọi người đều thấy rõ cảnh cô bước ra từ trong xe. Ánh mắt đám bạn sáng rỡ lên, như thể giờ mới biết trong lớp còn có một người tên là Khương Lệ Lệ.

"Xe Mercedes kìa." Đàm Mẫn, cô bé nhà bán tạp hoá là người đầu tiên nhận ra: "Cha tớ bảo đó là loại xe đắt nhất đấy."

Cô bé vừa nói xong đã bị Đường Giai trừng mắt lườm một cái, lập tức im bặt. Cả đám tiếp tục dự lễ chào cờ, nhưng đến lúc tan hàng thì tình thế hoàn toàn đổi khác. Trên đường vào lớp, đã có không ít bạn vây lại quanh Khương Lệ Lệ, nhao nhao hỏi han đủ điều.

"Chiếc xe đó là của nhà cậu à?"

"Là Mercedes phải không?"

"Mua bao nhiêu tiền thế?"

Lần đầu tiên được chú ý đến vậy, Khương Lệ Lệ chỉ cảm thấy cả người nhẹ bẫng, tựa như que kem dưới nắng sắp tan chảy đến nơi. Cô muốn lên tiếng giải thích nhưng chẳng hiểu vì sao lại cứ tần ngần. Có lẽ vì thoáng thấy gương mặt Đường Giai đang cau có ó đ.â.m, sát cạnh là Đàm Mẫn và Hà Địch đang lăm lăm rình rập, khiến cô bất giác thốt lên: "Đó là xe của công ty cha tớ."

Lũ trẻ ồ lên, rồi lại tiếp tục b.ắ.n ra một loạt câu hỏi:

"Thế cha cậu là sếp to à?"

"Nhà cậu kinh doanh gì thế?"

"Ngày nào ông ấy cũng đưa cậu đi học hở?"

Đã thốt ra lời nói dối đầu tiên thì những lời tiếp theo cũng dễ dàng hơn hẳn. Khương Lệ Lệ đáp lấy lệ mấy câu, nói chuyện vòng vo nước đôi, khiến người khác khó mà bắt bẻ. Cô thoáng nhận ra rằng, có lẽ kiểu nói mập mờ như vậy sẽ giúp mình tránh bị vạch trần.

Nhưng Đường Giai nào dễ bỏ qua như thế.

Trong thế giới động vật, một khi sư t.ử đã nhắm vào con linh dương yếu nhất đàn thì sẽ truy đuổi đến cùng, tuyệt đối không bỏ giữa chừng, kẻo phí công vô ích.

"Xí, công ty gì chứ, nhà nó ở công trường xây dựng, là công nhân thôi." Đường Giai phản bác ngay lập tức.

Nhưng hôm nay lại quá ư đặc biệt. Ngay cả lời của người có tiếng nói nhất dường như cũng mất đi vài phần trọng lượng. Dẫu chẳng ai dám cãi lại Đường Giai, nhưng vẫn có một giọng yếu ớt vang lên: "Cha tớ bảo, công trình xây dựng cũng là do công ty làm mà."

Đó là cô bé đeo máy trợ thính tên Lâm Sảng, người duy nhất hiện tại coi Khương Lệ Lệ là bạn. Tình bạn ấy cũng chỉ bắt đầu từ lần Khương Lệ Lệ chỉ cho cô bé chỗ Hà Địch giấu chiếc máy trợ thính ở đâu.

Lâm Sảng học giỏi, bố là giáo sư đại học, lời nói ra vẫn có độ tin cậy nhất định. Mà thực ra là vì hôm nay Khương Lệ Lệ như khoác lên mình một lớp hào quang khiến người ta không thể không tin tưởng, chính Đường Giai cũng bị ánh sáng ấy làm lu mờ đi ít nhiều.

Vì lẽ đó mà Đường Giai càng thêm tức tối: "Có gì mà ghê gớm, chẳng qua là dân ngoại tỉnh thôi mà." Đường Giai khinh khỉnh nói, rồi bất ngờ bước lên một bước, khiến Lâm Sảng hoảng hốt lùi lại.

Nó lại sắp đ.á.n.h người rồi, ý nghĩ này lóe lên trong đầu Khương Lệ Lệ. Không khí buổi sớm mùa hè vẫn còn se lạnh, cô bé đeo máy trợ thính khẽ rụt vai vì sợ. Đám con gái còn lại đứng nhìn như bầy khỉ trong vườn thú, ai nấy thản nhiên im lìm. Trước khi kịp suy nghĩ, Khương Lệ Lệ đã bước ra, chắn trước mặt Lâm Sảng.

"Tất nhiên là đáng tự hào rồi!" Cô nghe thấy chính mình cất giọng: "Cha cậu có phải là ông chủ công ty đâu! Chừng nào làm ông chủ đi rồi hẵng chê nhà tớ.”

Đường Giai như bị vả một cái rõ đau, đám bạn xung quanh cũng c.h.ế.t lặng. Lần đầu tiên có người dám phản kháng lại Đường Giai như thế. Tụi nhỏ như lũ khỉ vây xem trận đấu, rõ ràng chỉ cần xúm lại là có thể hạ gục “khỉ chúa”, nhưng rốt cuộc vẫn chỉ biết trơ mắt chờ đợi kết cục cuối cùng. Ngay cả hai “tùy tùng” là Đàm Mẫn và Hà Địch cũng không ngoại lệ.

Đây là một trận quyết đấu tranh ngôi “khỉ chúa”, bấy giờ Khương Lệ Lệ mới chợt hiểu ra. Cô phải đ.á.n.h bại Đường Giai bằng bất cứ giá nào. Nếu không, cô và Lâm Sảng sẽ mãi là bọn khỉ hèn mọn dưới đáy xã hội, sống dở c.h.ế.t dở. Cô đã từng thấy loại khỉ đó trong Thế giới động vật, mưa xuống cũng không có quyền tìm chỗ trú, chỉ có thể ngồi co ro bên mỏm đá, dõi về xa xăm bằng ánh mắt đau đớn c.h.ế.t lặng.

Đường Giai xinh xắn thông minh, cha là phó chủ tịch quận, bên cạnh lúc nào cũng có Đàm Mẫn và Hà Địch cung phụng sát nút. Còn Khương Lệ Lệ thì chẳng có gì. Vũ khí duy nhất cô có chính là tia sáng tình cờ chiếu rọi lên người cô trong ngày hôm nay. Là thứ năng lực mới từ trên trời rơi xuống.

"Cậu chưa từng ăn bò bít tết đâu nhỉ. Tớ ăn rồi." Cô tự học theo cách khoe khoang của Đường Giai, chẳng cần ai dạy cũng rành rẽ sáu câu: "Năm nào cha tớ cũng tặng quà sinh nhật cho tớ, toàn là b.úp bê ngoại nhập biết hát biết nhảy. Chị tớ còn đang học đại học ở nước ngoài, trường bên đó còn tổ chức cả lễ Giáng Sinh cơ."

Cô cứ thế quất vào Đường Giai bằng những lời dối trá do chính mình dệt nên. Mỗi một câu thốt ra đều có tiếng trầm trồ vang lên, miệng đứa nào cũng há tròn như chữ O, mắt sáng rỡ, chăm chú nghe cô nói như những khán giả trung thành. Bọn trẻ chẳng khác nào những đám mây mềm mại, nâng Khương Lệ Lệ lên như thể cô là vâng dương mới mọc.

Khương Lệ Lệ cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c như được ánh nắng ấm áp rót đầy.

Cô tựa vũ công đang xoay tròn giữa sân khấu, cứ xoay mãi, xoay mãi. Vô số lời nói dối mỹ miều tuôn ra như nước chảy khỏi đầu ngón tay. Cô đang dệt nên một giấc mộng đẹp, giấc mộng mà đứa trẻ nào cũng khát khao ước ao, với chất liệu lấy từ những bộ phim từng xem, những quyển sách từng đọc, những câu chuyện rời rạc từng nghe, và cả sự thấu hiểu sâu sắc về ước mơ của một đứa trẻ. Là đồ chơi, là xứ người, là những câu chuyện xa xăm diệu vợi, là những thứ mà người khác không có... chỉ mình cô có.

Cái cảm giác lâng lâng ấy mới tuyệt vời làm sao. Mỗi lời cô nói ra như mang theo ma lực, hệt như những lời ước nguyện khi xoa cây đèn thần trong truyện cổ tích. Cô vừa nói, vừa ngỡ như mình thực sự sở hữu tất cả những gì mình đang kể, căn nhà lán lụp xụp ở công trường xây dựng kia cũng ngày một xa vời.

Giờ phút này, cô chính là Khương Lệ Lệ trong lời kể của mình. người có tất cả, không thiếu thứ gì, gia đình hạnh phúc, sống sung túc giàu sang, hệt như một nàng công chúa bước ra từ cổ tích.

Và nếu thật sự có một cô bé như vậy, thì cảm giác được tôn sùng, được ngưỡng mộ, được vây quanh bởi niềm vui và sự thỏa mãn tột cùng... chắc cũng chẳng khác gì tâm trạng hiện tại của Khương Lệ Lệ đâu nhỉ?

Đây là bài học đầu đời của Khương Lệ Lệ. Khoảnh khắc ấy, cô hiểu ra rằng: những thứ giả vờ mà ra, nếu đóng đủ khéo thì cảm giác mang lại cũng chẳng khác gì sở hữu chúng thật. Thậm chí với những món đồ càng đắt tiền, điều ấy lại càng đúng.

Về phương diện này, Khương Lệ Lệ còn chín chắn hơn cả những người lớn vẫn khúm núm khi bị nhân viên cửa hàng xa xỉ nhìn chòng chọc. Niềm tin của cô bé sáu tuổi ấy còn vững vàng hơn những cô gái mang túi hàng nhái mà vẫn sợ bị phát hiện, chẳng thể tận hưởng mà cứ mãi chột dạ bất an.

Giá trị lớn nhất của những món hàng xa xỉ không nằm ở bản thân nó, mà ở ý nghĩa đằng sau, ở cái cảm giác bản thân ưu việt hơn người. Thế mà Khương Lệ Lệ thậm chí chẳng cần đến chiếc túi nào vẫn có thể tự lĩnh hội được thứ cảm giác ấy.

Đó là bản lĩnh mà đến cả người lớn cũng hiếm ai có được, huống gì là một cô bé tiểu học.

Nhưng Đường Giai sao có thể dễ dàng chấp nhận. Với “khỉ chúa” đã có tuổi, việc quyền lực dần dà tuột khỏi tay là điều không thể chấp nhận, chẳng khác nào bị phế truất, thậm chí là bị g.i.ế.c c.h.ế.t.

Thế là trong cơn hoảng loạn, cô bé chỉ biết trỏ tay vào mặt Khương Lệ Lệ, gào lên: “Mày nói dối! Mày là đồ chuyên bịa chuyện!”

Nếu có ai từng nghiên cứu kỹ những cuộc đấu đá giữa bọn trẻ con, sẽ phát hiện rằng về bản chất, chúng chẳng khác gì cuộc chạy đua chức tổng thống của các cường quốc hàng đầu thế giới. Mấu chốt là làm sao trong thời gian ngắn nhất gán được cái nhãn dễ tiếp thu nhất cho mình và dán nhãn xấu cho đối thủ. Các tờ báo phân tích chính luận có thể viết những bài phân tích dài dằng dặc, nhưng thứ mà cử tri nhớ rõ nhất lại luôn là scandal bên lề và những biệt danh ấn tượng ấy thôi.

Mà Đường Giai xưa nay rất giỏi khoản này. Chỉ cần nhìn tốc độ cô bé đặt biệt hiệu cho người khác là biết. Trước khi Khương Lệ Lệ xuất hiện, cô bé đã kịp gán cho không ít bạn học những biệt danh đến đại học còn chưa gỡ nổi, khiến không ít người mang theo vết thương lòng suốt đời.

Đáng tiếc, lần này cô bé đã đụng nhầm người.

“Tớ không nói dối,” Khương Lệ Lệ đáp cực nhanh: "Chính cậu mới là người nói dối! Nhà cậu có xe Mercedes à? Tớ thấy cậu ghen tị thì có! Cậu là con cóc ghen tị, rồi sẽ biến thành con quái vật xấu xí cho xem!”

“Con cóc ghen tị biến thành quái vật xấu xí” chính là câu chuyện ngoại khóa tụi nhỏ vừa học gần đây. Cả đám vẫn còn thuộc nằm lòng. So với cái “đồ chuyên bịa chuyện” mà Đường Giai gán cho, biệt danh này ăn đứt về độ bắt tai và tính hình tượng. Thế là bọn trẻ lập tức phá lên cười.

“Uí, quái vật xấu xí! Đường Giai biến thành quái vật rồi!”

“Ha ha ha, con cóc ghen tị xấu xí!”

Mặt Đường Giai lập tức đỏ au. Có lẽ đây là lần đầu tiên cô bé nếm trải cảm giác bị người khác đặt biệt danh. Lạ một chỗ, cô bé lại không lao vào đ.á.n.h người như thường lệ. Đường Giai như bị rút cạn khí thế, bỗng trở nên mềm oặt. Thứ từng giúp cô bé như con quái vật bọc thép tung hoành trong lớp 1A1, mặc sức chèn ép người khác, dường như tan biến sạch.

Dẫu vẫn là Đường Giai, vẫn là con gái của phó chủ tịch quận, vẫn xinh xắn và luôn đứng top ba trong lớp... nhưng cô bé bỗng trở thành một người khác. Một “khỉ chúa” bị phế, đ.á.n.h mất phép màu khiến người người sợ sệt.

Cả những kẻ luôn bám theo cô bé cũng ỉu xìu thấy rõ. Dường như mãi đến bây giờ đám trẻ mới phát hiện, rằng Đàm Mẫn nhà có cửa hàng tạp hoá thật ra chỉ là một cô bé mập mạp, chẳng khác gì những “đồ béo ị” từng bị Đường Giai bắt nạt. Hà Địch cũng chỉ là một cô nhóc gầy nhẳng, tóc hoe hoe, mặt lấm tấm tàn nhang.

Nhưng rõ ràng Hà Địch vẫn chưa nhận ra điều này.

“Cậu có nhiều đồ xịn thế, sao không đem tới trường cho tụi tớ coi?” Cô bé vẫn theo thói cũ mà đứng về phía Đường Giai.

“Tớ để ở nhà hết rồi, việc gì phải mang cho cậu xem.” Khương Lệ Lệ đáp ráo hoảnh: “Cậu trộm b.út máy của Lâm Sảng còn chưa trả lại cho bạn ấy đâu đấy!"

Thực ra chuyện Hà Địch lấy b.út cũng chỉ là nửa thật nửa hư, tính tình của những đứa nhỏ con nhà giáo thường có phần lập dị, nhưng Khương Lệ Lệ cứ thế chốt hạ là ăn trộm, khiến mặt Hà Địch tái mét.

“Cậu nói bậy!” Hà Địch hét lên rồi lao đến, định túm lấy áo Khương Lệ Lệ.

Nhưng Khương Lệ Lệ phản ứng còn nhanh hơn, giơ tay tát cho cô bé một cái.

Lũ trẻ xung quanh tức thì kinh hãi. Ngay cả Đường Giai cũng chưa từng đ.á.n.h ai kiểu đó. Trong khoảnh khắc ấy, Khương Lệ Lệ như biến thành người lớn, như phản diện trong phim truyền hình.

Chỉ có mình Khương Lệ Lệ biết... cô học được cách đ.á.n.h người từ đâu.

Ấy vậy mà bọn trẻ lại chấp nhận cả điều này. Chúng như thể chịu sự chi phối của một quy luật vô hình, chỉ cần ngồi vào ngai “khỉ chúa” thì mọi việc đều trở thành đúng đắn.

Kể từ ngày hôm ấy, lớp 1A1 đổi chủ. Khương Lệ Lệ trở thành người nắm quyền mới. Ở một phương diện nào đó, đây cũng được coi là một cuộc chuyển giao quyền lực bình thường, chí ít cô không bạo ngược giống Đường Giai. Cô không bắt nạt ai, cũng chẳng còn động tay động chân với ai nữa. Ngay cả chuyện đặt biệt danh cũng rất ít khi xảy ra. Khu hoạt động ở sân trường cũng được phân chia công bằng. Các bạn trong lớp vui vẻ chấp nhận trật tự mới ấy.

Nhưng sâu trong thâm tâm, Khương Lệ Lệ hiểu rất rõ, sự vui vẻ và chấp nhận ấy không có chút giá trị nào trong việc giúp cô giữ vững vị trí này. Nếu một ngày nào đó Đường Giai có thể lật đổ cô, họ cũng sẽ không ngần ngại mà quay sang cúi đầu trước quy tắc cũ, tiếp tục sống dưới cái bóng của biệt danh và sự bắt nạt như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Khác với những cái kết hả hê trong phim ảnh, bộ ba Đường Giai không rơi vào tình cảnh thê t.h.ả.m. Thậm chí các cô bé ấy vẫn thuộc tầng lớp trung lưu trong lớp, chỉ là không còn cái quyền muốn làm gì thì làm như trước. Họ giống như những nhân vật phản diện trong phim hoạt hình, lúc ẩn lúc hiện, thi thoảng tụ tập một chỗ, từ xa dõi mắt nhìn Khương Lệ Lệ và vương triều nhỏ cô đã dựng lên quanh mình.

Khương Lệ Lệ chưa bao giờ nghi ngờ, rằng một ngày nào đó, họ sẽ tìm được cơ hội để phá tung mọi thứ.

Thế nhưng cô cũng dần quen với đời sống làm "khỉ chúa". Chỉ tiếc là mẹ không biết rằng ở trường cô đã oai phong đến nhường nào, đã làm được việc mà bà còn chưa làm nổi trên chiếu bạc. Trong mắt người lớn, cô chỉ là một đứa trẻ có thành tích không tệ, quan hệ bạn bè tốt, thường được tặng quà, mỗi buổi tan học đều có đám bạn ríu rít theo về. Nhưng thực tế, Khương Lệ Lệ chẳng bao giờ đưa bạn về tận nhà. Cô chỉ dắt tụi nó vòng qua khu dân cư gần công trường, sau đó lặng lẽ rẽ lối, quay về căn phòng nhỏ của mình giữa công trình xây dựng.

Cô không cảm thấy hành động ấy có gì nguy hiểm. Giờ đây cô như người đang đi dây, ngày càng vững tay vững bước. Thậm chí cô còn tìm được cách lý giải cho điều đó trong "Thế giới động vật", rằng ngụy trang vốn là bản năng của muôn loài. Vẹt sẽ nhặt những chiếc lá sặc sỡ để điểm tô cho đuôi. Cóc có thể phồng lên gấp năm lần kích thước để doạ kẻ thù. Còn cô, chẳng qua cũng là một sinh vật nhỏ bé gặp nguy hiểm, chỉ còn cách phồng mình thật lớn để đối phó với hiểm họa phía trước.

Chỉ tiếc, cô không ngờ hiểm họa lại đến trong một khoảnh khắc rất đỗi bình thường.

Hôm đó, trong giờ ra chơi, tụi nhỏ vây quanh Khương Lệ Lệ như thường lệ. Có đứa hí hửng khoe món đồ mới được mua, có đứa hào hứng kể chuyện mới lạ, vài cô bé còn cầm trong tay thứ gọi là "tẩy pha lê", bảo là Đường Giai tặng.

“Đây là tẩy cha Đường Giai mua lúc đi họp trên tỉnh đấy.” Đàm Mẫn hồ hởi nói, đắc ý “quảng cáo” giúp Đường Giai: “Ai có tẩy thì thứ Hai chơi chung với tụi tớ, còn được đổi đồ ăn vặt nữa.”

Khương Lệ Lệ nhạy bén cảm thấy địa vị của mình đang bị thách thức.

Hiển nhiên Đường Giai đã đổi chiến lược, bắt đầu chia rẽ và lôi kéo đội ngũ của cô. Thế là Khương Lệ Lệ gần như phản ứng theo bản năng, cô dùng chiêu bài mình quen thuộc nhất, lên tiếng: “Loại tẩy đó có gì hay, tẩy lên giấy đen thui. Dì tớ ở nước ngoài về có mang cho tớ loại tẩy hình trái cây nè. Hình quả gì thì có mùi thơm của quả nấy luôn. Mà còn sạch cực.”

Lũ con gái lập tức xuýt xoa gật gù, chỉ có Đường Giai xẵng giọng chặn lời: “Thế sao cậu không mang tới cho tụi tớ coi?”

“Đúng đó, tớ thấy cậu toàn xài tẩy trắng bình thường thôi.” Đàm Mẫn phụ họa ngay: “Loại đó bán có một hào một cục, rẻ bèo.”

“Cả b.út chì với hộp b.út của cậu cũng đâu có bằng của Đường Giai.” Hà Địch chen vào.

“Nhưng hộp b.út của bạn ấy có dán hình Thủy Thủ Mặt Trăng. Cái đó tụi mình đâu mua được.” Lâm Sảng lên tiếng bênh vực.

Dạo gần đây, mấy bạn nữ đều nghiêng về phía Khương Lệ Lệ, hầu hết đều đứng về phe cô. Thực ra, miếng dán ấy là do Khương Lệ Lệ tự để dành tiền mua. Khác với tụi nhỏ tan học là được chở về nhà, cô là kiểu trẻ con bị thả rông, mất tích cả buổi chiều cũng chẳng ai thắc mắc. Có lần cô tự bắt xe buýt đi tới chợ đầu mối, tìm mua được loại dán khiến ai thấy cũng mê, rồi chia cho bạn bè.

“Tớ không muốn mang đến đâu. Lỡ mất thì sao.” Khương Lệ Lệ đáp một cách đĩnh đạc.

Chiêu này trước đây trăm lần luôn hiệu nghiệm, tiếc là hôm nay lại mất thiêng.

“Tớ thấy chẳng phải cậu sợ mất, là không có thì đúng hơn.” Đường Giai liếc mắt, giọng chua lè: "Cậu toàn c.h.é.m gió thôi. Đúng là Vua Bốc Phét.”

Góc đọc sách của lớp dạo này có cuốn truyện tên là Vua Bốc Phét. Vừa nghe thấy cụm từ đó, Khương Lệ Lệ lập tức cảm nhận được hiểm họa, bèn đáp dứt khoát: “Tớ không có bốc phét. Những gì tớ nói đều là thật.”

“Vậy cậu có giỏi thì mang đến cho bọn tớ xem đi.” Đường Giai khiêu khích.

“Mang thì mang, không những mang đến mà tớ còn tặng hai cục cho hai bạn thân nhất của tớ nữa.” Khương Lệ Lệ đáp gọn lỏn.

Đám con gái lập tức sáng mắt. Ai cũng từng là "tay sai" cho Đường Giai, tự nhiên sự chú ý đều đổ dồn vào việc ai sẽ nhận được tẩy. Chỉ có Khương Lệ Lệ là cảm thấy hiểm nguy đang cận kề.

Cô đã tự phồng mình lên quá lớn, sắp nổ tung đến nơi rồi.

Cuối tuần đó dài tựa trăm năm. Khương Lệ Lệ đã dùng hết mọi cách, kể cả việc ngâm cục tẩy trắng bình thường vào lọ nước hoa của mẹ, hay lén lút bắt xe buýt đi mua, nhưng cuối cùng vẫn xôi hỏng bỏng không.

Tóm lại, khi đứng trước cửa lớp vào sáng thứ Hai, trong cặp Khương Lệ Lệ không hề có một cục tẩy nào.

Lần đầu tiên trong đời, cô cảm nhận được tâm trạng của một người sắp bị tuyên án t.ử.

Buổi sáng hôm đó có tiết thể d.ụ.c, cặp sách đều chất đống ở góc sân. Vừa tan hàng, Đường Giai và đám bạn đã xúm lại tra hỏi. Bàn tay Khương Lệ Lệ run lên khe khẽ, cô giả vờ bình tĩnh lục lọi trong cặp. Biết rõ kéo dài thời gian không thể cứu vãn được gì, trong đầu cô vang lên câu mà Khương Mậu Lâm thường nói: duỗi đầu cũng một đao, rụt đầu cũng một đao.

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, cô khựng lại.

Ngón tay cô chạm vào... hai cục tẩy.

Chúng có hương thơm thoang thoảng với hình thù trái cây, hình trái nào có mùi trái nấy, hoàn hảo y như những gì cô khoác lác.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Màn Ảo Thuật Của Cô Nàng Phông Bạt - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD