Mãn Mãn - Chương 5
Cập nhật lúc: 14/07/2026 15:07
Cậu ấy bật cười, đường nét gương mặt vẫn thanh tú như xưa: "Tớ còn tưởng cậu quên rồi chứ. Tớ vừa mới về nước, mấy năm nay cậu sống tốt không? Có bạn trai chưa?"
Đang nói dở, ánh mắt cậu ấy bỗng hướng ra phía sau lưng tôi.
Tôi quay người lại, ánh mắt khẽ run lên.
Không biết Kỳ Tự đã đứng đó từ lúc nào, chiếc cà vạt nới lỏng, ánh mắt lạnh lùng.
Cùng chung một giới nên mọi người đều biết mặt nhau. Lục Danh Trạch khách sáo hỏi: "Hôm nay là ngày tốt gì vậy, sếp Kỳ cũng đến đây dùng bữa sao?"
Kỳ Tự không thèm nhìn cậu ấy, ánh mắt lướt qua người tôi: "Đợi em trong xe."
Nói xong, khi bước ngang qua tôi, bước chân anh chậm lại, nhạt giọng buông một câu: "Em chỉ có năm phút để ân ái với tên người yêu cũ c.h.ế.t tiệt này thôi đấy."
"..."
9
Sao anh ấy lại biết chứ.
Đúng là chúng tôi có đứng trò chuyện thêm một lát rồi tôi mới lên xe.
Trên điện thoại, Lục Danh Trạch lại nhắn tin hỏi về mối quan hệ giữa tôi và Kỳ Tự.
"Nhắn lại nhanh gớm nhỉ."
Ngón tay đang gõ chữ của tôi khựng lại: "Em đang nhìn điện thoại nên tất nhiên là nhắn nhanh rồi."
Gặp đèn đỏ, Kỳ Tự dừng xe lại: "Vậy nên anh đi công tác ba ngày, em cũng ba ngày không thèm ngó tới điện thoại hả?"
Tôi không muốn trả lời câu này: "Chẳng phải anh nên cảm ơn em vì đã tạo cơ hội cho anh và chị gái xinh đẹp kia có không gian riêng sao? Chắc hai người có nhiều chủ đề chung lắm nhỉ."
"Đúng thế, cảm ơn em đã tác hợp cho anh đi ăn với người phụ nữ khác." Kỳ Tự tức đến mức bật cười: "Thế hồi trước lúc anh cho em hôn, cho em ôm ngủ, sao không thấy em cảm ơn anh câu nào thế?"
Mặt tôi thoắt cái đỏ bừng: "Lúc đó là do em không hiểu chuyện, với lại cũng không phải là ngủ kiểu đó. Anh Kỳ Tự, anh ăn nói quá trớn rồi đấy!"
"Anh quá trớn? Sao lúc em cười nói vui vẻ với cái thằng người yêu cũ c.h.ế.t tiệt kia, em không thấy quá trớn? Trò chuyện vui vẻ thế cơ mà, muốn tình cũ không rủ cũng tới hả? Hay là bảo hắn dọn đến nhà sống cùng luôn đi, có thêm người hầu hạ em anh cũng yên tâm."
Hung dữ quá!
Tôi nhớ hồi đại học, có nam sinh theo đuổi tôi, anh cũng thao thao bất tuyệt dặn tôi đừng để bị lừa, còn bảo sau này sẽ tìm cho tôi người đàn ông tốt nhất.
Lúc đó tôi mới vừa xác định được mình thích anh, vậy mà anh lại đòi giới thiệu người khác cho tôi, làm tôi buồn mất một thời gian dài.
Giờ đây tôi chỉ cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c nghẹn lại.
Nghĩ ngợi một lúc lâu, tôi mới nghẹn ra được mấy chữ: "Nếu anh ấy bằng lòng thì cũng được thôi."
"..."
10
Suốt dọc đường đi Kỳ Tự không nói với tôi câu nào nữa.
Mãi đến khi về tới nhà, anh không mở khóa cửa xe mà đột nhiên cất tiếng hỏi: "Quen nhau bao lâu rồi?"
Tôi ngơ ngác một lát rồi mới phản ứng lại, thành thật đáp: "Hình như là một tháng thì phải."
Kỳ Tự mím môi hỏi tiếp: "Hôn em chưa?"
Tôi cũng suýt quên sạch chuyện cũ rồi, chỉ tay lên trán mình: "Hình như là từng hôn ở đây."
Kỳ Tự hít một hơi thật sâu: "Anh chỉ mới để cho một mình em hôn thôi đấy."
Cuối cùng tôi cũng hiểu ra vì sao anh ấy lại tức giận, lắp ba lắp bắp đáp: "Hay là... anh cũng để người khác hôn anh một cái, vậy là công bằng rồi..."
Khó khăn lắm Kỳ Tự mới tự dỗ dành được bản thân nguôi giận, nghe xong câu này lại càng điên tiết hơn. Anh lập tức mở cửa bước xuống xe.
Tôi đưa tay sờ sờ má, cũng lật đật xuống xe theo.
Vừa bước vào cửa, một cục bông nhỏ xíu đã c.ắ.n lấy gấu quần tôi.
Là một chú ch.ó Teacup.
"Anh ơi, anh mua hả?"
Kỳ Tự liếc tôi một cái: "Trông chừng cẩn thận vào, đừng để mấy con chuột tha đi mất."
"..."
Tôi cười tít mắt, ôm chú ch.ó nhỏ vào lòng: "Mới không có chuyện đó đâu. Anh tặng cho em ạ?"
Kỳ Tự "ừ" một tiếng.
Trong nháy mắt, tôi quăng hết mọi phiền não ra sau đầu.
Hôm nay là ngày mùng chín tháng chín, vậy gọi nó là Cửu Cửu đi.
Kỳ Tự tựa người vào mép bàn nhìn tôi, hồi lâu sau mới lên tiếng hỏi: "Vui chưa, Hứa Mãn Mãn?"
Tôi mỉm cười gật đầu. Bỗng nhiên Cửu Cửu gặm tay tôi một cái, không đau lắm.
Tôi nhíu mày lầm bầm: "Nhỏ xíu thế này, em phải lên mạng tra xem huấn luyện kiểu gì mới được."
Kỳ Tự bước tới b.úng nhẹ lên đầu chú ch.ó một cái rồi biếng nhác ngước mắt lên nhìn tôi: "Còn phải tra sao? Chẳng phải em có đầy chiêu để trị anh đấy thôi."
"..."
11
Hình như dạo này Kỳ Tự rất rảnh rỗi.
Đi ra đi vào đều chạm mặt anh.
Mà cứ nhìn thấy anh là tôi lại không nhịn được muốn lao vào ôm lấy anh.
Thế nên tôi đành nhốt mình trong phòng cả ngày để chơi với Cửu Cửu.
Hôm đó, Tiểu Mẫn rủ tôi đi lễ hội âm nhạc.
Bọn tôi tự lái xe đi, sáng xuất phát, chiều đi ăn đồ ngon, tối đi quẩy.
Tôi mừng rỡ vội vàng thu dọn hành lý, cũng không quên bế theo cả Cửu Cửu.
Thói quen đúng là một thứ rất đáng sợ. Đợi đến khi tôi kịp phản ứng lại thì tôi đã lỡ báo với Kỳ Tự chuyện mình sắp đi chơi mất rồi.
Hình như người đàn ông đó đang họp. Anh gọi điện lại cho tôi, dặn dò đi đường chú ý an toàn, nhớ về nhà sớm.
