Mãn Mãn - Chương 4
Cập nhật lúc: 14/07/2026 15:07
Thế nhưng cuộc đời của chính anh thì sao? Đáng lẽ ra anh ấy có thể ở bên một người phụ nữ anh yêu, một người phụ nữ thông minh, sinh con đẻ cái cơ mà.
Giờ đây chỉ vì một phần ân tình, anh lại phải cưới một đứa ngốc, một đứa ngốc chỉ toàn bôi tro trát trấu lên mặt anh ấy.
Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi không muốn lên tiếng nữa, leo lên giường đi ngủ.
Kỳ Tự vẫn ngồi im tại chỗ không hề nhúc nhích.
Không biết đã trôi qua bao lâu.
Anh bước lại gần, khẽ thở dài một tiếng: "Mãn Mãn, những gì anh đã hứa thì nhất định anh sẽ làm được. Hôm nay là anh lỡ lời nói nặng với em, xin lỗi em."
Nhìn sâu vào đôi mắt anh.
Bỗng dưng tôi lại muốn trào nước mắt.
Tôi ngoảnh mặt đi chỗ khác, để giọt nước mắt giấu vào trong tấm chăn.
May mà hiện tại mọi chuyện vẫn còn kịp.
Tôi không muốn bản thân trở thành gánh nặng của anh ấy nữa.
Tôi cố gắng giữ nhịp thở đều đặn, cất giọng nhẹ tênh: "Anh ơi, xin lỗi anh. Em không thích anh nữa rồi."
Lời vừa dứt.
Khắp căn phòng chìm trong tĩnh mịch.
Đêm thâu vẫn đang dần trôi.
8
Tôi không biết mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Lúc rạng sáng tôi tỉnh giấc một lần, phát hiện đèn phòng khách vẫn sáng, Kỳ Tự vẫn chưa rời đi.
Khi mở mắt ra lần nữa thì mặt trời đã lên cao tít.
Tôi định nhắn tin cho Kỳ Tự theo thói quen.
Nhưng động tác tôi khựng lại.
Đã nói là không thích nữa rồi, sau này không thể làm phiền anh ấy như vậy nữa.
Điện thoại bỗng rung lên.
Là Kỳ Tự.
Anh ấy nhắn: [Anh đi công tác một tuần. Ăn xong bữa sáng trên bàn rồi hãy về nhà, đừng có chạy lung tung nữa.]
Vừa hay tôi cũng không muốn chạm mặt anh, để mấy ngày này có thể bình tâm lại.
Đã lâu rồi tôi không đến thăm bà nội.
Tôi xốc lại tinh thần rồi sang bầu bạn với bà.
Cho đến khi bà nội đòi gọi video cho Kỳ Tự.
Tôi mới nhắn tin: [Anh ơi, bây giờ anh có tiện không.]
Chỉ một lát sau, Kỳ Tự nhắn lại: [Ba ngày rồi đấy Hứa Mãn Mãn. Người cũng lạnh ngắt rồi, giờ em mới nhớ ra đi nhặt xác đấy à?]
[Anh đang nói gì thế? Bà nội muốn gọi video cho anh, lúc nào anh rảnh thì bảo em nhé.]
Tôi vừa gửi tin nhắn đi thì chiếc xe của Kỳ Tự đã tiến vào khoảng sân ngoài cửa sổ.
Vốn dĩ định ở lại nhà họ Kỳ ăn tối, nhưng anh lại một mực lôi tôi về.
Trong xe, tôi lí nhí hỏi: "Chẳng phải anh bảo đi công tác một tuần sao? Sao tự dưng lại về rồi?"
Tâm trạng của Kỳ Tự có vẻ không tốt lắm: "Thích thì về thôi."
"Dạ."
Tôi không biết nên nói gì nữa, đành quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đây không phải là đường về nhà.
"Anh ơi, mình đi đâu vậy?"
"Đi ăn."
Tôi nhớ ra rồi.
Trước kia mỗi lần Kỳ Tự đi công tác về, tôi luôn chải chuốt thật xinh xắn rồi mè nheo đòi anh đưa đi hẹn hò, đi ăn.
Giống y như bây giờ vậy.
Trước mắt là một nhà hàng quen thuộc.
Tôi vừa định lên tiếng thì bị một giọng nói cắt ngang.
"Sếp Kỳ, trùng hợp quá."
Tôi nhìn cô ta. Tôi từng gặp rồi, là cô trợ lý đắc lực của Kỳ Tự tên là Bạch Tô.
Hôm nay cô ta không mặc đồ công sở mà diện một chiếc váy liền thân.
Vẫn toát lên vẻ năng động, giỏi giang và xinh đẹp như trước.
Tôi có thể nhìn ra sự ngưỡng mộ giấu nơi đáy mắt cô ta. Dường như một người như vậy mới là người xứng đôi nhất với Kỳ Tự.
Tôi chớp chớp mắt, nở một nụ cười: "Chị ơi, chị đi ăn một mình ạ?"
Bạch Tô ngẩn người một lát rồi cười đáp: "Đúng vậy, tình cờ tôi cũng muốn ăn ở quán này."
"Vậy chị ăn chung với bọn em đi, vừa ăn vừa trò chuyện cho vui."
Ánh mắt Kỳ Tự bỗng chốc lạnh đi.
Anh quay sang nhìn tôi, ánh mắt phẳng lặng.
Bạch Tô không ngồi xuống, mà chỉ tranh thủ cơ hội nói: "Sếp Kỳ, thật ra bộ phận dự án không phù hợp với chuyên môn của tôi lắm. Tôi vẫn muốn xin điều về văn phòng tổng giám đốc, không biết có được không..."
Thấy hai người họ có chuyện cần bàn.
Tôi vội vàng vờ như có điện thoại gọi đến: "Anh ơi, Tiểu Mẫn tìm em có việc gấp, em phải đi trước đây. Anh ăn cùng chị ấy nhé."
"..."
Dưới ánh nhìn im lặng của Kỳ Tự, tôi luống cuống đứng dậy rời đi.
Tôi bước đi rất nhanh, đi trong vô định.
Vừa ngước mắt lên thì đã đến bãi đỗ xe tầng hầm, còn tình cờ chạm mặt cậu bạn học cấp ba.
Lâu rồi không gặp, cậu ấy muốn xin số liên lạc của tôi.
Tôi chậm chạp "ồ" một tiếng, trong đầu vẫn luẩn quẩn hình ảnh hai người họ trò chuyện vui vẻ trong nhà hàng.
Trong lòng vẫn cảm thấy có chút buồn bã.
"Cậu thẫn thờ cái gì thế? Còn nhớ tớ tên gì không?"
Tôi bừng tỉnh: "Lục Danh Trạch?"
