Mang Của Hồi Môn Về Tn - Chương 138
Cập nhật lúc: 18/01/2026 16:11
Lần này Trương Khâm ăn chậm lại, đợi Mục Thanh ăn xong, cậu mới húp ngụm cháo cuối cùng.
Hai người đi ra chợ d.ư.ợ.c liệu, Mục Thanh ưng cái gì là tự tay lựa chọn luôn, Trương Khâm đi phía sau trả tiền.
Mua xong d.ư.ợ.c liệu thì đi mua gà mái già, Mục Thanh chọn một con cực kỳ béo, loại mà một chiếc nồi đất hầm không xuể ấy.
"Canh tôi phải lấy một nửa, coi như là công nấu của mẹ tôi."
"Nên thế, nên thế mà."
Mục Thanh gật đầu, thằng nhóc này rất biết điều.
Hai người trở về, Lâm Ngọc đã rửa sạch nồi đất, đợi họ sẵn rồi.
"Mẹ, một cái nồi đất không đủ đâu, phải dùng hai cái ạ."
"Hai cái?"
"Vâng, nhà cậu ấy một cái, nhà mình một cái."
Lâm Ngọc trách khéo: "Cái con bé này, Trương Khâm bỏ tiền mua đồ, con lại đòi chia một nửa, thật là chẳng biết ngại."
"Dì ơi, dì đừng trách Mục Thanh, cậu ấy không nói thì cháu cũng sẽ nói, không thể để dì bận rộn không công được."
Lâm Ngọc quay người đi lấy nồi đất: "Dì chịu thôi, dì chỉ phụ trách nấu canh, hai đứa bàn bạc xong là được."
Mục Thanh đã có chuẩn bị từ trước, lúc mua d.ư.ợ.c liệu đã mua gấp đôi, tuy nhiên nhân sâm thì Mục Thanh không lấy của cậu ta.
"Nhân sâm đắt lắm, phần chưa dùng hết cậu cầm về mà cất.
Nồi canh nhà tôi thì dùng nhân sâm nhà tôi."
"Tất cả nghe theo cậu."
Lâm Ngọc ra sân sau rửa lại một chiếc nồi nữa, trước tiên c.h.ặ.t đôi con gà béo, xử lý xong xuôi rồi cho vào nồi đất hầm, sau đó bà lại đi xử lý d.ư.ợ.c liệu.
Dược liệu đều do Mục Thanh chọn, tuy không phải hàng cực phẩm nhưng ít nhất cũng là thượng phẩm.
Canh dưỡng sinh Lâm Ngọc chẳng biết đã nấu bao nhiêu lần rồi, chỉ nhìn d.ư.ợ.c liệu này là bà biết nồi canh này hiệu quả sẽ không hề tệ.
Đến hơn mười một giờ, canh gà đã ra mùi, hương thơm nồng nàn lan tỏa, nhà hàng xóm bên trái họ Mục thầm thắc mắc, nhà này nấu canh gì mà thơm thế không biết.
Cũng muốn sang xem thử, nhưng dù sao vẫn chưa quen nên lại thôi.
Lần đầu tiên ngửi thấy mùi canh gà thơm như thế này, Trương Khâm cũng phát thèm: "Đây là canh dưỡng sinh sao?
Sao lại thơm đến thế."
Mục Thanh kiêu hãnh hếch cằm: "Lúc nãy mẹ tôi cho gói d.ư.ợ.c liệu vào cậu chẳng thấy rồi còn gì."
Thấy thì thấy rồi, nhưng vẫn cứ cảm thấy, thơm quá đi mất!
Nếu món ăn bài t.h.u.ố.c đều ngon thế này, mẹ cậu chắc chắn ngày nào cũng muốn ăn, ai còn thèm đi uống thứ t.h.u.ố.c Bắc vừa hôi vừa đắng nữa?
Đến mười một giờ rưỡi, canh đã chín, Trương Khâm định mở nắp nồi.
Lâm Ngọc ngăn cậu lại: "Đừng động vào vội, đợi lúc ăn hãy mở nắp."
Dưới bếp đã không còn lửa, chỉ còn những mẩu than gỗ chưa cháy hết tỏa ra ánh đỏ mờ nhạt.
Đợi thêm nửa tiếng nữa, Lâm Ngọc lấy hai chiếc găng tay vải dày do bà tự may đưa cho Trương Khâm.
"Cháu đeo găng tay này vào rồi bưng nồi đất về."
"Cháu cảm ơn dì Lâm ạ."
"Không có gì đâu, ra ngoài băng qua đường đi chậm một chút, đừng để va quẹt mà rơi mất."
"Vâng ạ!"
Uông Lộ đang đợi con trai về ăn cơm, đã trưa rồi mà vẫn chẳng thấy bóng dáng đâu: "Trương Thẩm, bà ra ngoài xem thử xem, thằng nhóc thối kia có phải ăn cơm ở nhà họ Mục rồi không?"
"Không đâu, Trương Khâm không phải đứa trẻ tùy tiện ăn cơm ở nhà người khác."
Trương Thẩm vừa nói vừa đi ra ngoài, thấy Trương Khâm bưng một cái nồi đất to tướng, liền vội vàng đón lấy: "Trời đất ơi, cậu bưng ở đâu về thế này?"
Vốn là nồi đất lớn, bên trong chứa đầy canh gà nên càng nặng hơn.
Trương Khâm cảm thấy bả vai mỏi nhừ, vội vàng đặt nồi đất xuống đất nghỉ một lát.
Cậu lau mồ hôi mỏng trên trán: "Cháu bưng từ nhà Mục Thanh về, lúc đầu không thấy nặng lắm, càng bưng lâu càng thấy nặng."
"Dọc đường cậu nghỉ mấy lần rồi?"
"Ba lần ạ."
Trương Thẩm định mở nắp ra, bị Trương Khâm cản lại: "Đừng mở, lát nữa vào nhà hãy mở."
"Tôi đã ngửi thấy mùi thơm rồi, chẳng phải là canh gà thôi sao, nhìn cậu làm như bí mật lắm ấy."
Trương Khâm hì hì cười: "Cháu cũng đã được uống đâu, lát nữa là biết ngay thôi."
Trương Thẩm cầm lấy găng tay vải từ tay cậu: "Để tôi bưng cho."
Trương Thẩm thường xuyên làm việc chân tay nên khỏe hơn Trương Khâm nhiều.
Uông Lộ ngồi bên bàn ăn đợi con trai, thấy cậu vào, bà trêu chọc: "Ồ, sao Mục Thanh không giữ con lại ăn cơm?"
"Con bưng cả nồi về rồi, ăn ở nhà cũng thế mà mẹ."
Trương Thẩm đặt nồi đất lên bàn, mở nắp ra, hương thơm đậm đà của canh gà dưỡng sinh lập tức theo làn hơi nước bốc lên lan tỏa khắp phòng.
Ba người trong phòng hít một hơi thật sâu, trời đất ơi, cái mùi vị này, tuyệt quá!
Uông Lộ kinh ngạc: "Lâm Ngọc cũng khách khí quá rồi.
Chị ấy biết em ốm nên đặc biệt gửi canh gà sang sao?"
"Không phải đâu ạ." Trương Khâm nói thật, "Chiều qua con tìm Mục Thanh, bảo mẹ ốm người yếu, cậu ấy nói có thể giúp con làm một nồi canh dưỡng sinh, tiền mua d.ư.ợ.c liệu và gà là con bỏ ra."
