Mang Theo Không Gian Tùy Thân Xuyên Về Cổ Đại - Chương 26: Tùy Người Mà Bất Bình Khác Nhau
Cập nhật lúc: 08/04/2026 11:14
Tô Lệ Ngôn biết nên thu lại đúng lúc, thái phu nhân đã bị nàng làm chọc đến mức sắc mặt sắp chẳng còn tốt nổi nữa, nàng nếu còn tiếp tục dây dưa, tuy rằng khẩu khí coi như là đã xả ra được, nhưng nếu thái phu nhân hạ quyết tâm xé rách da mặt như mấy phụ nhân đanh đá chẳng thèm màng thể diện kia, liều c.h.ế.t không chịu đáp ứng yêu cầu của nàng, vậy đến lúc đó nàng thật sự có khóc cũng không có chỗ mà ngồi. Thấy thái phu nhân tức giận, nàng cũng không so đo nữa, hơi mím môi, lúc này mới mang theo vài phần sợ hãi mà quỳ xuống:
“Tôn tức không hợp ý thái phu nhân, là tôn tức sai.”
Nàng nói xong, thấy sắc mặt thái phu nhân xanh mét, không chờ đối phương mở miệng, vội vàng nói tiếp:
“Tôn tức tự biết ngu dốt, cũng không dám lại khiến thái phu nhân sinh khí, tôn tức xin cáo lui.”
Lần này, thái phu nhân cũng chẳng thèm nói thêm lời nào, chỉ phất tay với nàng, hiển nhiên là đã nhẫn đến cực hạn, căn bản không thích nàng.
Tô Lệ Ngôn nhìn đúng thời điểm, giờ nàng đã hơi đói bụng, lúc trưa ăn cùng Nguyên Phượng Khanh cũng chẳng bỏ được thứ gì vào bụng, đến giờ này đã đói đến mức trước n.g.ự.c dán vào sau lưng. Thấy thái phu nhân phất tay, nàng vội vàng hành lễ, lại hướng đại phu nhân Từ thị phúc thân, rồi hơi cúi người với Nguyên Phượng Cử và Nguyên Phượng Minh, sau đó mới cung kính định lui ra ngoài.
Tuy rằng phiền một chút, nhưng Tô Lệ Ngôn cũng không muốn vì việc nhỏ này mà để người ta bắt được nhược điểm. Thà chính nàng chịu phiền vài phần, cũng hơn để người khác vin vào sơ hở mà nói nàng không hiểu lễ. Những chuyện nhỏ này, nàng đều làm cực kỳ cẩn thận.
Đang chuẩn bị lui ra, không ngờ đại lang quân Nguyên Phượng Cử cũng mở miệng:
“Tôn t.ử cũng muốn trở về phòng ôn thư, không quấy rầy nãi nãi nghỉ ngơi.”
Một giọng nam trầm thấp xen chút âm lạnh vang lên, thanh âm quá mức trầm khiến người nghe cảm thấy trong lòng hơi khó chịu — là giọng đại công t.ử Nguyên Phượng Cử. Đây là lần đầu tiên Tô Lệ Ngôn nghe hắn nói, chỉ nghe âm thanh cũng đủ tưởng tượng ra dung mạo hắn.
Ba huynh đệ Nguyên gia đều di truyền được vẻ ngoài tuấn mỹ của đại lão gia Nguyên Chính Lâm. Từ thị tuy sắc mạo không tệ, nhưng nhiều nhất chỉ coi là thanh tú, may mà mấy hài t.ử đều giống phụ thân.
Không cần nhắc đến tuấn mỹ đến mức như không phải người phàm, ngũ quan tinh xảo như tác phẩm nghệ thuật của Nguyên Phượng Khanh, đại công t.ử Nguyên Phượng Cử cũng là mỹ nam t.ử hiếm gặp. Chỉ là trên người hắn thiếu đi khí chất kiên nghị, lạnh lùng của Nguyên Phượng Khanh, ngược lại lộ ra vài phần âm nhu, dường như có nét nữ t.ử. Nếu buông tóc xuống, rất dễ khiến người ta hiểu lầm hắn là nữ nhân. Lúc sáng thỉnh an, Tô Lệ Ngôn còn suýt nữa tưởng hắn là đại thiếu phu nhân.
Còn nhị thiếu gia Nguyên Phượng Minh lại là dạng thư sinh yếu ớt. Nghe nói khi trong bụng, đại phu nhân bị thương nguyên khí, cho nên vị nhị công t.ử khi sinh ra chỉ nặng hai ba cân. Đổi ra hiện đại chỉ tầm chưa đến năm cân, còn mang chứng thiên sinh bất túc. Sắc mặt hắn luôn xanh trắng, thở dốc liên tục, nhìn như lúc nào cũng có thể ngã xuống. Còn chưa mở miệng đã nghe tiếng hô hấp dồn dập, khiến Tô Lệ Ngôn đôi khi chỉ cần nghe thấy hắn thở cũng cảm giác lạnh cả lòng.
Đại công t.ử ở Nguyên gia luôn được xem trọng. Tuy thái phu nhân sủng nhất vẫn là Nguyên Phượng Khanh, nhưng đối với đại tôn nhi cũng xem trọng không ít. Bởi vậy nghe hắn nói, bà lập tức gật đầu:
“Phượng Cử đọc sách là tốt, nhưng cũng phải chú ý thân thể. Sách đọc mãi không hết, nhưng thân thể là của chính con, phải cẩn thận. Trời lạnh rồi, lát nữa bảo nha hoàn mang cho con chút sương than tốt nhất đến. Còn Mẫn nhi, thân thể yếu, để nha đầu bên cạnh nàng chăm cho tốt, đừng để lạnh, chuyện đó không đùa được. Phải cẩn thận.”
Nói xong, lại lộn xộn phân phó thêm một đống chuyện.
Tô Lệ Ngôn đứng ở xa nghe, khóe môi không nhịn được khẽ cong, hiện lên nụ cười như có như không.
Thái phu nhân không chú ý tới biến hóa của nàng, dặn dò xong đại tôn nhi, lại nhìn sang gương mặt xanh trắng xen lẫn, bệnh trạng rõ ràng của Nguyên Phượng Minh, giọng mang vài phần lo lắng:
“Phượng Minh cũng vậy, thân thể không tốt thì đừng ra ngoài.”
Nói xong, bà liếc nhìn Tô Lệ Ngôn ở cách đó không xa, khóe miệng nhếch lên một tia cười trào phúng:
“Nếu tức phụ của Phượng Khanh đã mở bếp nhỏ, vậy thân thể Phượng Minh không tốt, trong sân nó cũng mở một bếp, để tiện dùng lúc nào cũng được.”
Lúc này, bà ta không nói muốn tiết kiệm, may mà Tô Lệ Ngôn biết thái phu nhân vốn dĩ không ưa chính mình, bởi vậy cũng không chút nào ngoài ý muốn. Đối với chuyện bà rõ ràng không thích bản thân, cho nên nàng mới đề ra muốn kiến phòng bếp nhỏ, bị nàng nói thành một bộ dáng kia, Tô Lệ Ngôn cũng không biểu hiện khó chịu, càng làm thái phu nhân trong lòng không thuận. Bà lại dặn dò Nguyên Phượng Minh một hồi thật dài, đại phu nhân Từ thị trên mặt lại lộ ra vài phần cảm kích, hiển nhiên mặc kệ thái phu nhân trong lòng nghĩ gì, nhưng chuyện thái phu nhân quan tâm nhi t.ử, đại phu nhân đúng là cảm kích thật lòng.
Xem bọn họ một mảnh mẫu từ t.ử hiếu, Nguyên Phượng Khanh lạnh lùng đứng một bên, giống như băng tuyết cô phong mà độc lập như một đóa băng liên, sớm bị người quên sau đầu. Cũng không biết cả nhà này là thật sự quên mất tiểu nhi t.ử, hay chỉ là vô ý bỏ qua hắn. Tô Lệ Ngôn nhấp nhấp môi, đối với việc chính mình đem hắn ví thành băng liên không khỏi thấy buồn cười, nhưng nghĩ đến dung nhan tuấn mỹ tuyệt luân cùng khí chất lạnh băng kia, như vậy hình dung quả thực không sai chút nào.
“Khụ khụ… khụ… Tôn nhi, tạ thái phu nhân quan… khụ khụ… khụ khụ khụ…” Nhị lang quân Nguyên Phượng Minh chưa nói xong đã ho đến kinh thiên động địa. Nhị thiếu phu nhân Triệu thị ngồi bên cạnh động tác vô cùng thuần thục, từ dưới ghế rút ra ống nhổ, đờ đẫn đưa đến trước mặt hắn. Nguyên Phượng Minh không nhịn được, lập tức lại ho lại phun; Triệu thị cũng không hề thấy ghê tởm, giống như khúc gỗ, sắc mặt không đổi, ngay cả ánh mắt cũng chẳng chuyển bao nhiêu.
Cơn ho này dường như dẫn phát toàn thân tật xấu của hắn, cuối cùng suýt nữa mật cũng ho ra. Trong phòng tràn đầy mùi chua khó chịu, Tô Lệ Ngôn khẽ nhăn mũi, cũng có chút chịu không nổi, chỉ cảm thấy trong n.g.ự.c quay cuồng, như muốn nôn theo. Nàng vội cúi người hành lễ một cái, thấy cả phòng vì Nguyên Phượng Minh mà loạn thành một đoàn, bèn nhân cơ hội cùng Tô Ngọc lui vào buồng trong.
Bên ngoài gió lạnh thổi tới, cuốn sạch mùi khó chịu trong mũi. Nôn khan hai tiếng, Tô Lệ Ngôn mới nhẹ thở ra một hơi. Nghe trong phòng thái phu nhân còn đang “tâm can nhi”, “thịt nhi” kêu đau, nàng không nhịn được cong nhẹ khóe môi. Thần sắc linh động, giữa mày thanh lệ sống lại, đôi mắt thoạt nhìn sáng rõ hơn hẳn. Trong phòng vừa buồn vừa xú, lại đốt quá nhiều nến, hương vị hun đến khó chịu vô cùng. Nàng ra ngoài như thế, tuy có hơi không nỡ, nhưng thái phu nhân vốn không coi nàng là người trong nhà, nàng cần gì phải dùng mặt nóng dán người ta cái m.ô.n.g lạnh?
Chủ tớ liếc nhau cười, Tô Ngọc thậm chí còn khoa trương thở ra mấy hơi. Tô Lệ Ngôn đang muốn nói gì đó thì sau lưng bỗng cảm giác lạnh buốt, tựa như bị dã thú theo dõi. Trong lòng chấn động, nàng vội quay đầu lại, liền thấy Nguyên Phượng Khanh tuấn mỹ mà lạnh nhạt đang đứng ở cửa, trên người mặc một thân áo gấm màu lam nhạt, ánh mắt thâm trầm, lặng yên không tiếng động, giống như con báo trong đêm tối—ưu nhã mà nguy hiểm. Cũng không biết chàng đứng đó nhìn bao lâu.
Tô Lệ Ngôn trong lòng có chút không tự nhiên, nhưng trên mặt vẫn lúm đồng tiền như hoa. Thấy Nguyên Phượng Khanh mặt mày giống như phủ kín băng sương, nàng hơi ngừng một chút, rồi để Tô Ngọc đỡ mình, cố chịu thân mình không khoẻ, bước lên nhẹ giọng nói:
“Phu quân, chàng như thế nào lại ra nhanh như vậy?” Nói xong, gương mặt Tô Lệ Ngôn hiện chút tái nhợt, miễn cưỡng cười:
“Thiếp thân thân mình không khoẻ thật sự, sợ lây sang nhị bá…”
Mày nàng hơi nhíu, một dáng vẻ mảnh mai yếu ớt. Nàng đích xác không khoẻ là thật, bảy phần vì thân thể chịu không nổi, ba phần vì nàng không muốn xem náo nhiệt lâu. Huống nữa Nguyên Phượng Minh vừa nhìn đã biết bệnh tình nghiêm trọng, nàng nếu ở thêm có khi thái phu nhân lại đem họa đổ lên đầu nàng. Hôm nay thân mình nàng vốn đã yếu, đứng cũng không vững, miễn cưỡng chống đỡ thật sự không phải chuyện khôn ngoan.
Nguyên Phượng Khanh gật đầu, cũng không có nửa phần không vui. Dù trên mặt vẫn lạnh đạm như cũ nhưng Tô Lệ Ngôn rõ ràng cảm thấy chàng không vì nàng rời khỏi phòng mà tức giận. Nghĩ đến tính tình chàng ngoài lạnh trong cũng lạnh, nàng lại âm thầm thở dài.
Nguyên Phượng Khanh dùng giọng lạnh nhạt nói:
“Nàng sắc mặt tái nhợt, ta đưa nàng về phòng nghỉ. Nhị huynh bên kia, tổ mẫu cùng mẫu thân sẽ không trách nàng.”
Chàng nói xong, không quay đầu lại mà tiếp lời:
“Hồng Ngân, đi bẩm thái phu nhân: thân mình tam thiếu phu nhân không khoẻ, ta đưa nàng về trước.”
