Mang Thai Ba Bảo Bối, Blogger Ẩm Thực Nằm Thắng Ở Thập Niên 80 - Chương 320: Chủ Động Xuất Kích
Cập nhật lúc: 10/01/2026 02:32
Khương Duyệt trợn trắng mắt, không cần quay đầu lại cô cũng biết là ai đến.
Mấy người chị Ngụy nghe xong câu này tức khắc không vui: “Cô nói chuyện kiểu gì đấy? Nói ai bày sạp vỉa hè?”
“Ai thưa thì là người đó đấy!” Giọng nói kia dương dương tự đắc: “Chậc chậc, khu triển lãm đặt ở chỗ này, tôi thấy là sẽ chẳng có thương nhân nước ngoài nào thèm ghé qua đâu! Ha, Khương Duyệt, sớm biết thế cô đừng có cậy mạnh, cứ đi theo đoàn đại biểu Thượng Hải chúng tôi, ít nhất sẽ không đến mức ngay cả cái khu triển lãm cũng chẳng kiếm nổi!”
“Tuy khu triển lãm của chúng tôi hơi khuất nẻo, nhưng ngay cả Trịnh Linh cô còn tìm được, tôi nghĩ những thương nhân nước ngoài kia chắc chỉ số thông minh cũng không đến mức thấp hơn cô đâu, cô cứ yên tâm đi!” Khương Duyệt quay đầu lại, cười tủm tỉm nói.
“Khương Duyệt, cô mắng ai chỉ số thông minh thấp hả?” Sắc mặt đang đắc ý của Trịnh Linh bỗng nhiên biến đổi.
“Ai thưa thì là người đó đấy!” Khương Duyệt trả lại nguyên văn câu nói của Trịnh Linh, sau đó liền thấy mặt Trịnh Linh tức đến xanh mét.
“Hừ! Khương Duyệt, cô cứ mạnh miệng đi, tôi xem cô còn đắc ý được bao lâu!” Tối hôm qua Trịnh Linh nghe Hội trưởng Trang nói Khương Duyệt thực ra đến từ một huyện nhỏ, lúc ấy trong lòng cô ta bỗng nảy sinh một cảm giác ưu việt.
Sáng sớm hôm nay, Trịnh Linh liền chạy tới hội trường, chính là để đợi Khương Duyệt, xem trò cười của cô.
Quả nhiên, Khương Duyệt - kẻ đến từ huyện nhỏ - bị phân vào góc hẻo lánh nhất của khu triển lãm. Vừa nãy Trịnh Linh đi theo một đường tới đây, thấy cảnh này hả hê biết bao nhiêu, cho nên cô ta mới cố ý lên tiếng mỉa mai.
Không ngờ Khương Duyệt chẳng những không xấu hổ mà còn mắng ngược lại cô ta!
Trịnh Linh cao ngạo quét mắt nhìn một vòng, khi nhìn thấy hàng trưng bày của huyện Tình Sơn, đôi mắt nheo lại, khinh miệt hừ lạnh một tiếng từ trong mũi: “Nơi khỉ ho cò gáy đến, đúng là quê mùa!”
Nói xong cô ta quay đầu bỏ đi, giẫm trên đôi giày cao gót, cố ý nện côm cốp xuống sàn, khiến mấy người chị Ngụy tức điên lên!
“Khương Duyệt, con mụ này là ai thế? Sao mà đáng ghét vậy!” Chị Ngụy chống nạnh, tức giận trừng mắt nhìn theo bóng lưng Trịnh Linh: “Dám chê đồ của xưởng chúng ta quê mùa á?”
“Một kẻ bị bệnh thần kinh ấy mà!” Khương Duyệt nhìn thấy Trịnh Linh là thấy phiền.
Cô thì không thấy hàng hóa trưng bày lần này quê mùa, cùng lắm là hơi quy củ một chút. Nếu gặp phải thương nhân nước ngoài nghiêm túc, nội liễm thì cũng có khả năng họ sẽ thích phong cách này.
Tuy nhiên lời của Trịnh Linh cũng nhắc nhở Khương Duyệt, vị trí của bọn họ quả thật quá hẻo lánh. Không ai đi tới đây thì chất lượng, kiểu dáng có tốt đến mấy cũng vô dụng.
Phải nghĩ cách thu hút khách mới được!
Lần này tham gia triển lãm có mấy chục mẫu hàng, bao gồm cả tám chiếc áo thun hình thú ngộ nghĩnh mà Khương Duyệt mang theo, tất cả đều đã được bày biện xong xuôi.
Nói về những chiếc áo thun này, lúc trước khi rời huyện Tình Sơn, Khương Duyệt đã nhét vào vali, mang theo suốt từ tỉnh Giang đến tỉnh Chiết, rồi đến Thượng Hải, cuối cùng đến tận hiện trường Hội chợ Quảng Châu.
“Ơ, Khương Duyệt, sao chính em cũng mặc vào thế?” Chị Ngụy sơ ý không để mắt, quay lại đã thấy Khương Duyệt mặc trên người chiếc áo thun trắng thêu hình gấu trúc.
“Đẹp không ạ?” Khương Duyệt xoay một vòng. Sáng nay ra cửa cô đã mặc nó bên trong rồi, vừa nãy chỉ cởi chiếc áo khoác mỏng bên ngoài ra thôi.
“Đừng nói, đúng là đẹp thật!”
Chị Ngụy cũng từng đến cửa hàng của Khương Duyệt mua loại áo ngắn tay gọi là áo thun này cho con. Ban đầu bà thấy đắt, nhưng không chịu nổi con cái nài nỉ. Sau đó đến cửa hàng cầm tận tay xem xét bà mới hiểu, chẳng trách bọn trẻ đều thích, bà già đầu rồi mà còn có xúc động muốn mặc thử.
“Chị à, mọi người trông ở đây nhé, em đi dạo hội trường một lát!” Khương Duyệt mặc áo thun vào người chính là quyết định muốn chủ động xuất kích.
Cơ hội không phải cứ ngồi chờ là đến, mà phải dựa vào chính mình tranh thủ.
Tuy rằng hôm nay Khương Duyệt còn kiêm chức phiên dịch, nhưng vị lãnh đạo nào đó trong huyện không quá tin tưởng năng lực của cô, công việc phiên dịch quan trọng nhất ở xưởng cơ khí không cho cô nhúng tay vào. Khu triển lãm của bọn họ ở khu dệt may lại quá hẻo lánh, một chốc một lát sẽ không có ai tới, vì thế Khương Duyệt đi thẳng đến khu thực phẩm.
Huyện Tình Sơn sản xuất trà, có vài xưởng trà lớn, lần này mang theo vài loại trà đến, Khương Duyệt người còn chưa tới đã ngửi thấy mùi trà thơm ngát.
“Khương Duyệt, bên em thế nào rồi?” Hà Tĩnh Hiên và Khương Duyệt gặp nhau ở lối vào khu thực phẩm.
“Vị trí khuất quá! Rất khó có người...” Khương Duyệt đang định nói kế hoạch của mình với Hà Tĩnh Hiên thì quay đầu lại, vừa lúc thấy Chu Viễn và Trịnh Linh đang đi tới.
Trịnh Linh hiển nhiên nghe thấy Khương Duyệt nói, cô ta tuyệt đối không bỏ qua bất cứ cơ hội nào để chế giễu Khương Duyệt, lập tức cười lạnh một tiếng: “Khương Duyệt, vừa nãy cô chẳng phải còn đắc ý lắm sao? Là ai nói thương nhân nước ngoài chắc chắn có thể tìm được cái xó xỉnh đó ấy nhỉ? Haha, hóa ra Khương Duyệt cô cũng biết cái chỗ rách nát của các người rất hẻo lánh hả!”
“Đi thôi, vừa đi vừa nói!” Khương Duyệt không thèm để ý Trịnh Linh, cô thấy Hà Tĩnh Hiên muốn nói gì đó bèn nháy mắt với anh.
“Hai người kia có phải bắt nạt em không?” Hà Tĩnh Hiên nhớ rõ tối qua lúc đón Khương Duyệt, ở cửa khách sạn đoàn đại biểu Thượng Hải đã gặp đôi nam nữ vừa rồi. Lúc đó cô gái kia nói chuyện đã rất chanh chua, hình như còn nhận nhầm anh là chồng Khương Duyệt, nói cái gì mà “cũng chẳng ra gì”.
“Bắt nạt thì không đến mức, chỉ là thấy ghê tởm thôi!” Khương Duyệt xua tay, không muốn nhắc đến cặp đôi dở hơi Chu Viễn và Trịnh Linh.
Hà Tĩnh Hiên nghe vậy tuy không truy hỏi nữa nhưng ánh mắt lạnh lùng liếc về phía sau.
Khương Duyệt kể lại kế hoạch của mình cho Hà Tĩnh Hiên nghe.
Hà Tĩnh Hiên nhướng mày, rũ mắt nhìn chiếc áo thun gấu trúc trên người Khương Duyệt: “Em muốn đi lôi kéo khách hàng sao?”
“Vâng, em loanh quanh gần đây thôi, bên khu dệt may em đã dặn chị Ngụy rồi, nếu có thương nhân nước ngoài qua đó thì đến đây tìm em. Khu triển lãm trà chỗ này em sẽ để mắt, anh yên tâm, sẽ không lỡ việc đâu!”
Khương Duyệt và Hà Tĩnh Hiên sóng vai đi xa. Cô không biết rằng, phía sau lưng cô, cả Chu Viễn và Trịnh Linh đều đang nhìn cô chằm chằm đầy căm tức.
“Chu Viễn, anh còn chưa từ bỏ ý định sao? Thấy chưa, Khương Duyệt cô ta có đàn ông rồi, cô ta chướng mắt anh đấy!” Trịnh Linh nói với Chu Viễn, giọng điệu có chút hả hê khi thấy người gặp họa.
Vừa rồi cô ta thấy Chu Viễn đi về phía này liền biết hắn vẫn chưa từ bỏ ý định với Khương Duyệt nên cố tình đi theo.
“Không nói thì không ai bảo cô câm đâu!” Sắc mặt Chu Viễn u ám, rõ ràng tâm trạng đang rất tệ.
Đặc biệt là khi Chu Viễn nhìn thấy Khương Duyệt đi cùng người đàn ông khác, hắn có một loại phẫn nộ như thể người phụ nữ của mình bị cướp mất.
Trịnh Linh mới không thèm im miệng, cô ta còn muốn nói nhiều hơn nữa, nhất định phải làm cho Chu Viễn hết hy vọng với Khương Duyệt mới được: “Em nghe Thư ký Ngô nói gã đàn ông kia chỉ là Chủ nhiệm Cục Thương nghiệp huyện nào đó thôi. Chu Viễn, Khương Duyệt thà tìm một kẻ thân phận thấp kém như vậy cũng không cần anh - một người ở thành phố lớn có tiền đồ!”
“Hừ! Gã đó có chỗ nào hơn tôi chứ? Khương Duyệt cô ta tuyệt đối sẽ hối hận!” Chu Viễn phẫn nộ nói.
Trịnh Linh lúc này đột nhiên im bặt. Chu Viễn quay đầu lại, thấy Trịnh Linh đang nhìn chằm chằm vào tên Chủ nhiệm Cục Thương nghiệp huyện bên cạnh Khương Duyệt, tức khắc càng thêm giận dữ: “Cô nhìn cái gì thế?”
“Không nhìn gì cả!”
Trịnh Linh bĩu môi, thầm chê bai trong lòng: Có sao nói vậy, gã đàn ông bên cạnh Khương Duyệt trông đẹp trai hơn Chu Viễn nhiều!
Dáng người cao ráo, gầy nhưng không khẳng khiu, mày mắt đẹp đẽ, khi nói chuyện với Khương Duyệt thì ôn nhu dịu dàng nhưng lại không khiến người ta cảm thấy ẻo lả. Dáng người thẳng tắp, tinh thần phấn chấn, mang lại cho cô ta cảm giác như một viên ngọc ôn nhuận.
Chỉ tiếc là mắt nhìn người của gã này không tốt, thế mà lại coi trọng Khương Duyệt!
