Mang Theo Không Gian Tùy Thân Xuyên Về Cổ Đại - Chương 213: Nghĩ Cách Lấy Đồ Tự Bảo Vệ Mình

Cập nhật lúc: 18/04/2026 08:59

Trong loạn thế, người ta thà tin điều mình tận mắt thấy, cũng không dễ tin lời kẻ khác nói, luôn cho rằng tai nghe chưa chắc đã thật. Tô Lệ Ngôn chính là muốn lợi dụng tâm lý ấy. Nàng đối với chiến sự vốn không am hiểu, hai đời làm người cũng chưa từng nghĩ tới sẽ có ngày phải chỉ huy người khác đ.á.n.h giặc c.h.é.m g.i.ế.c, chỉ cần có thể chống đỡ đến khi Nguyên Phượng Khanh trở về, với nàng đã xem như thắng lợi.

Những tính toán này trước đó nàng chưa từng nói với Hoa thị. Lúc này thấy Hoa thị tự trách không thôi, Tô Lệ Ngôn nắm tay nàng, lại nhẹ giọng trấn an vài câu. Hoa thị trong lòng rối bời, thấy nữ nhi còn phải quay sang an ủi mình, càng thêm áy náy, nhịn không được bật khóc: “Đều tại ta, đều tại ta!”

Bà lặp đi lặp lại mấy lời ấy, Tô Lệ Ngôn khẽ nhíu mày, nhắm mắt xoa xoa thái dương, rồi cầm quạt phe phẩy mạnh. Luồng gió mang theo hơi nóng quét qua mặt khiến nàng càng thêm khó chịu. Hoa thị thấy nàng như vậy, muốn khóc lại không dám khóc, chỉ đành nhẫn nước mắt trong hốc mắt, không để rơi xuống.

“Mẫu thân, nữ nhi sớm đã có tính toán. Chu gia dù có bị nữ nhi giữ lại, chẳng lẽ còn phải nuôi ăn nuôi uống họ hay sao? Nữ nhi lại không đành lòng g.i.ế.c hại cả nhà họ, dù sao Chu thị năm xưa cũng từng là thê t.ử của đại ca, nữ nhi vẫn phải để lại cho đại ca vài phần thể diện. Không g.i.ế.c được, cũng chỉ có thể đưa bọn họ xuống núi. Chuyện này vốn không liên quan đến mẫu thân, người đừng tự trách nữa.”

Lúc này Tô Lệ Ngôn đã m.a.n.g t.h.a.i bốn tháng, bụng hơi nhô lên một chút, chỉ vì trời nóng, váy áo mỏng nhẹ nên mới lộ rõ. Nếu khoác thêm hai lớp y phục, từ bên ngoài căn bản nhìn không ra.

Hoa thị nghe nàng nói vậy, lại thấy nàng cố gắng từ trên sập ngồi dậy, trong lòng coi nàng cùng đứa trẻ trong bụng là trân quý nhất, cũng chẳng còn tâm trí nghĩ tới áy náy của mình, vội vàng đỡ nàng dậy: “Ta chỉ là cảm thấy… lúc ấy không nên đưa lương thực cho bọn họ.”

“Nếu không đưa, chỉ sợ bọn họ đã sớm đem tin phu quân không ở nhà truyền ra ngoài rồi.” Tô Lệ Ngôn khẽ cười. Thực ra việc cho Chu gia lương thực, để bọn họ không rơi vào tuyệt vọng, vốn đã nằm trong tính toán ban đầu của nàng, chỉ là sau đó vì Hoa thị cầu tình, nàng thuận nước đẩy thuyền mà đáp ứng. Chu gia vốn là hạng người như vậy, nếu chưa tới đường cùng, ắt vẫn ôm hy vọng, muốn từ việc Nguyên Phượng Khanh rời nhà mà vớt lấy lợi ích lớn hơn.

Những thứ nàng cho Chu gia đều đã được tính sẵn. Đám lưu dân cùng các thế lực khác nghe được tin này, ắt sẽ nghi ngờ là cái bẫy. Như vậy dù có ý định ra tay với Nguyên gia, bọn họ cũng phải thăm dò kỹ càng. Chỉ cần nàng giữ c.h.ặ.t Nguyên gia, kéo dài thêm một hai tháng cũng không phải không thể. Đến lúc đó, khi bọn họ hạ quyết tâm, e rằng Nguyên Phượng Khanh đã sớm trở về.

Nghe nàng nói rõ tính toán, Hoa thị trong lòng quả thực an ổn hơn đôi chút, nhưng vẻ buồn bực vẫn chưa tan hết. Tô Lệ Ngôn không tiếp tục an ủi, trái lại nhìn bà trầm ngâm một lát rồi nói: “Mẫu thân, tính tình của người hiền lành là tốt, nhưng cũng phải xem có hợp thời hay không. Lấy Tô gia làm ví dụ, tổ mẫu cường thế, việc gì cũng muốn tự tay nắm giữ, nhưng người mới là đương gia chủ mẫu. Hôn sự của nhi nữ vốn nên do cha mẹ quyết định, vậy mà đại ca thành thân là tổ mẫu làm chủ, hôn sự của nữ nhi lại do tổ phụ định đoạt, mọi chuyện đều chẳng liên quan đến người. Lâu dần, hạ nhân trong phủ tự nhiên sẽ nịnh trên dẫm dưới. Như vậy chẳng phải là đem thể diện của đương gia chủ mẫu ném cho người khác hay sao?”

Mấy lời này khiến Hoa thị đỏ bừng mặt. Bà biết mình không đủ cứng rắn, nhưng bị nữ nhi nói trúng, trong lòng lại thấy hổ thẹn: “Đều tại ta vô dụng, đến hôn sự của con cũng không làm chủ được.”

Theo lẽ thường, Tô Bỉnh Thành là gia chủ, có quyền quyết định hôn sự của con cháu còn chưa tính, nhưng Nguyệt Thị đã là người cách bối, nhiều nhất chỉ có thể góp ý, quyết định lẽ ra phải là của Hoa thị. Nếu năm xưa Hoa thị kiên cường hơn một chút, Chu thị sao có thể gả vào Tô gia?

Tô Lệ Ngôn nghe vậy, khẽ lắc đầu: “Mẫu thân, tổ mẫu tuổi đã cao, khó tránh có lúc bị người che mắt. Có khi làm con dâu cũng không phải cứ một mực thuận theo mới là tốt. Phải biết hai chữ ‘quy củ’ tuy có thể ép người thở không nổi, nhưng nó là thanh kiếm hai lưỡi, đâu chỉ nhắm vào một mình người.”

Nàng nói vừa đủ, không nói thẳng. Hoa thị sững người, lẩm bẩm: “Nhưng ở nhà thì phải theo cha…”

Nghe vậy, Tô Lệ Ngôn không nhịn được cười, che miệng nói: “Vậy xuất giá tòng phu, mẫu thân, mấy năm nay rốt cuộc là người thuận theo phụ thân, hay là thuận theo tổ mẫu?”

Tô Thanh Hà là con một của Nguyệt Thị, thuận theo Nguyệt Thị chẳng phải cũng chính là thuận theo Tô Thanh Hà hay sao? Hoa thị khựng lại, lúc này mới bừng tỉnh. Nghĩ đến những năm qua, bà bà đưa mấy tiểu thiếp cho trượng phu, nàng nuốt giận chịu đựng, lại còn đẩy trượng phu về phía những người đó, trong tối ngoài sáng không biết đã chịu bao nhiêu uất ức từ đám tiểu thiếp và thứ nữ. May mắn là bọn họ không sinh được con trai, nếu không, dựa vào Tô Thanh Hà cùng Nguyệt Thị, e rằng đã kiêu ngạo đến mức nào rồi.

“Phu thê chi gian, quý ở chỗ tôn trọng nhau như khách. Ngài chỉ cần nắm chắc địa vị chính thê, làm người ngoài chọn không ra sai sót, tròn bổn phận trong nhà, thì ai lại không khen ngài một tiếng hiền đức? Cớ gì phải ủy khuất cầu toàn như vậy, ngược lại còn làm khổ chính mình?” Tô Lệ Ngôn vừa nói như thế, Hoa thị liền nghĩ đến những năm gần đây mình chịu khổ dưới tay Nguyệt Thị, trong lòng không khỏi chua xót vô cùng.

Bản thân Nguyệt Thị ngày tháng trôi qua sung sướng, dù chỉ sinh được một nhi t.ử, Tô Bỉnh Thành cũng chưa từng nạp tiểu thiếp. Một phụ nhân độc chiếm trượng phu, chưa từng chịu khổ cảnh tam thê tứ thiếp, vậy mà lại cứ muốn làm khó bà. Hết lần này tới lần khác còn nhét thêm mấy phụ nhân vào bên cạnh Tô Thanh Hà, miệng thì nói Tô gia nên khai chi tán diệp, giống như năm xưa bà ta sinh một đứa thì đã là tội lỗi lớn lắm rồi vậy.

Hoa thị những năm gần đây đối đãi Nguyệt Thị, còn tận tâm tận lực hơn cả hầu hạ mẹ ruột của mình. Lúc này nghe nữ nhi nói vậy, lại nhớ tới những uất ức đã qua, trong lòng lập tức lạnh buốt. Bà thương tâm khóc một hồi, đến tối trở về phòng, tuy đôi mắt vẫn còn ửng đỏ, nhưng cả người khí thế đã hoàn toàn khác trước.

Tô Lệ Ngôn thấy khi bà ra ngoài đã thẳng lưng, liền biết lời mình nói bà đã nghe lọt tai, lúc này mới thật sự thở phào nhẹ nhõm.

“Phu nhân, lúc này có phải nên bày bữa tối rồi không?” Đợi hai mẹ con nói xong, Liên Dao mới từ gian ngoài bước vào, khom người hành lễ với Tô Lệ Ngôn.

Gần đây thời tiết oi bức, Tô Lệ Ngôn cũng không có mấy phần ăn uống. Nghe Liên Dao hỏi, nàng miễn cưỡng phấn chấn tinh thần: “Hôm nay phòng bếp chuẩn bị những gì?”

“Là khoai lang phơi khô hầm cháo. Phu nhân dạo này ăn uống kém, Hứa ma ma tự mình trông lửa, dùng lửa nhỏ ninh suốt hai canh giờ, cháo đã mềm nhừ. Nô tỳ chỉ nhìn thôi cũng thấy thèm, phu nhân không bằng dùng một bát nếm thử?”

Nguyên Phượng Khanh rời nhà, Tô Lệ Ngôn ăn uống càng ít. Ai nấy đều nói phụ nhân m.a.n.g t.h.a.i nên ăn nhiều, nuôi thân thể mập mạp mới tốt, vậy mà hai tháng trôi qua, nàng đã m.a.n.g t.h.a.i bốn tháng, dáng người nhìn lên vẫn yểu điệu như trước. Liên Dao cùng mọi người trong lòng đều lo lắng, lúc này cũng chẳng còn để tâm tới uy h.i.ế.p bên ngoài, chỉ một mực đặt tâm tư lên thân thể của nàng.

Nghe nói bữa tối là cháo, không phải đồ dầu mỡ, Tô Lệ Ngôn quả thực sinh ra mấy phần hứng thú. Nàng được Tôn ma ma đỡ ngồi thẳng dậy, vừa nói: “Nếu vậy, lại sai người thái một đĩa dưa leo muối chua mấy hôm trước đã ăn qua.”

Thấy nàng chịu ăn, Liên Dao trong lòng vui mừng, đáp một tiếng “vâng”, rồi xoay người phân phó tiểu nha đầu đi bày cơm.

Nguyên Đại Lang không ở nhà, Tô Lệ Ngôn dùng bữa một mình, cũng không cần phô trương. Ngày thường nhiều nhất hai món một canh là đủ. Gần đây trời nóng dữ dội, nàng càng ăn ít, phần nhiều lúc đói liền lén vào không gian ăn dưa hấu hoặc dùng linh chi bổ dưỡng. Vì vậy đồ ăn bên ngoài dùng không nhiều, tuy trong mắt đám người Liên Dao nàng có gầy đi chút, nhưng Tô Lệ Ngôn tự biết thân thể mình vẫn rất ổn, chí ít từ khi m.a.n.g t.h.a.i tới nay chưa từng có chỗ nào khó chịu.

Tôn ma ma thấy nàng thích ăn cháo, trên mặt liền lộ ra ý cười: “Phu nhân, cháo khoai lang tuy dễ uống, nhưng rốt cuộc không phải thứ đại bổ. Nô tỳ nấu cháo cũng có chút tâm đắc. Lúc phu nhân sinh ra, Tô phu nhân khi m.a.n.g t.h.a.i cũng thích ăn cháo do nô tỳ nấu. Không bằng ngày mai nô tỳ tự tay nấu một nồi cho ngài nếm thử, được không?”

Bà sợ Tô Lệ Ngôn cứ ăn uống đạm bạc như vậy, không bao lâu thân thể sẽ suy nhược. Mang t.h.a.i đến giai đoạn này vốn là lúc cần bồi bổ nhất, nếu không dưỡng tốt, sau này tiểu lang quân sinh ra thân thể e rằng sẽ yếu đi vài phần.

Tô Lệ Ngôn nghe vậy liền gật đầu. Tôn ma ma là Hoa thị đưa tới, đối với việc chăm sóc phụ nhân m.a.n.g t.h.a.i hẳn rất có kinh nghiệm, thứ gì nên ăn, thứ gì nên tránh, trong lòng bà đều rõ ràng, nàng cũng không lo. Bên này vừa đáp ứng, bên kia nha đầu đã bưng khay đồ ăn lên.

Phòng bếp tuy làm rất giản dị, nhưng ngoài cháo còn có hai đĩa đồ muối chua. Một đĩa là dưa leo muối nàng đích thân gọi, đĩa còn lại là đậu đũa cắt khúc ngâm chua. Hai đĩa đều rưới dầu mè, mùi hương xộc vào mũi, vị chua khiến người ta thèm ăn. Chao khoai lang ninh đặc sệt, vào miệng liền tan, rất dễ nuốt.

Tô Lệ Ngôn đã lâu không ăn uống đàng hoàng, lúc này dùng xong cháo không khỏi khen một tiếng ngon, khẩu vị mở ra, liền uống liền hai bát mới buông đũa.

“Nô tỳ đã nói rồi, cháo này rất khai vị. Phu nhân đã lâu không ăn được nhiều như vậy.” Liên Dao cười tươi, sai tiểu nha đầu tiến lên thu dọn bát đũa.

Tô Lệ Ngôn gật đầu, lấy khăn chậm rãi lau miệng: “Không tệ. Sáng mai vẫn chuẩn bị cháo khoai lang.”

“Vâng.” Liên Dao đáp lời. Mấy nha đầu tới thu dọn đều nghe rõ ràng.

Tô Lệ Ngôn nghiêng người làm nữ hồng một lúc          . Đến khi bên ngoài đêm đã khuya, nàng ngáp một cái, đem nửa bộ xiêm y còn dang dở đặt lại vào giỏ trúc, tắm rửa xong lại chỉnh sửa thêm một lát, lúc này mới lên giường nghỉ ngơi.

Nguyên Phượng Khanh rời đi, đến tháng chín vẫn chưa có tin tức truyền về. Tô Lệ Ngôn bề ngoài vẫn trấn định, nhưng trong lòng đã dần sốt ruột. Thời đại lạc hậu như vậy, dù mưa thuận gió hòa, ra ngoài một chuyến cũng không có xe lửa máy bay, chỉ có thể dựa vào hai chân hoặc xe ngựa. Nguyên Đại Lang vào kinh, đi về vài tháng vốn là chuyện thường, nhưng nay người đã đi gần ba tháng, bên ngoài vẫn không một chút âm tín, nàng khó tránh khỏi bất an.

Nàng cũng không biết hắn có nhớ dùng nhân sâm, linh chi nàng chuẩn bị hay không. Bụng nàng giờ đã nhô lên rõ rệt, thỉnh thoảng còn cảm nhận được t.h.a.i động, đáng tiếc Nguyên Phượng Khanh lại không ở bên cạnh.

Bên ngoài càng ngày càng rối loạn, chuyện Nguyên Phượng Khanh không có ở Nguyên gia bị người truyền đi càng lúc càng dữ. Đã có không ít người biết được tin tức này, chỉ là thấy Nguyên gia hộ vệ nghiêm chỉnh, không chút rối loạn, e rằng Nguyên gia cố ý bày nghi trận để dẫn người mắc câu, nên nhất thời chưa ai dám manh động.

Nhưng sự yên tĩnh ấy cũng không thể kéo dài bao lâu. Chỉ cần có kẻ đầu tiên dám tới Nguyên gia gây chuyện, thì chuyện Nguyên Phượng Khanh không ở nhà lập tức sẽ được chứng thực. Trong lòng Tô Lệ Ngôn cũng dần sinh bất an. Nhớ tới lời Nguyên Phượng Khanh dặn dò trước lúc đi, nàng nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn sai người mời Liễu Trai, người đang trấn giữ Nguyên gia, tới gặp.

“Liễu tiên sinh, trước khi phu quân rời đi từng dặn dò thiếp thân, nếu có việc liền cùng ngài thương nghị. Hiện giờ bên ngoài tình thế, thiếp thân là nữ tắc nhân gia, quả thực không hiểu nhiều. Phu quân đi đã lâu mà vẫn chưa có tin tức, trong lòng thiếp thân khó tránh khỏi bất an, lại gặp lúc bên ngoài rối ren, không biết Liễu tiên sinh có cao kiến gì chăng?”

Tô Lệ Ngôn không nói lời khách sáo, trực tiếp thổ lộ nỗi bất an trong lòng.

Kỳ thực trong lòng Liễu Trai cũng khá kinh ngạc. Tô Lệ Ngôn thân là nữ tắc, vậy mà có thể trấn định đến mức này. Theo hắn nghĩ, đáng lẽ nàng đã sớm hoảng loạn khi Nguyên Phượng Khanh vừa rời đi, không ngờ lại có thể chống đỡ đến lúc này mới tìm hắn hỏi chuyện. Ấn tượng trong lòng hắn về Tô Lệ Ngôn lập tức đổi khác.

Hắn biết Nguyên Đại Lang coi trọng thê t.ử, nhưng trước kia chỉ cho rằng bởi nàng dung mạo tuyệt sắc, nào ngờ hôm nay xem ra, quả thực là hắn nhìn lầm. Liễu Trai trầm ngâm một lúc lâu, rồi mới chậm rãi nói:

“Phu nhân tạm thời an tâm. Chuyến này vào kinh đường xa, chủ công dù đi về suôn sẻ cũng phải mất ít nhất bốn tháng. Huống chi, chủ công còn phải ghé qua Thanh Châu một chuyến, e rằng năm tháng cũng chưa thể quay về, không thể gấp được.”

Huống hồ Nguyên Phượng Khanh còn phải mang theo đại đội trở về, thời gian kéo dài lại càng là điều tất yếu, không đủ nửa năm thì gần như không thể.

Tô Lệ Ngôn nghe vậy không khỏi giật mình. Bàn tay nàng đặt trên tay vịn ghế, đầu ngón tay trắng bệch: “Còn phải đi Thanh Châu? Lang quân trước đó chưa từng nói với thiếp thân!”

Liễu Trai vừa nghe liền thầm kêu không ổn. Hắn đoán Nguyên Đại Lang hẳn là sợ nàng lo lắng nên cố ý giấu việc này, không ngờ mình lại lỡ lời. Ánh mắt hắn chớp động, chưa kịp nói gì, thì Liễu phu nhân Chu thị ngồi bên cạnh đã trừng hắn một cái, rồi dịu giọng an ủi:

“Phu nhân đừng quá lo. Lang quân võ nghệ cao cường, người thường khó mà làm gì được. Hơn nữa, có khi không có tin tức, lại chính là tin tức tốt nhất.”

Danh tiếng Nguyên Phượng Khanh tại Thịnh Thành đã lan truyền rộng rãi, lại thêm Vĩnh Định Đế có ý uy h.i.ế.p Thịnh Thành để lập uy, người bên ngoài đâu phải chưa từng nghe tới Nguyên Đại Lang. Nếu hắn thật sự gặp chuyện, tất sẽ có phong thanh truyền về. Hiện giờ Thịnh Thành vẫn án binh bất động, hiển nhiên còn kiêng kỵ việc Nguyên Đại Lang “vẫn còn ở nhà”, điều đó đủ chứng minh hắn vẫn an toàn.

Đạo lý này Tô Lệ Ngôn hiểu, nhưng hiểu không có nghĩa là có thể hoàn toàn yên lòng. Nguyên Phượng Khanh bặt vô âm tín, bên ngoài lại như hổ rình mồi, nàng thực sự khó mà bình tĩnh. Hai người thành hôn nhiều năm, chưa từng có lúc chia cách đến mức hoàn toàn không biết tung tích như vậy, ngay cả nơi hắn đi cũng mù mờ. Có lẽ vì đang mang thai, tâm tình nàng càng dễ d.a.o động hơn trước.

Nghe Chu thị an ủi, nàng không muốn phụ lòng đối phương, liền mỉm cười gật đầu, song trong lòng vẫn nóng ruột: “Nếu đã như vậy, không biết Liễu tiên sinh đối cục diện hiện giờ có chủ ý gì chăng?”

Việc của Nguyên Phượng Khanh tạm thời gác lại, nhưng thế lực bên ngoài thì đã lửa cháy tới mày. Liễu Trai nghe nàng hỏi, không khỏi sửng sốt. Hắn còn tưởng phải an ủi thêm vài lần nàng mới có thể bình tĩnh, nào ngờ nàng đã nhanh ch.óng chuyển sang bàn chuyện đại cục. Điều này lại khiến hắn bất ngờ thêm một lần.

Ánh mắt Liễu Trai khẽ động, trong lòng lần đầu cảm thấy Tô Lệ Ngôn không chỉ có dung mạo, mà tâm trí cũng khác hẳn nữ t.ử tầm thường. Mỹ nhân như vậy, cũng khó trách Nguyên Phượng Khanh ngày thường coi như trân bảo.

“Thuộc hạ quả thực có một kế, có thể tạm thời giải nguy.” Liễu Trai phe phẩy cây quạt trong tay, khóe mắt lộ ý cười tự tin.

Tô Lệ Ngôn chăm chú lắng nghe, chỉ nghe hắn nói tiếp: “Lời đồn khởi nguồn từ Chu gia. Nay muốn giải, vẫn phải từ Chu gia mà ra. Chu gia từng ở nhờ Nguyên gia, nay lại tung tin như vậy, người ngoài tất sẽ nghi ngờ trong đó có trá. Theo ý thuộc hạ, chi bằng tương kế tựu kế, phu nhân lại sai người ngầm đưa chút gạo thóc sang, làm ra vẻ kín đáo. Chỉ cần mê hoặc được mọi người một thời gian, chờ chủ công trở về, nguy cơ tự nhiên tiêu tan.”

Kế sách này, cùng suy nghĩ trong lòng Tô Lệ Ngôn không mưu mà hợp.

Khóe môi nàng khẽ cong lên: “Ý của Liễu tiên sinh, thiếp thân đã hiểu. Chỉ là thiếp thân có một ý khác, không biết có đúng hay không. Mong Liễu tiên sinh nghe thử, nếu nói sai, thiếp thân là nữ tắc không hiểu đại sự, mong ngài đừng trách.”

Nói xong, nàng đứng dậy hành lễ. Liễu Trai lập tức nghiêng người tránh lễ, miệng xưng không dám. Tô Lệ Ngôn cũng không vòng vo, thẳng thắn nói:

“Thiếp thân cho rằng, hư thì làm thật, thật thì lại càng hư. Nếu chỉ ngầm giao hảo với Chu gia, tuy có thể khiến người ngoài tin rằng hai nhà cấu kết, nhưng nếu do Liễu tiên sinh đứng ra, chủ động đ.á.n.h một kẻ không an phận, người ngoài càng sinh kiêng kỵ, cho rằng Nguyên gia vẫn còn thế lực trong tay. Không biết thiếp thân nghĩ vậy có đúng chăng? Nếu không ổn, coi như thiếp thân nói bừa là được.”

Ý nàng giống như kế “không thành” năm xưa, cố ý ra tay với kẻ khác, chỉ càng khiến những kẻ đang nghi ngờ tin rằng Nguyên gia và Chu gia quả thực đã sớm thông đồng. Những kẻ vừa bị kinh sợ, tự nhiên sẽ không dám manh động.

Tô Lệ Ngôn cũng không phải muốn vĩnh viễn giữ Nguyên gia trong thế giằng co này. Nàng chỉ cần kéo dài thêm một đoạn thời gian, chờ Nguyên Phượng Khanh trở về là đủ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.