Mãn Mãn - Chương 6
Cập nhật lúc: 14/07/2026 15:07
Tôi ngoan ngoãn vâng dạ cho qua chuyện, sau đó đi chơi biệt tăm suốt một tuần liền.
Tiểu Mẫn lên lịch trình vui chơi đâu ra đấy.
Điều tiếc nuối duy nhất là lúc du thuyền trên hồ thì tôi bị dính mưa.
Sau khi phát sốt, uống t.h.u.ố.c rồi đ.á.n.h một giấc, cuối cùng tôi cũng đỡ hơn một chút.
Tiểu Mẫn đòi gọi điện cho Kỳ Tự.
"Cậu đừng nói cho anh ấy biết có được không."
"Sao thế?"
Chắc là do tác dụng của t.h.u.ố.c, những chuyện buồn bã dồn nén trong lòng bỗng chốc lại ùa về.
Tôi trùm chăn kín đầu, lắc nguầy nguậy: "Anh ấy chăm sóc tớ lâu như vậy đã phiền phức lắm rồi, tớ không muốn gây thêm rắc rối cho anh ấy nữa."
Tiểu Mẫn định nói gì đó thì mới phát hiện ra điện thoại đã được kết nối từ lúc nào không hay.
Trên màn hình hiển thị tên người gọi là Kỳ Tự.
Tôi lại thiếp đi một giấc nữa.
Lúc tỉnh dậy, Tiểu Mẫn không có trong phòng.
"Tỉnh rồi à?"
Chất giọng trầm ấm vang lên.
Đèn ngủ đang được bật sáng.
Đã là rạng sáng rồi.
Trên vai người đàn ông vẫn còn vương những vệt nước chưa khô, nét mặt mang vẻ mệt mỏi, trông như thể anh đã vội vã chạy xuyên đêm để đến đây.
Cửu Cửu đang ngồi chễm chệ trên giường, hai mắt sáng rực rỡ, còn kêu ư ử một tiếng.
Lúc này tôi mới chắc chắn mình không phải đang nằm mơ: "Sao anh lại tới đây?"
Kỳ Tự đưa tay sờ trán tôi thấy không còn nóng nữa.
Anh đỡ tôi ngồi dậy: "Đi chơi vui không?"
Lòng bàn tay anh rất ấm áp, dán c.h.ặ.t lên làn da tôi.
Sắc mặt tôi thoáng chút ngượng ngùng: "Để em tự làm là được."
Kỳ Tự không chịu, đưa thìa cháo đến bên miệng tôi.
Tôi ngập ngừng một lát rồi há miệng. Cháo vẫn còn hơi ấm.
Cả dạ dày ấm áp hẳn lên, cổ họng cũng dễ chịu hơn nhiều.
Kỳ Tự nhìn tôi ngoan ngoãn nuốt từng thìa cháo. Hồi lâu sau anh chậm rãi lên tiếng: "Mãn Mãn, anh chưa bao giờ thấy em phiền phức. Anh cũng không thấy bực bội."
Cái con bé Tiểu Mẫn đáng ghét này, chuyện gì cũng kể cho anh ấy nghe.
"Em biết mà. Anh chăm sóc em là để báo ân, nhưng em vẫn sẽ cố gắng ít làm phiền..."
Kỳ Tự ngắt lời tôi: "Không hoàn toàn là vậy."
Dứt lời, ánh mắt anh chợt tối sầm lại, di chuyển xuống dưới.
Nương theo ánh mắt anh, tôi cũng cúi đầu nhìn theo. Không biết dây áo ngủ trên vai đã trượt xuống từ bao giờ.
Bên trong tôi lại không mặc nội y. Da đầu tôi bỗng chốc tê rần, vội vàng rúc vào trong chăn: "Anh vừa nói gì cơ?"
Kỳ Tự rời ánh mắt đi chỗ khác, thần sắc không rõ vui buồn. Anh chỉ hỏi: "Mấy hôm nay đi chơi những đâu rồi? Chẳng thấy nhắn nổi một cái tin."
"Đi chơi nhiều chỗ lắm ạ. Mải chơi quá nên em lười nhắn tin cho anh."
Bỏ qua những chuyện khác thì Kỳ Tự vẫn là anh trai tôi.
Ngay lúc này, tôi cố tỏ ra thoải mái kể cho anh nghe vài chuyện thú vị đã trải qua.
"Anh ơi, em ngủ một giấc là khỏi ốm ngay thôi. Hơn nữa ngày mai em cũng về rồi, anh không cần thiết phải chạy tới đây đâu."
Kỳ Tự im lặng mãi mới lên tiếng: "Hứa Mãn Mãn."
"Dạ."
Anh nhìn thẳng vào tôi, nhấn mạnh từng chữ: "Anh thấy là em không hề nhớ anh thì có."
?
12
Kỳ Tự lại tức giận một cách khó hiểu.
Về đến nhà, anh mắng tôi chưa khỏi ốm nên cấm tiệt không cho ra khỏi cửa.
Tôi đi chơi cũng mệt rồi nên đành ngoan ngoãn ở nhà.
Thật ra tôi cũng có công việc đàng hoàng đấy.
Tôi rất thích đan quần áo cho b.úp bê, không ngờ khi đăng lên mạng lại được rất nhiều người săn đón.
Mãi mới hoàn thành xong đơn hàng để nhờ quản gia đem gửi đi giúp, thoáng cái đã nửa tháng trôi qua.
Lục Danh Trạch có gửi lời mời tôi đến dự tiệc sinh nhật cậu ấy.
Từ chối tiệc sinh nhật của người khác thì bất lịch sự lắm, nhân vật chính cũng sẽ buồn nữa.
Hơn nữa cô bạn thân Tiểu Mẫn cũng đi nên tôi cũng muốn tham gia.
Kỳ Tự bảo để anh đưa tôi đi.
Tôi xua tay liên tục: "Không cần đâu ạ, Tiểu Mẫn cũng ở đó mà. Với lại toàn bạn học cấp ba thôi, anh cũng đâu quen ai."
Kỳ Tự săm soi tôi từ trên xuống dưới một lượt: "Thế em ăn diện đẹp thế này làm gì?"
Tôi hơi sững lại: "Đây là váy ngủ mà, em đã thay quần áo đâu."
Kỳ Tự "ồ" một tiếng rồi không nói gì thêm nữa.
Cửu Cửu rất thích quấn lấy anh. Lát sau đã thấy nó bò lên đùi anh, hai cái chân trước cào cào vào vạt áo anh.
Tôi loáng thoáng nhìn thấy cơ bụng của anh, hình như cũng lâu rồi tôi chưa được sờ vào thì phải.
Tôi nuốt nước bọt, có chút ngượng ngùng hỏi: "Anh ơi, tối nay anh có bận gì không?"
"Không."
Kỳ Tự xách cổ Cửu Cửu lên không cho nó bò lung tung nữa, trầm giọng đáp: "Em cứ đi chơi đi, anh ở nhà trông con."
Giọng điệu trầm trầm, nghe có vẻ cô đơn tủi thân lắm.
Làm hại tôi đến tận quán bar rồi mà trong đầu vẫn cứ tơ tưởng đến anh.
Trong phòng bao có rất nhiều bạn học đã lâu không gặp.
Vừa thấy tôi đến, mọi người liền nhao nhao lên.
"Mãn Mãn, thật ra hồi cấp ba có khối nam sinh yêu thầm cậu đấy. Nghe nói cậu kết hôn với Kỳ Tự rồi à?"
