Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Bảo Bối Nông Gia - Chương 233: Người Đã Không Còn Là Thiếu Niên Năm Ấy

Cập nhật lúc: 17/04/2026 09:08

Nói xong bà lại bảo Đại Phúc lấy ra một vài món đồ chơi lặt vặt, lúc Tô Mộc Dao rời cung một lần nữa, trên tay đã có thêm một chiếc rương gỗ nhỏ.

Trong rương gỗ kêu lanh canh, chứa đầy các loại đồ chơi kỳ lạ, Tô Mộc Dao thích nhất là một chuỗi chuông nhỏ bên trong.

Hoàng hậu rời khỏi tẩm cung Thái hậu cũng vội vàng đi điều tra rốt cuộc là chuyện thế nào.

"Tiểu Thu, em đi tra xem hôm nay Dao Dao đi qua những đâu, rồi mang tất cả cung nữ ở đó tới đây." "Rõ."

Đợi đến khi Thu cô cô mang tất cả cung nữ tới trước tẩm cung của Hoàng hậu, bà bắt đầu hỏi xem sáng nay rốt cuộc là hai cung nữ nào đã lỡ lời nói những điều không nên nói trước mặt tiểu Quận chúa.

Trong số đó có một cung nữ áo xanh run rẩy rõ rệt, cung nữ áo hồng bên cạnh nắm c.h.ặ.t lấy tay cung nữ áo xanh, nhỏ giọng: "Bình tĩnh chút đi, chúng ta đâu có gặp tiểu Quận chúa, biết đâu là người khác nói linh tinh trước mặt người thì sao, chị căng thẳng cái gì chứ?"

Cung nữ áo xanh nghe vậy cũng nhẹ lòng đôi chút, phải rồi, tuy họ có nói xấu sau lưng nhưng đâu có gặp tiểu Quận chúa, cũng đâu có nói trực tiếp với tiểu Quận chúa điều gì không nên.

Thu cô cô hỏi một vòng cũng không có ai đứng ra nhận.

"Hừ! Tưởng các người không nói là ta không có cách sao, hôm nay nếu các người nói ra, gia quyến ít nhất còn giữ được mạng, nếu không nói thì đừng trách cô cô ta không nể tình." Mọi người nghe vậy đều kinh hãi quỳ xuống xin tha.

Lúc này Hoàng hậu cũng bước ra khỏi tẩm cung, nhìn đám cung nữ quỳ dưới đất rồi xua tay: "Các người đứng lên cả đi, bản cung không có ý định trừng phạt các người.

Chỉ là hôm nay tình cờ tiểu Quận chúa đi ngang qua, trong số các người có ai đã nói chuyện về Chu Hoa công chúa phải không? Bản cung cũng chỉ muốn hỏi xem các người nghe được từ đâu, và sao lại biết được nhiều uẩn khúc bên trong như thế, trực tiếp đứng ra đi theo bản cung vào trong!"

Cung nữ áo xanh và cung nữ áo hồng nhìn nhau, cùng đứng dậy đi theo Hoàng hậu vào tẩm cung.

Thu cô cô nói: "Được rồi, các người giải tán về làm việc đi! Lời gì nên nói, lời gì không nên nói, tự mình phải có chừng mực, không cần tôi phải nhắc lại nữa chứ?" Thấy đám cung nữ đều gật đầu đáp "Rõ", bà mới xua tay cho họ rời đi.

Trong phòng, Hoàng hậu bảo hai người kể lại những lời họ đã nói khi trò chuyện buổi sáng.

Hai người nhớ lại chuyện phiếm mình đã tám, chỉ đành c.ắ.n răng thuật lại.

Hoàng hậu nghe xong cau mày hỏi một cung nữ: "Lời cô nói có thật không, là bạn của cô tận mắt nhìn thấy sao?"

"Khởi bẩm Hoàng hậu nương nương, đúng là tiểu muội thân thiết của nô tì tận mắt thấy, bảo là vô cùng nghiêm trọng, vả lại nghe nói tì nữ theo hầu của Chu Hoa công chúa rất coi trọng chuyện này, và không cho quá nhiều Thái y tới xem, bảo là tự mình cũng mang theo y giả có tiếng."

Hoàng hậu nghe tới câu cuối cùng, chân mày lập tức nhíu c.h.ặ.t lại.

Trước đây lúc bà sang đó hỏi han Thái y, Thái y bảo chỉ mắc chứng ngứa ngáy thông thường thôi.

Giờ nghĩ lại, nếu thật sự là ngứa ngáy thông thường thì sao có thể nghiêm trọng đến thế? "Hai cô lui xuống đi." Hai người nghe vậy vội vàng quỳ tạ rồi hấp tấp rời đi.

Hoàng hậu dẫn theo Tiểu Thu đi tới cung Chu Hoa, từ cái tên cung điện này có thể thấy Hoàng đế coi trọng Chu Hoa đến mức nào.

Tuy là công chúa hòa thân do một tiểu quốc gửi tới nhưng dung mạo lại vô cùng kiều diễm.

Lúc Chu Hoa công chúa mới tới, Hoàng đế nhìn thấy là đã vô cùng vui mừng, đặc biệt đặt tên là cung Chu Hoa.

Nghe nói lúc đó còn ban không ít đại cung nữ sang, đám cung nữ đó cứ là tranh nhau sứt đầu mẻ trán để được sang cung này, bảo là sau này Chu Hoa công chúa chắc chắn sẽ được Hoàng đế sủng ái.

Tiểu Thu đứng bên cạnh lẩm bẩm oán trách: "Nương nương, Hoàng thượng giờ ngày càng không để tâm tới người nữa rồi.

Cứ bảo là việc triều chính bận rộn, theo nô tì thấy thì chính là bị cái tướng hồ ly kia mê hoặc tâm hồn rồi."

Hoàng hậu khẽ vỗ nhẹ vào Tiểu Thu: "Bản cung đúng là ngày càng nuông chiều em quá rồi, nhìn xem lễ nghi em học đi đâu hết rồi? Còn là một cô cô quản sự nữa chứ? Để hạ nhân biết được chẳng phải sẽ làm trò cười sao?"

Tiểu Thu vốn là tì nữ theo hầu của Hoàng hậu từ thuở nhỏ, lại luôn hầu hạ bên cạnh nên dĩ nhiên chuyện gì cũng dám nói, vả lại tính tình cô nàng này xưa nay vốn khá phóng khoáng.

Hoàng hậu dĩ nhiên sẽ không trách tội cô, chỉ là trong lòng khó tránh khỏi cảm giác hụt hẫng.

Hoàng đế sớm đã không còn là vị thiếu niên đầy nhiệt huyết mà bà quen biết năm xưa.

Kể từ khi đăng cơ, ông bắt đầu trở nên nhu nhược, gặp chuyện gì cũng phải tam tư nhi hậu hành, nhưng suy nghĩ quá nhiều lại trở thành do dự không quyết.

Cũng giống như vậy, ông cũng sớm quên mất lời hứa năm xưa đối với bà.

Lúc đó vị thiếu niên đầy nhiệt huyết ấy đã ôm lấy bà và nói: "Bản vương chẳng thèm cái vị trí đó đâu, như vậy mới có thể cùng nàng một đời một kiếp một đôi người." Để rồi sau này ông bất đắc dĩ phải bước lên ngôi vị tối cao đó, hứa cho bà vị trí dưới một người trên vạn người.

Để rồi sau đó nữa là nạp thêm phi tần, thêm nhiều bóng hồng vào hậu cung, từ chỗ ban đầu là đóng kịch cho qua chuyện dần trở thành mưa lộ đều ban.

Cho đến sau này là sự thiên vị đối với Lưu Quý phi, sự sủng ái đối với Vương Chiêu nghi.

Còn đối với mình, ngoài lòng biết ơn vì bà đã kéo ông ra khỏi vũng lầy thuở thiếu thời, thì chút tình yêu nồng cháy năm ấy còn lại bao nhiêu? Bà chưa bao giờ tranh giành, lặng lẽ quán xuyến mọi việc vặt cho ông.

Tiểu Thu vẫn đứng bên cạnh líu lo kể về những cay đắng của Hoàng hậu bao năm qua.

"Được rồi, tiểu thư của em giờ đã là Hoàng hậu cao quý, chấp chưởng hậu cung bao năm, sao có thể tùy tiện để một con hồ ly tinh đè đầu cưỡi cổ được chứ?" Tiểu Thu nhìn nụ cười rạng rỡ của nương nương nhà mình mà nhất thời ngẩn ngơ.

Bao năm qua hiếm khi thấy nương nương vui vẻ như thế, nhưng không ai biết rằng Hoàng hậu đã nghĩ thông suốt rồi, nếu ông đã trở thành đế vương thì tâm trí của bà nên đặt lên người con trai mình.

Tranh sủng tình yêu gì chứ! Giờ đã ở cái tuổi này rồi đâu còn cần những thứ đó nữa! Dẫu chỉ là tương kính như tân thì cũng là một loại tự tại.

Thái giám canh cổng cung Chu Hoa thấy Hoàng hậu tới liền vội vàng đi thông báo, Hoàng hậu cũng bước chân đi vào trong.

Thái y mà Tiểu Thu sai người đi gọi trước đó cũng vội vã chạy tới.

Lúc này Chu Hoa công chúa vừa mới bôi t.h.u.ố.c xong, đang mặc quần áo thì nghe tì nữ theo hầu báo rằng Hoàng hậu dẫn theo Thái y tới.

Khuôn mặt nhỏ tái nhợt của Chu Hoa vội vàng phẩy tay bảo nữ y giả lui xuống trước.

Bấy giờ cô mới nén đau xỏ giày xuống giường, đúng lúc này Hoàng hậu đẩy cửa bước vào, vừa vào đến nơi đã ngửi thấy trong phòng nồng nặc mùi t.h.u.ố.c khó chịu.

"Cẩn thỉnh Hoàng hậu nương nương an, Hoàng hậu nương nương vạn phúc kim an." Chỉ thấy Hoàng hậu đích thân tới đỡ Chu Hoa công chúa: "Mau đứng lên đi, bệnh này của em cũng đã nhiều ngày rồi, mấy hôm trước sang thăm em cứ bảo là đỡ nhiều rồi.

Hôm nay có cung nữ ngồi lê đôi mách bảo bệnh của em ngày càng trầm trọng, bản cung là chủ lục cung hằng ngày việc công bận rộn, chẳng thế mà mới lạnh nhạt với muội muội, muội muội đừng để bụng nhé!"

Theo lý mà nói, hiện giờ Chu Hoa công chúa vẫn chưa được phong sắc.

Sống ở cung Chu Hoa mọi người vẫn gọi cô là Chu Hoa công chúa.

Chu Hoa vội vàng cung kính hành lễ một lần nữa: "Nương nương nói gì vậy ạ, người tới được đây đã là nể mặt Chu Hoa lắm rồi."

Chỉ thấy Hoàng hậu nắm lấy tay Chu Hoa: "Không sao là tốt rồi, chẳng thế mà bản cung đặc biệt bảo Lý Thái y của Thái y viện sang khám cho em.

Lý Thái y này là người giỏi nhất Thái y viện đấy, bất kể là chứng bệnh nan y gì vào tay ông ấy cũng đảm bảo t.h.u.ố.c vào là bệnh hết." Chu Hoa nghe lời này thì cả người căng thẳng hẳn lên, cô làm sao không biết mình đang mắc bệnh gì.

Cũng chính vì mắc bệnh này nên cô mới không thể rêu rao ra ngoài.

Hiện tại cô vẫn chưa viên phòng với Hoàng đế, nếu chuyện này lộ ra thì chỉ có con đường c.h.ế.t.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Bảo Bối Nông Gia - Chương 246: Chương 233: Người Đã Không Còn Là Thiếu Niên Năm Ấy | MonkeyD