Mang Đại Siêu Thị Đào Vong (phó Bản Vô Hạn Đào Vong) - Chương 68
Cập nhật lúc: 06/03/2026 16:07
Ở một đầu khác của khu phố cổ, một người chơi cũng vừa cuốc bộ hết cả nửa đêm mới ra khỏi khu vực tĩnh lặng này. Đi dọc theo con phố, anh ta thấy kinh tế ở đây có vẻ khấm khá hơn, các tòa nhà mọc lên san sát và cao hơn hẳn. Dù đã nửa đêm, trên đường vẫn còn kha khá NPC qua lại. Lần mò được đến một khu phố ăn vặt, anh ta quyết định lót dạ cho no bụng trước khi tai họa trong phó bản ập xuống.
Với "tài nghệ" móc túi trộm được một chiếc ví, anh ta mạnh tay gọi cả một mâm đồ nướng.
Trong lúc chờ đợi, anh ta đút tay vào túi quần, ngó nghiêng xung quanh, thắc mắc không hiểu phó bản lần này có gì mờ ám mà lại bình yên đến lạ thường.
Cuối khu phố ăn vặt có một tòa nhà lớn, bên ngoài gắn màn hình điện t.ử khổng lồ, hình như đang phát thông báo gì đó. Anh ta rướn cổ lên nhìn, có vẻ như trên đó đang chiếu hình ảnh.
Đột nhiên, trong đám người đi từ cuối phố lại, có người kêu lên một tiếng thất thanh, rồi chỉ trỏ về phía anh ta. Ngay sau đó, những người khác cũng dồn ánh mắt về phía anh ta, ánh mắt mang theo sự thù địch và ghê tởm. Linh cảm có chuyện chẳng lành, anh ta vội vàng quay lưng bỏ chạy.
"Kẻ vượt biên!"
Tiếng còi cảnh sát rít lên inh ỏi. Nhưng những âm thanh đó hoàn toàn không lọt đến tai Bạch Khương đang ở tận khu phố cổ xa xôi. Cô đã chìm vào giấc ngủ.
Trời vừa hửng sáng, Bạch Khương đã tỉnh giấc. Cô rón rén xuống lầu, áp tai vào cửa nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.
Cư dân xung quanh bắt đầu ra đường, những câu chuyện phiếm của họ lọt rõ mồn một vào tai cô.
"... Bài tập nhiều quá, tôi phải đi mua con gà mái già tẩm bổ cho con..."
"Giá rau hôm nay lại lên rồi..."
"Lệnh truy nã mới cập nhật rồi đấy, mọi người xem chưa? Nghe nói khu nhà mình cũng có một kẻ trốn chui trốn nhủi đấy!"
"Ôi dào, nhắc mới nhớ, sáng nay tôi vừa nhận được điện thoại của em gái, bảo là con cháu gái nhà nó tối qua vừa tóm được một tên vượt biên rồi! Cung cấp manh mối cho Cục truy nã, ẵm trọn hai vạn tiền thưởng đấy!"
"Trời đất ơi, hai vạn! Cháu gái chị đỏ thật đấy!"
"Hahaha, em gái tôi bảo sẽ khao tôi một bữa, tôi phải đi mua ít hoa quả mang sang mới được."
"Hoa quả dạo này đắt lắm..."
Cuộc trò chuyện xa dần, nhưng cụm từ "lệnh truy nã" đã khắc sâu vào tâm trí Bạch Khương. Cô tin chắc đây chính là chìa khóa của phó bản lần này.
Sau đó, thi thoảng lại có người đi ngang qua căn nhà hoang. Thật bất ngờ, rất nhiều người đang bàn tán rôm rả về lệnh truy nã, ai nấy đều thèm thuồng món tiền thưởng hậu hĩnh. Nghe qua cuộc trò chuyện, có vẻ như trong phó bản này, NPC cung cấp manh mối về những kẻ vượt biên có tên trong lệnh truy nã sẽ nhận được một khoản tiền lớn. Đây là một "nghề tay trái" rất được ưa chuộng ở đây.
"Tối qua tự nhiên mọc đâu ra hơn hai chục mạng..." Bạch Khương nhẩm lại câu nói đó, nghi ngờ rằng "hai chục mạng" đó chính là những người chơi.
Xem ra trong bối cảnh phó bản này, người chơi chính là những kẻ bị truy nã gắt gao.
Còn cách vượt ải... chắc là trốn tránh sự truy bắt của Cục truy nã... không đúng, còn phải né cả những người dân hám tiền thưởng nữa.
Tuy nhiên, đó mới chỉ là phỏng đoán, phải thử mới biết được.
Bạch Khương quyết định ngụy trang cho bản thân trước.
Cô định hóa trang thành nam giới.
Việc này không khó. Cô cắt vài mảnh vải để nịt c.h.ặ.t n.g.ự.c, thay một bộ đồ thể thao nam màu đen rộng thùng thình. Cô còn c.ắ.n răng cạo trọc đầu, dùng b.út bi đen tô đậm và làm to đôi lông mày, rồi dùng mực để làm tối màu da toàn thân.
Nhìn mình trong chiếc gương nhỏ, Bạch Khương thậm chí còn không nhận ra chính mình.
Cứ thế, canh me lúc không ai để ý, Bạch Khương rón rén lẻn ra khỏi căn nhà hoang, rồi đường hoàng dạo bước trên phố.
Không một ai để ý đến cô. Cuối cùng, cô cũng thoát khỏi khu phố cổ. Bên ngoài là đường phố tấp nập xe cộ, màn hình lớn ngoài tòa nhà cao tầng đang liên tục phát sóng danh sách mới nhất của lệnh truy nã, không chỉ có họ tên mà còn kèm theo cả hình ảnh.
Bạch Khương vừa nhâm nhi chai trà sữa vừa tựa lưng vào cột điện, làm bộ như đang thong dong xem màn hình. Ngay cả khi hình ảnh của mình xuất hiện, sắc mặt cô vẫn không hề thay đổi.
Quả nhiên! Hiểm họa lần này nằm ở lệnh truy nã. Bức ảnh trên đó chính là bộ dạng của Bạch Khương lúc mới bước vào phó bản, lại còn là ảnh chất lượng cao rõ nét nữa chứ!
Bề ngoài cô vẫn tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong lòng lại thầm toát mồ hôi hột.
May mà tối qua cô không khinh suất rời khỏi con hẻm tối. Cô dám chắc trước khi mình ngụy trang, không một NPC nào nhìn thấy cô!
Liếc nhìn cánh tay đã được bôi đen nhẻm, Bạch Khương thở phào nhẹ nhõm.
Thấy những người đi đường cứ liên tục ngước nhìn lệnh truy nã mới cập nhật, có người còn mở điện thoại vào trang web chính thức để tải ảnh về, Bạch Khương ném vỏ chai rỗng vào thùng rác rồi thản nhiên rời đi.
Đi đâu tiếp đây?
Bạch Khương cần phải làm rõ lệnh truy nã và Cục truy nã rốt cuộc là cái quái gì.
Lợi dụng sự nhạy bén của mình, cô móc túi một NPC giữa đám đông. Lấy hết tiền mặt, cô ném chiếc ví vào không gian siêu thị để phi tang, rồi tìm một quán net, thuê phòng riêng bắt đầu lướt web.
"Lệnh truy nã..." Bạch Khương gõ ba chữ này vào ô tìm kiếm. Trang web chuyển hướng, hiện ra hàng loạt tài liệu có cả hình ảnh minh họa chi tiết.
Thì ra trong bối cảnh phó bản này, thế giới từng bị virus tàn phá. Những người sống sót đã thành lập một căn cứ gọi là Ốc Đảo. Bên ngoài Ốc Đảo là Vùng Đất Hoang, nơi virus vẫn còn tồn tại. Mọi sinh vật sống ở Vùng Đất Hoang đều mang trong mình mầm bệnh, nên không được Ốc Đảo chào đón. Tuy nhiên, những người từ Vùng Đất Hoang thường xuyên tìm cách lẻn vào, gây ra những t.h.ả.m họa nghiêm trọng cho Ốc Đảo. Vì vậy, Cục truy nã mới ban hành lệnh truy nã, cập nhật liên tục danh sách những kẻ vượt biên và treo thưởng hậu hĩnh cho người dân cung cấp thông tin.
Đó là thông báo chính thức.
Bối cảnh phó bản này được xây dựng khá logic. Bạch Khương đọc lướt qua toàn bộ thông tin tìm được, rồi lại tiếp tục tìm kiếm thêm.
Sau khi đã nắm rõ tình hình, cô biết mình có hai con đường để đi. Một là đến Viện Nghiên Cứu như trong tài liệu đề cập. Nghe nói những kẻ vượt biên lẻn vào đây chủ yếu là để đ.á.n.h cắp thành quả nghiên cứu của Ốc Đảo, bởi virus trong cơ thể những người sống sót ở Vùng Đất Hoang lây truyền từ đời này sang đời khác không có cách chữa trị, và Viện Nghiên Cứu là niềm hy vọng duy nhất của họ.
Con đường thứ hai là rời khỏi Ốc Đảo, hướng đến căn cứ ở Vùng Đất Hoang.
Cô quyết định sẽ thử cả hai. Trước tiên là con đường thứ nhất, nếu không được thì mới chuyển sang con đường thứ hai. Vòng sáng chắc chắn nằm ở một trong hai nơi này.
Sau khi đã có kế hoạch, Bạch Khương dứt khoát rời khỏi quán net.
Lớp ngụy trang của cô quá hoàn hảo, suốt chặng đường không hề bị ai nghi ngờ.
Bạch Khương còn bắt gặp cả xe của Cục truy nã, nhưng cô đã tránh xa từ sớm. Chợt, cô nhận ra những ánh mắt kỳ lạ từ hai bên đường đang đổ dồn về phía mình. Nhận thấy thái độ của những NPC đi đường có điều bất thường, cô lập tức rẽ vào một con hẻm vắng.
"Lệnh truy nã vừa cập nhật, cái gã đó giống hệt luôn!"
"Để tôi đuổi theo, cậu gọi cảnh sát đi! Lúc nãy xe của Cục truy nã vừa chạy qua đây, tiền thưởng chúng ta cưa đôi!"
Chạy vội vào con hẻm vắng, Bạch Khương giẫm lên thùng rác, đu người qua bức tường rồi tiếp tục chạy thục mạng. Cô trèo vào cửa sổ một căn hộ, đ.á.n.h ngất người phụ nữ đang dọn dẹp nhà cửa.
Việc đầu tiên cô làm là khóa c.h.ặ.t cửa chính, rồi ngồi bệt xuống sàn thở dốc.
Tiếng còi cảnh sát vang lên không xa, chiếc xe của Cục truy nã vừa đi tuần tra đã quay lại!
"Sao lại thế này..." Bạch Khương hoàn toàn không hiểu nổi. Ánh mắt chạm vào chiếc tivi trong phòng khách, cô vội vàng bật nó lên.
"... Lệnh truy nã cập nhật, hiện vẫn còn 18 kẻ vượt biên đang lẩn trốn trong Ốc Đảo. Thông tin hình ảnh được cập nhật như sau... Trần Hằng, Bạch Khương... Tùng Nguyên..."
Nhìn chằm chằm vào bức ảnh kèm dòng thông tin "Bạch Khương, 19 tuổi, nữ, cao 1m67, nặng 46kg" trên tivi, Bạch Khương kinh hãi tột độ! Đó chính xác là hình ảnh của cô sau khi đã ngụy trang!
Thế mà cô đã bị phát hiện rồi sao!
Không, không đúng!
Bạch Khương lấy lại bình tĩnh. Tại sao Cục truy nã không trực tiếp đến bắt cô mà lại thông báo thông tin mới nhất của cô? Đây hẳn là quy luật của phó bản. Cô nhìn đồng hồ, đã mười hai tiếng trôi qua kể từ khi cô bước vào phó bản. Chẳng lẽ phó bản được cài đặt để cập nhật thông tin của người chơi mỗi 12 tiếng một lần?
Trước đó cô còn đắc ý nghĩ phó bản này chẳng có gì khó nhằn, ai dè lại bị nó "tát" cho một cú đau điếng. Quả nhiên con người không bao giờ được phép chủ quan, tự mãn, mà luôn phải đề cao cảnh giác!
May mắn là lệnh truy nã chỉ cập nhật bức ảnh mới nhất của cô, có vẻ như không có chức năng định vị chính xác, nếu không thì cô c.h.ế.t chắc.
Xoa xoa cái đầu trọc lốc của mình, Bạch Khương không hề hối hận về lựa chọn trước đó. Suy cho cùng, ban đầu cô đâu biết thông tin người chơi sẽ bị cập nhật, lúc ngụy trang cũng chỉ muốn làm sao cho thật "hoàn hảo", ai dè giờ lại rơi vào tình thế không còn chỗ nào để ngụy trang thêm nữa.
Chuyện đã rồi, hối hận chỉ là biểu hiện của sự hèn nhát.
Cô lục lọi tủ quần áo của gia đình này, bên trong có đủ cả quần áo nam, nữ, và cả những bộ váy công chúa của cô con gái tuổi teen. Bạch Khương lấy những món đồ có thể dùng được, tiện thể "vơ vét" luôn tủ lạnh của nhà họ. Vào nhà vệ sinh tắm rửa qua loa để tẩy sạch lớp mực đen trên da, Bạch Khương khoác lên mình chiếc váy công chúa. Vì tay áo hơi ngắn, cô đã cắt phăng đi thành chiếc váy công chúa sát nách. Không mang vừa đôi giày b.úp bê màu hồng, cô đành tìm một đôi giày thể thao màu sáng trong tủ giày.
Về phần trang điểm, Bạch Khương dùng bộ đồ trang điểm tìm được để tô vẽ cho mình một lớp trang điểm mắt khói đậm. Tay nghề trang điểm của cô chỉ ở mức "gà mờ", nên khuôn mặt trông vô cùng t.h.ả.m họa, nhưng may mắn là chẳng còn chút bóng dáng nào của bức ảnh trên lệnh truy nã nữa.
Còn về mái tóc... cô lấy một chiếc khăn lụa trong tủ quần áo quấn quanh đầu. Cứ thế, với bộ dạng kỳ dị, cô đàng hoàng rời khỏi căn hộ.
Lúc xuống lầu, một NPC đi ngược chiều tò mò nhìn cô chằm chằm. Bạch Khương trừng mắt đáp trả: "Nhìn cái gì mà nhìn! Chưa thấy mỹ nữ bao giờ à!"
NPC ngượng ngùng quay đi chỗ khác.
Bạch Khương vênh váo bước ra khỏi tòa nhà. Tiếng còi cảnh sát ngày một gần. Bước chân cô vẫn vững vàng, lúc vẫy tay gọi taxi, cô còn đứng bên đường giả vờ buôn điện thoại: "Em muốn anh đến đón em cơ... Thôi được rồi, vậy em ra trung tâm thương mại đợi anh..."
Năm chiếc xe của Cục truy nã đỗ xịch ở ngã tư, ba chục nhân viên trang bị v.ũ k.h.í tận răng nhảy xuống xe. Mắt Bạch Khương khẽ chớp liên hồi một cách khó nhận ra.
Ngã tư bị xe cảnh sát chặn lại, tài xế taxi ló đầu ra: "Cô ơi! Cô đi xe phải không? Phiền cô đi bộ qua đây nhé!"
Mấy nhân viên Cục truy nã quay sang nhìn.
"Phiền phức quá đi mất." Bạch Khương cau có đi tới, điện thoại vẫn áp trên tai, "Không sao đâu, em không giận đâu, chỉ là kẹt xe bực mình quá thôi..."
Các nhân viên nhanh ch.óng tản ra kiểm tra, hỏi han người dân xung quanh.
"Mọi người có thấy người này không?" Họ giơ những tờ lệnh truy nã có in hình Bạch Khương trong bộ dạng nam nhi trọc đầu.
"Cô có thấy người này không?" Một tờ giấy được chìa ra trước mặt Bạch Khương.
Cô liếc xéo một cái, xua tay thiếu kiên nhẫn: "Không thấy, không thấy." Rồi lại tiếp tục nói điện thoại, "Lát nữa anh nhất định phải đến đón em đấy, không thì em chia tay!"
Cô cố tình bóp giọng éo éo, điệu bộ chẳng giống bản thân chút nào.
Nhân viên hỏi xong liền quay đi, Bạch Khương sượt qua hắn, bước chân không nhanh không chậm tiến đến chiếc taxi, mở cửa bước lên: "Đến phố thương mại nhé."
Tài xế vâng lời.
Chiếc taxi lăn bánh rời khỏi con phố.
Trên xe, Bạch Khương giả vờ cúp điện thoại, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Chẳng mấy chốc đã đến phố thương mại. Bạch Khương dùng số tiền cuỗm được từ căn hộ lúc nãy bắt đầu "càn quét" mua sắm. Cửa hàng nào cô cũng ghé vào, mua một ít đồ lặt vặt, và còn mua thêm cả một bộ tóc giả.
Tuy bộ quần áo này mặc chưa đầy mười hai tiếng, nhưng cô vẫn vào nhà vệ sinh thay một bộ đồ khác.
Cô không g.i.ế.c người phụ nữ chủ nhà, không phải vì không nỡ ra tay, mà là không cần thiết. Nhà đó còn hai người nữa, đợi họ đi làm, đi học về, nếu phát hiện nữ chủ nhân mất tích hoặc bị g.i.ế.c, lại thấy đồ đạc, quần áo bị mất trộm, chắc chắn họ sẽ báo cảnh sát. G.i.ế.c người phụ nữ kia cùng lắm chỉ làm chậm thời gian báo cảnh sát một chút, chẳng có gì khác biệt.
Thay đồ xong, cô bắt tàu điện ngầm thẳng tiến đến Viện Nghiên Cứu.
