Mang Theo Không Gian Tùy Thân Xuyên Về Cổ Đại - Chương 27: Đứng Ở Bên Tức Phụ
Cập nhật lúc: 08/04/2026 11:14
Nguyên Phượng Khanh vừa dứt lời, từ phía sau hắn trong bóng tối liền bước ra một nha đầu chừng mười lăm mười sáu tuổi, dung mạo thanh tú, mặc một thân áo bông màu xanh lục nhạt, tóc chải hai b.úi bao bao, trên người không mang trang sức gì. Bị Nguyên Phượng Khanh gọi thẳng tên, trên mặt nàng thoáng hiện vẻ xấu hổ, vội vàng quỳ xuống hành lễ:
“Nô tỳ bái kiến tam thiếu gia, tam thiếu phu nhân ạnh khỏe. Nếu tam thiếu phu nhân thân mình không khoẻ, vậy xin mời tam thiếu phu nhân hồi phòng trước. Nô tỳ chỉ phụng lệnh lão thái thái, lo tam thiếu phu nhân trở về đêm đen gió cao, muốn hỏi có cần thắp một chiếc đèn l.ồ.ng, hoặc mang thêm áo choàng khoác trở về. Tam thiếu gia nếu đã tự mình đưa tam thiếu phu nhân về, thái phu nhân tất nhiên cũng luyến tiếc để ngài lại phải đi đi về về.”
Nha đầu này nói chuyện thanh thúy, lúc đáp lời đôi khi ngẩng đầu. Nhờ ánh nến hắt ra dưới mái hiên, Tô Lệ Ngôn mới nhìn rõ nàng đúng là đại a đầu hầu hạ trong phòng lão thái thái, chỉ là nàng không biết rõ tên. Không ngờ nha đầu ấy cũng theo ra, hiển nhiên vừa rồi nàng tưởng trong cảnh hỗn loạn sẽ không ai chú ý mình, nhưng rốt cuộc vẫn không tránh được tai mắt thái phu nhân. May mà nàng làm người cẩn thận, vừa rồi cho dù thấy người ra là Nguyên Phượng Khanh cũng không dám buông lỏng phòng bị, lời nói lại không có chỗ nào để bắt bẻ. Hiển nhiên, dù thái phu nhân muốn gây khó, thì với những lời vừa nói, nàng cũng chỉ đành “có tâm mà vô lực”.
Nguyên Phượng Khanh liếc nhìn thê t.ử đang ngoan ngoãn cúi đầu, sau một lúc lâu mới quay lại gật nhẹ đầu với Hồng Ngân. Hắn không nói lời nào, Hồng Ngân tự nhiên cũng không dám mở miệng. Không khí trầm mặc, một mặt nàng thấp thỏm, một mặt lại không thể không c.ắ.n răng chịu đựng, chỉ mong tam lang quân và Tô Lệ Ngôn vừa mới tân hôn, giữa hai người còn chưa phát sinh tình ý gì, nhìn vào thể diện lão thái thái mà không so đo với nàng. Chỉ nghĩ đến vẻ mặt lạnh như băng của tam lang quân, Hồng Ngân liền khẽ rùng mình, quỳ càng thêm cứng đờ.
Đợi chủ t.ử khẽ gật đầu xem như đồng ý, Hồng Ngân thầm thở phào, chỉ cảm thấy trời cuối đông lạnh đến thế mà trên lưng vẫn toát mồ hôi lạnh. Nàng thật sự không hiểu tam lang quân rốt cuộc là lớn lên thế nào, rõ ràng là trong phủ có ba vị công t.ử, vậy mà hắn lại là người khiến người ta sợ hãi nhất. Khí thế có lúc còn ép được cả đại lão gia, khiến người ta nhìn vào liền thấy run rẩy.
Hồng Ngân khẽ động thân mình, thật vất vả đứng dậy, chỉ cảm thấy bắp chân đều run rẩy, miễn cưỡng liếc mắt một cái nhìn Tô Lệ Ngôn, liền vội không ngừng hướng trong phòng chui đi vào.
Nguyên Phượng Khanh cũng không so đo với nàng, chỉ khẽ quay đầu, hiếm hoi hướng Tô Lệ Ngôn mỉm cười. Chàng chỉ là một thiếu niên chưa tròn tuổi nhược quán, vậy mà nụ cười ấy lại phong hoa khuynh thành, như làn gió xuân khẽ thổi tan mặt hồ băng giá, để lộ cảnh sắc diễm lệ bên dưới. Khiến Tô Lệ Ngôn vừa kinh diễm vừa có chút hoảng hốt, cảm giác như được ưu ái bất ngờ nên tim cũng lỡ nhịp, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn. Nguyên Phượng Khanh thấy nàng ngây ngốc như vậy, hoàn toàn không còn dáng vẻ trấn tĩnh lúc ở trong nhà ban nãy, nom giống hệt một tiểu cô nương hồn nhiên trong trẻo. Đôi mắt lạnh lùng của chàng cũng mềm lại, đưa tay ra nói:
“Nàng không thoải mái, chúng ta đi thôi. Nãi nãi đã cho phép ta không cần ở lại nơi này nữa, vi phu đưa nàng về phòng.”
Tô Lệ Ngôn khẽ gật đầu, đôi phần xấu hổ. Do dự chốc lát, nàng vẫn ngoan ngoãn đặt bàn tay nhỏ vào trong tay chàng đang chờ. Hai bàn tay đặt cạnh nhau, càng khiến tay nàng trông trong suốt mềm mịn, nhỏ nhắn đáng yêu như một món đồ nghệ thuật: móng tay phớt hồng, ngón tay thon dài. Ánh mắt Nguyên Phượng Khanh hơi tối đi, bàn tay nắm lại, lực siết cũng mạnh hơn đôi chút.
Dù bị bóp hơi đau, Tô Lệ Ngôn vẫn không kêu lên. Nàng chỉ cảm nhận được lòng bàn tay chàng mang theo vết chai mỏng, hoàn toàn không giống những quý công t.ử được nâng niu trong khuê phòng. Ngược lại… Nàng khẽ ngẩng đầu nhìn chàng, lại bắt gặp ánh mắt sắc bén như ưng của Nguyên Phượng Khanh nhìn về phía mình. Ánh mắt ấy mang theo nét lạnh lẽo khiến người khác không dám nhìn thẳng. Dù chàng không hề tỏ vẻ dọa người, thậm chí dung mạo vẫn tuấn mỹ như ngọc, phong nhã sáng ngời, nhưng khí thế lại tự mang uy nghiêm, khiến ai đứng trước chàng cũng khó lòng xem nhẹ, sống mũi thẳng, môi mỏng hơi mím, đường nét cương nghị kiêu ngạo, càng cho thấy chàng là người quả quyết và cứng cỏi. Tô Lệ Ngôn ngay từ cái nhìn đầu tiên đã biết chàng rất đẹp, nhưng lúc này nhìn kỹ, nàng càng nhận ra từng đường nét đều hoàn mỹ đến ngây người.
“Suy nghĩ gì vậy?”
Giọng chàng mang chút lạnh lẽo, vừa trách nhẹ vừa đầy áp lực, trong khi vẫn nắm tay nàng đi trước. Tô Ngọc ở phía sau nhìn thấy hai vị chủ t.ử hòa thuận như vậy thì mừng thầm, tự giác lùi lại vài bước. Đêm khuya vắng vẻ, ngoài mấy bà t.ử trực đêm ở các vị trí trọng yếu, chẳng còn ai khác. Chỉ nghe tiếng gió thổi ào ào. Khi giọng Nguyên Phượng Khanh cất lên, Tô Lệ Ngôn đang mải suy nghĩ nên theo bản năng đáp:
“Suy nghĩ… chàng có phải biết võ công hay không.”
Vừa nói xong, nụ cười mơ hồ bên khóe môi Nguyên Phượng Khanh liền biến mất. Ánh mắt chàng lạnh như băng tháng Chạp, khiến toàn thân người ta run lên. Nàng vốn chỉ thuận miệng hỏi, lại cảm nhận được luồng khí lạnh từ chàng tràn đến, theo bản năng căng cứng cả người. Ngón tay nàng khẽ run, chàng lập tức nhận ra, khí thế trong người thu lại trong một thoáng, như thể chưa từng nổi giận. Thấy dáng vẻ cẩn thận sợ hãi của nàng, trên mặt nàng tuy mang theo nét bối rối, nhưng chàng hiểu nàng không thật sự sợ.
Bởi vì thân thể nàng theo bản năng căng cứng, trong mắt mang theo đề phòng. Đây giống như một con mèo nhỏ, gặp nguy hiểm thì rướn người phòng thủ, nhưng lại không dám chạy trốn, sợ hãi hiện rõ trên gương mặt. Nguyên Phượng Khanh bất ngờ bật cười, nụ cười như băng tuyết vừa tan, mang theo sự lạnh lẽo xen lẫn ánh sáng dịu, hai loại cảm xúc đối nghịch ấy lại hòa vào nhau kỳ lạ, tạo thành một cảm giác khó diễn tả. Thân thể vốn đang cứng đờ của Tô Lệ Ngôn cũng mềm xuống. Không biết vì sao, nàng lại cảm thấy Nguyên Phượng Khanh lúc này sẽ không làm gì tổn hại nàng. Dù vừa rồi hắn có chút tức giận, phỏng chừng cũng là vì lời nàng nói. Dù sao, nàng cũng là thê t.ử của hắn.
Phu thê nói là “chim cùng rừng”, đại nạn đến thì có khi mỗi người một đường, ngay cả nàng khi gặp nguy hiểm cũng chưa chắc liều mạng vì hắn. Nhưng đến cùng thì đã là phu thê trọn đời, cho dù trong lòng hắn không thích nàng, vì quy củ lúc này, hai người vẫn phải tôn trọng nhau như khách. Cùng lắm là, nếu hắn thực sự xem thường nàng, đợi nàng sinh hài t.ử xong, hắn lại nạp hai phòng di nương, giữ vẻ ngoài hòa thuận là được.
Tô Lệ Ngôn không biết thế nào lại ngẩn người, không rõ tâm trí trôi đi đâu. Nguyên Phượng Khanh thấy nàng ngây ra lại cảm thấy thú vị, cũng không gọi nàng tỉnh lại. Một tay dắt tay nàng đi phía trước, một bên lại liếc nhìn nàng, trong lòng bắt đầu cân nhắc câu nói khi nãy của nàng. Hai người sóng vai đi, hắn không biết là cố ý hay vô thức, luôn khéo léo tránh những nhánh cây chìa ra trên con đường nhỏ, động tác tiêu sái tự nhiên. Tô Ngọc theo sau nhìn thấy, cũng không nhịn được thừa nhận rằng: cô gia nhà mình tuy hiện giờ sa sút, thái phu nhân tính tình không hiền lành cho lắm, nhưng vị cô gia này quả thật là nhân tài hiếm có. Bộ dạng, phong thái đều thuộc hàng nhất đẳng ở Thịnh Thành, đối với tiểu thư cũng xem như săn sóc. Hiện giờ xem lại, mối nhân duyên này thật không phải hoàn toàn là hư hỏng.
Không biết bản thân đang bị Tô Ngọc đ.á.n.h giá từ đầu tới chân một phen, Nguyên Phượng Khanh theo bản năng nhẹ xoa đầu ngón tay trái trong lòng bàn tay nàng. Hắn cũng không bất ngờ khi chạm những vết chai mỏng vào đầu ngón tay nàng — đúng là không giống mấy tay công t.ử mềm mại. Khó trách nàng suy đoán hắn theo hướng đó, đúng là phản ứng nhanh nhạy và thông minh.
