Mang Theo Tiệm Vàng Xuyên Đến Những Năm 70, Nữ Phụ Pháo Hôi Chỉ Muốn Nằm Yên - Chương 89
Cập nhật lúc: 05/05/2026 07:50
Tô Diệp hỏi Thẩm Dao, “Công việc bàn giao xong xuôi hết chưa con?"
Thẩm Dao gật đầu, “Từ ngày mai con chính là một kẻ vô nghề nghiệp dựa vào bố mẹ nuôi rồi ạ."
Thẩm Dao đã bàn bạc kỹ với Tô Diệp là sẽ ở nhà một thời gian rồi mới tới thành phố Y.
Cô quyết định thời gian này sẽ ở nhà nấu cơm cho bố mẹ, thu dọn đồ đạc, rồi đi thăm ông bà ngoại, vả lại sinh nhật của Thẩm Hòa Lâm cũng sắp tới rồi, kiểu gì cũng phải qua sinh nhật rồi mới đi.
Thẩm Dao nhớ ra chuyện gì đó bèn buông đũa quay về phòng, cầm một xấp tiền đi ra.
Thẩm Dao đặt tiền trước mặt Tô Diệp, “Đây là tám trăm tệ tiền bán công việc, mẹ cầm lấy đi ạ."
Hồi đó mua công việc cũng mất tám trăm tệ, Thẩm Dao đi làm ba năm nay đã được tăng lương một lần, trừ các khoản chi tiêu thì mấy năm qua Thẩm Dao cũng để dành được vài trăm tệ.
Tính ra như thế vẫn còn khá hời.
Chủ yếu là mỗi lần cô mua đồ cho gia đình, Tô Diệp đều ép đưa cho cô gấp đôi số tiền đó, không lấy không được.
Thẩm Dao cảm thấy đây đúng là một gánh nặng ngọt ngào mà.
“Mẹ không lấy đâu, con cứ cầm lấy mà tiêu."
Tô Diệp nhét tiền vào túi Thẩm Dao.
Thẩm Dao thở dài, “Thôi được rồi, con giữ vậy."
Ngày hôm sau cả nhà đi tới nhà ngoại.
Nghiêm Tú Mai biết Thẩm Dao không đi làm nữa, bèn bảo Thẩm Dao lúc rảnh rỗi cứ năng qua nhà chơi với bà.
Đứa cháu ngoại duy nhất, lần gặp mặt tới có lẽ phải tới Tết rồi, Nghiêm Tú Mai rất không nỡ.
Thẩm Dao mỉm cười đồng ý, bảo bà ngoại phải làm nhiều món ngon cho cô ăn.
Tiểu An An được nửa tuổi rồi, trắng trẻo mập mạp đặc biệt đáng yêu, Thẩm Dao trêu đùa với cậu bé một lát.
Nghiêm Tú Mai thấy vậy, mỉm cười hỏi Thẩm Dao, “Dao Dao, con và Tiểu Chu định bao giờ thì có con thế?"
Thẩm Dao nghĩ ngợi một lát rồi nói, “Để năm sau đi ạ."
Nghiêm Tú Mai nghe vậy bèn gật đầu, lại quay sang hỏi Tô Diệp, “Mấy món rau khô mà Dao Dao thích bên chỗ bà có đủ không?
Nếu không đủ thì bên tôi có đây, mợ nó đặc biệt làm rất nhiều, bảo để cho Dao Dao mang đi."
Họ đều nghe Tô Dương nói qua là khẩu vị bên đó nhạt, không giống bên này, sợ Thẩm Dao sang đó ăn không quen.
“Tôi có chuẩn bị rồi, tôi cũng sợ không đủ, đến lúc đó lại sang bên bà lấy thêm một ít nữa."
Mấy ngày trước Tô Diệp còn bảo Thẩm Dao lúc viết thư cho Chu Luật thì bảo anh xem thử bên đó có vại muối dưa không, nếu có thì mua mấy cái, không có thì phải mang từ nhà đi.
Những ngày không phải đi làm, Thẩm Dao mỗi sáng đều chuẩn bị sẵn bữa sáng cho Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm ăn xong rồi đi làm.
Lúc rảnh rỗi cô lại sang nhà ngoại chơi với bà ngoại, gần tới giờ cơm lại tất tả chạy về nấu cơm.
Buổi trưa và buổi tối, cô đều nấu sẵn cơm đợi Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm về ăn, thời gian này Thẩm Hòa Lâm cũng về nhà ăn trưa rồi.
Giữa tháng năm, Chu Luật đặc biệt gọi điện về thông báo cho Thẩm Dao, bảo cô thu dọn đồ đạc cần mang tới thành phố Y.
Chu Luật nói anh có một người bạn từ thuở nhỏ ở đội vận tải thủ đô, vừa hay phải đi một chuyến tới thành phố Y để vận chuyển đồ về thủ đô, giữa đường sẽ đi qua thành phố X, vừa vặn có thể nhờ anh ta mang đồ qua đó luôn.
Bởi vì Tô Diệp trước đó đã nói với họ rằng, chậu tráng men, bình thủy nước nóng chuẩn bị cho đám cưới đều là đồ mới, bảo họ cứ mang trực tiếp tới thành phố Y, đỡ phải đi mua lần nữa cho lãng phí tiền bạc.
Lời của mẹ vợ Chu Luật không dám không nghe, vừa hay người bạn đó gọi điện bảo anh ta sắp tới bộ đội thăm anh, nên anh nghĩ ngay đến việc nhờ anh ta giúp mang đồ đi.
Tô Diệp biết chuyện bèn bắt đầu giúp Thẩm Dao thu dọn đồ đạc.
Chăn màn, ga giường vỏ gối này nọ, những thứ mang đi được Tô Diệp đều giúp thu dọn lại hết.
Tô Diệp bảo Thẩm Dao mang cả xe đạp đi theo, Thẩm Dao bảo để lại nhà cho Tô Diệp đi, Thẩm Hòa Lâm biết chuyện bèn nói Thẩm Dao đang phá hoại tình cảm giữa ông và Tô Diệp.
Bị ép ăn cơm ch.ó (lương thực của ch.ó - ý nói bị nhồi nhét sự thân mật của người khác), Thẩm Dao không còn cách nào khác, đành phải đồng ý mang xe đạp đi cùng.
Còn cả quần áo của Thẩm Dao nữa, không thu dọn thì không biết, vừa thu dọn xong là giật cả mình, Thẩm Dao cũng không ngờ mình lại có nhiều quần áo đến thế!
Kiếp trước Thẩm Dao đã từng tới thành phố Y, phần lớn thời gian đều rất nóng, nhưng lúc lạnh lên thì cũng phải mặc áo bông mới chịu được.
Cuối cùng thu dọn ra, chỉ riêng quần áo đã có mấy hòm.
Thẩm Dao còn thu dọn hết cả sách giáo khoa cấp hai và cấp ba của mình ra, để cùng một chỗ với chăn màn.
Tô Diệp tò mò Thẩm Dao mang sách giáo khoa đi làm gì, Thẩm Dao nói cô muốn làm giáo viên, sợ sau này phải thi cử nên mang theo để lúc đó ôn tập lại.
Tô Diệp bảo muốn mang cả đống rau củ đã chuẩn bị cho Thẩm Dao đi cùng.
Thẩm Dao đã ngăn lại, nói là đi xe ô tô thì thời gian trên đường không chắc chắn được, sợ để lâu bị hỏng, bảo là đến lúc đó đi cùng người thì mang theo sau.
Tô Diệp nghĩ lại cũng thấy đúng là như vậy, Chu Luật đã hứa sẽ tới đón Thẩm Dao nên cũng không sợ không xách nổi.
Cuối tháng năm, bạn của Chu Luật là Triệu Nghị theo địa chỉ mà Chu Luật cung cấp đã tới nhà họ Thẩm.
Hôm qua Chu Luật đã gọi điện báo là bạn anh sáng nay sẽ tới, Thẩm Hòa Lâm đã đặc biệt xin nghỉ nửa buổi.
Triệu Nghị là một thanh niên tầm hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi, mặc quân phục, tóc húi cua, mặt chữ điền, trên trán có một vết sẹo.
Triệu Nghị tới nhà họ Thẩm sau khi uống nước xong liền hỏi đồ đạc cần mang đi ở đâu, họ phải nhanh ch.óng bốc xếp lên xe để kịp đi tới thành phố Y.
Thẩm Dao và Thẩm Hòa Lâm cũng không trì hoãn, đồ đạc cần mang đi đã sớm được thu dọn để trong phòng nhỏ.
Thẩm Hòa Lâm và Triệu Nghị cùng cộng sự của anh ta đã giúp bốc đồ lên xe, từng kiện hàng được cố định chắc chắn, còn phủ thêm một lớp vải dầu vì sợ trời mưa làm ướt đồ, cơm cũng không kịp ăn đã chở đồ đi luôn.
Thẩm Dao còn đặc biệt gọi điện cho Chu Luật nói về chuyện này, Chu Luật bảo cô đừng thấy ngại, Triệu Nghị là anh em tốt của anh, anh sẽ mời anh ta đi ăn cơm sau.......
Ngày 5 tháng 6 vừa hay là Tết Đoan Ngọ, hôm mùng 4 Thẩm Dao đặc biệt đi mua xương bồ và ngải cứu treo trước cửa, còn mua ít lá dong chuẩn bị gói bánh chưng (bánh ú).
Cô đặc biệt đi học bác Đặng nhà bên cạnh cách gói, cũng may bánh chưng ở đây đơn giản, chỉ có gạo nếp, sau khi luộc chín thì chấm đường ăn.
Thẩm Dao ở cửa hàng rau bỗng gặp Văn Hương Lan, hơn nữa Văn Hương Lan còn gọi Thẩm Dao lại.
Văn Hương Lan nói với cô rằng Tiền Oánh ở dưới quê đã kết hôn với một người nông dân tên là Trần Nhị Trụ rồi.
Thẩm Dao thực sự không ngờ Tiền Oánh lại kết hôn với Trần Nhị Trụ, tuy nhiên biết được tin này cô vẫn thấy rất vui, nhờ Văn Hương Lan chúc mừng Tiền Oánh giúp cô.
Thẩm Dao cũng không trò chuyện nhiều với Văn Hương Lan, xách giỏ đi về nhà.
