Mang Theo Tiệm Vàng Xuyên Đến Những Năm 70, Nữ Phụ Pháo Hôi Chỉ Muốn Nằm Yên - Chương 90

Cập nhật lúc: 05/05/2026 07:50

“Ngày Tết Đoan Ngọ hôm đó Thẩm Dao gói rất nhiều bánh chưng, còn gửi cho nhà ngoại một ít, món bánh cô gói nhận được sự khen ngợi nhất trí của mọi người!”

Sáng ngày mùng chín hôm đó Thẩm Dao đang phơi chăn trong sân thì đột nhiên có tiếng gõ cửa.

Nhìn đồng hồ thấy đã hơn mười giờ, Thẩm Dao đoán có lẽ là Chu Luật tới.

Chu Luật đã hứa sẽ tới đón cô, sẵn tiện tổ chức sinh nhật cho Thẩm Hòa Lâm, ngày mai chính là sinh nhật ông.

Thẩm Dao mở cửa sân, quả nhiên là Chu Luật, mặc quân phục chỉnh tề, dáng người hiên ngang đứng đó!

Thẩm Dao vui mừng đến mức giậm chân lia lịa, Chu Luật xách túi hành lý cười tươi lách người vào trong, thuận tay đóng cửa sân lại.

Chu Luật đặt túi đồ xuống đất, đứng trước mặt Thẩm Dao, dang rộng hai tay, Thẩm Dao không hề suy nghĩ liền nhảy bổ lên người Chu Luật.

Chu Luật đưa tay đỡ lấy m-ông Thẩm Dao, bế cô đi vào trong nhà.

Đến phòng Thẩm Dao, Chu Luật đóng cửa lại, ép Thẩm Dao lên cánh cửa rồi hôn lấy cô.

Mãi cho đến khi Thẩm Dao cảm thấy khó thở anh mới buông ra, Thẩm Dao tưởng thế là kết thúc rồi, vừa định nói chuyện thì lại bị Chu Luật hôn tiếp.

Hồi lâu sau Chu Luật mới rốt cuộc buông Thẩm Dao ra.

“Vợ ơi, anh nhớ em ch-ết mất!"

Chu Luật nhìn Thẩm Dao với ánh mắt nồng cháy.

Thẩm Dao bị hôn đến mức choáng váng đầu óc, ánh mắt mơ màng nhìn Chu Luật, “Em cũng nhớ anh."

Thẩm Dao cảm nhận được sự bất thường của Chu Luật, đỏ mặt nói, “Anh thả em xuống đi."

Chu Luật không thả, bế Thẩm Dao ngồi xuống chiếc ghế phía sau, “Để anh ôm thêm một lát nữa thôi."

Bốn tháng nay mỗi ngày anh đều nhớ Thẩm Dao, hôm nay gặp được rồi anh chẳng muốn buông cô ra chút nào.

“Bố mẹ buổi trưa sẽ về nhà ăn cơm đấy ạ."

Thẩm Dao ngồi trên đùi Chu Luật, nâng mặt anh lên nói.

“Lát nữa anh phụ em nấu cơm."

Chu Luật không nhịn được lại hôn cô một cái.

Tô Diệp buổi trưa về nhà thấy Chu Luật đang xào nấu trong bếp, liền mỉm cười vui vẻ, “Về rồi đấy à con?"

“Mẹ, con về rồi ạ."

Không lâu sau Thẩm Hòa Lâm cũng về tới nơi, thấy Chu Luật cũng rất vui mừng.

“Bố ạ."

“Về là tốt rồi, về là tốt rồi."

Cả nhà bốn người ăn một bữa trưa vô cùng ấm cúng hạnh phúc, Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm lại quay về xưởng đi làm.

Sáng sớm chủ nhật Thẩm Dao cùng Chu Luật đi tới chỗ chồng chị Dương lấy đồ ăn đã đặt sẵn.

Thẩm Dao vốn không muốn làm phiền chị Dương, chị Dương nghe Bạch Điềm Điềm kể sinh nhật bố Thẩm Dao sắp tới rồi, lúc Thẩm Dao tới cửa hàng bách hóa mua quà Tết thiếu nhi cho Tô Nhiên thì chị Dương đã chủ động đề nghị giúp đỡ.

Hôm nay người đứng bếp chính là Chu Luật, Thẩm Dao ở bên cạnh phụ giúp.

Vợ chồng trẻ đồng tâm hiệp lực hoàn thành một bữa tiệc sinh nhật vô cùng thịnh soạn.

Thẩm Dao và Chu Luật mua vé tàu ngày mười hai, Tô Diệp xin nghỉ hai ngày ở nhà thu dọn đồ đạc cho Thẩm Dao.

Đồ đạc của Thẩm Dao ngoài quần áo thay giặt hàng ngày ra, lần trước hầu như đã mang đi hết rồi.

Chỉ còn lại một số rau khô, lạp xưởng (lạp vị) mà bà chuẩn bị cho hai đứa.

Tô Diệp nghĩ được thứ gì mang đi được là đều chuẩn bị hết cả.

Ngày mười hai hôm đó Thẩm Hòa Lâm cũng xin nghỉ một ngày.

Cả nhà bốn người đi chụp ảnh gia đình.

Thẩm Dao không tin vào kỹ thuật chụp ảnh của mình nên đã tới tiệm ảnh, Thẩm Hòa Lâm đến lúc đó cứ trực tiếp tới lấy ảnh là được.

Buổi trưa Tô Diệp làm một bàn thức ăn toàn những món Thẩm Dao và Chu Luật thích, còn bảo buổi tối sẽ gói sủi cảo cho họ.

Bà còn chuẩn bị một đống đồ ăn để họ mang theo dọc đường ăn.

Cả một ngày tâm trạng của Thẩm Dao rõ ràng là rất trầm xuống.

Tô Diệp cũng không còn nói nhiều như mọi khi nữa.

Thẩm Hòa Lâm cũng không nỡ xa con gái nhưng vẫn đóng vai người khuấy động bầu không khí, thỉnh thoảng lại trêu chọc vợ và con gái vài câu.

Chu Luật biết lúc này nói nhiều cũng vô ích, anh thầm hạ quyết tâm trong lòng phải yêu thương che chở cho Thẩm Dao thật tốt để nhạc phụ nhạc mẫu có thể yên tâm.

Tần Nhã Quân sợ họ nhiều đồ nên đã đặc biệt nhờ đồng đội của Chu Văn Viễn giúp đưa họ ra ga.

Ăn xong bữa tối thì xe cũng tới nơi.

Tô Diệp nắm tay Thẩm Dao dặn dò cô phải chăm sóc bản thân cho tốt, Thẩm Hòa Lâm cũng dặn dò Chu Luật phải đối xử tốt với Thẩm Dao.

Thẩm Dao cố kìm nén nước mắt, ôm lấy Tô Diệp bảo họ hãy giữ gìn sức khỏe, có chuyện gì nhất định phải gọi điện cho cô.

Thẩm Hòa Lâm nhìn đồng hồ thấy sắp không kịp thời gian, bèn tách hai mẹ con ra, cười đùa bảo Thẩm Dao đã có ông chăm sóc Tô Diệp rồi nên Thẩm Dao cứ yên tâm, nhớ viết thư và gọi điện về nhà thường xuyên.

Thẩm Dao gật đầu đồng ý, lại ôm lấy Thẩm Hòa Lâm một cái rồi mới lên xe.

Chu Luật chào theo kiểu quân đội với nhạc phụ nhạc mẫu rồi cũng bước lên xe.

Tài xế từ từ khởi hành xe, Thẩm Dao áp mặt vào cửa sổ xe vẫy tay với bố mẹ cho đến khi bóng dáng Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm không còn nhìn thấy nữa, Thẩm Dao rốt cuộc gục vào lòng Chu Luật khóc nức nở.

Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm cũng vẫn đứng ở cửa ngõ, đứng rất lâu Thẩm Hòa Lâm mới nắm lấy tay Tô Diệp dắt vào trong nhà, “Diệp Tử, bà còn có tôi mà!"

Tô Diệp lau nước mắt nhìn Thẩm Hòa Lâm mỉm cười, “Vào nhà thôi ông."

Suốt hai mươi năm qua đây là lần đầu tiên Thẩm Dao rời xa họ, thực sự là rất không nỡ.

Buổi tối lúc Tô Diệp trải giường đi ngủ thì phát hiện dưới gối có một xấp tiền và một bức thư, là do Thẩm Dao để lại.

Trong thư Thẩm Dao viết rất nhiều lời, nhắc lại những chuyện ngốc nghếch lúc nhỏ của mình, nói cô sẽ chăm sóc bản thân thật tốt, cũng hy vọng Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm hãy tự chăm sóc mình, nói cô mãi mãi là con gái rượu của bố mẹ, khiến Tô Diệp vừa khóc vừa cười.

Nhìn số tiền một nghìn tệ Thẩm Dao để lại, Tô Diệp lắc đầu nói với Thẩm Hòa Lâm, “Nó giờ còn chẳng có công việc gì mà còn đưa tiền cho chúng mình nữa đấy."

Thẩm Hòa Lâm ôm vai Tô Diệp mỉm cười nói, “Đến lúc đó mình cứ gửi lại cho nó là được mà."......

Mãi cho đến ga tàu hỏa Thẩm Dao mới bình tĩnh lại dưới sự an ủi của Chu Luật.

Tài xế giúp họ chuyển hành lý vào phòng chờ rồi Chu Luật cảm ơn tài xế rồi để anh ta rời đi.

Chu Luật lấy bình nước từ trong túi hành quân ra đưa cho Thẩm Dao, “Dao Dao, uống chút nước đi em."

Thẩm Dao thút thít nhận lấy bình nước uống hai ngụm rồi đưa lại cho Chu Luật.

Chu Luật nhận lấy bình nước, giúp Thẩm Dao chỉnh lại những sợi tóc mai hơi bết mồ hôi trên trán, ánh mắt dịu dàng nhìn cô rồi nhẹ nhàng nói, “Khi nào nhớ bố mẹ em cứ về thăm họ là được."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.