Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Bảo Bối Nông Gia - Chương 234: Đứa Nhỏ Béo Bị Mắng
Cập nhật lúc: 28/04/2026 09:19
Từ đại nhân gầm lên: “Phúc khí này cho ngươi, ngươi có lấy không?”
Thừa tướng cứ coi như không nghe thấy, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Từ đại nhân chẳng còn cách nào khác đành phải chịu đựng, nhưng trong lòng càng thêm bất mãn với Thừa tướng.
Cứ theo cái vóc dáng gầy gò của Thừa tướng mà nói, ngồi phía sau hoàn toàn không quá chật, thế mà cư nhiên không biết cảm thông cho người khác, đúng là một lão già ích kỷ.
Đợi khi cả nhóm cuối cùng cũng về tới kinh thành trước lúc trời tối, vừa tới ngoại thành kinh thành, Tô Mộc Dao đã thấy chiếc xe việt dã phía sau dừng lại, mấy người lập tức chui ra ngoài.
Đặc biệt là khuôn mặt trắng bệch của Từ đại nhân, lại nhìn thấy ba người từ ghế sau bước ra, Tô Mộc Dao bật cười thành tiếng.
“Ha ha ha, không lẽ bốn người bọn họ cứ thế ngồi chen chúc với nhau suốt cả quãng đường sao! Hả.”
Tô Tam Lang nhìn con gái nhà mình, hoàn toàn không biết điểm gây cười của con gái nằm ở đâu.
Ông lại nghĩ, không ngồi vừa thì có thể ngồi lên đùi nhau mà!
Tô Tam Lang lái xe việt dã tới cổng cung cho đến khi Hoàng hậu và Hoàng đế rời đi, bấy giờ mới lái xe trở về phủ Quận chúa.
Vừa tới phủ Quận chúa xuống xe, Tiểu Hạ đã từ trong sân lao ra.
“Hu hu hu, tiểu Quận chúa, nô tì nhớ người c.h.ế.t mất”. Chỉ thấy Tiểu Hạ nói xong, sà vào lòng Tô Mộc Dao thơm chụt một cái.
Tô Mộc Dao giả vờ chê bai đẩy Tiểu Hạ ra: “Mới có hai ngày không gặp, nhìn cái điệu bộ rẻ rúng của em kìa”.
“Tiểu Quận chúa làm sao biết được một ngày không gặp như cách ba mùa thu”.
Tô Mộc Dao chỉ cảm thấy trên đầu một đàn quạ bay qua. Sau khi về phòng, cô nghe Tiểu Hạ líu lo kể về những chuyện thú vị xảy ra ở kinh thành hai ngày qua.
“Quận chúa, người không biết đâu, nghe nói Nhị hoàng t.ử đoạn thời gian trước được phong Vương gia, đã chuyển ra khỏi hoàng cung rồi. Nghe bảo vị Vương phi kia hai ngày trước đã bị ép c.h.ế.t rồi, ả tiểu thiếp cậy mình sinh liên tiếp hai đứa con đã ép c.h.ế.t Vương phi, Vương gia cũng chẳng thèm quản. Nghe nói là vì Vương phi từ khi gả cho Nhị hoàng t.ử cho đến nay vẫn chưa từng mang thai. Nhưng nghĩ lại cũng phải, dù sao cũng mấy năm rồi, tuy hồi đó gả qua cũng mới mười mấy tuổi, nhưng dù sao mấy năm nay ả tiểu thiếp mới nạp kia đã sinh liên tiếp hai đứa con trai rồi.”
Tô Mộc Dao lắc đầu: “Chuyện trong hoàng gia này phức tạp lắm, cứ bảo là chính thê của Nhị hoàng t.ử, dù sao chẳng lẽ không phải con gái của trọng thần trong triều sao? Theo lý mà nói, dù có ý kiến thì cũng chỉ có thể nén trong lòng, vạn lần không thể để ả tiểu thiếp làm loạn bắt nạt được. Nhưng tại sao Nhị hoàng t.ử lại vẫn như thế? Đương nhiên là muốn dọn chỗ cho kẻ khác rồi. Thường ngôn rằng vô tình nhất chính là nhà đế vương, Tiểu Hạ, sau này em phải nhớ kỹ, thà tìm một gia đình bình thường chứ đừng có đi làm một thành viên trong đám thê thiếp của người ta. Càng đừng có dựa dẫm vào đàn ông, sau này em làm một bà chủ nhỏ giàu có, hạng đàn ông nào mà em chẳng có được.”
Tiểu Hạ lúc này đỏ mặt: “Tiểu Quận chúa nói gì thế? Tiểu Hạ cả đời này nguyện hầu hạ bên cạnh tiểu Quận chúa thôi.”
Tô Mộc Dao bĩu môi: “Ta đây chẳng cần một bà cô già đâu, ha ha ha”.
Tiểu Hạ giả vờ giận dỗi, hừ lạnh một tiếng rồi đi xuống bưng điểm tâm cho Tô Mộc Dao.
Trong hoàng cung, Hoàng đế ôm đống ảnh Tô Mộc Dao chụp cho xem một cách hăng hái, Hoàng hậu thì ở bên cạnh bóp vai cho Hoàng đế.
“Nhìn xem tiểu Quận chúa chụp cho người đẹp biết bao!”
Hoàng đế thì kiêu ngạo hừ lạnh một tiếng: “Nàng cái gì cũng hướng về tiểu Quận chúa, ngày nào cũng treo tiểu Quận chúa trên miệng, hay là nàng nhận con bé làm con gái luôn đi cho rồi”.
Chỉ thấy Hoàng hậu vội vàng xua tay: “Thế không được đâu, thần thiếp mà thật sự nhận Dao Dao, Uyên nhi về chắc là khóc c.h.ế.t mất thôi ha ha”.
Hoàng thượng lắc đầu: “Cái con bé đó chí khí cao lắm! Có vừa mắt Long Uyên hay không còn chưa biết nữa! Có điều nếu nó không vừa mắt Uyên nhi, sau này nàng cứ nhận con bé đó làm con. Đến lúc đó phong cho nó làm Công chúa, sau này xuất giá, chúng ta làm nhà ngoại cho nó, xem ai dám bắt nạt nó?”
Đức công công đứng bên cạnh cười nói: “Hoàng thượng nói gì lạ vậy? Theo nô tài thấy thì chỉ có tiểu Quận chúa bắt nạt người khác thôi, vạn lần không có ai bắt nạt được tiểu Quận chúa đâu.”
Hoàng hậu cũng gật đầu lia lịa: “Chứ còn gì nữa, cứ nhìn cái tính nết của con bé đó mà xem. Khoan nói đến việc người bình thường không trị nổi, mà dù có trị được đi nữa thì cũng chỉ có thể nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa thôi, ai dám trêu vào e là Kim Xà Tiên quất ra tới mức thấy cả tàn ảnh luôn ấy chứ.”
Hoàng thượng cũng bật cười trầm thấp, đúng vậy, ông ngày càng yêu quý con bé Tô Mộc Dao đó rồi. Chỉ là trong hậu cung chẳng ai sinh được cho ông một vị tiểu công chúa mềm mại đáng yêu như Tô Mộc Dao cả, haiz, thật là đáng tiếc. Một lũ tiểu t.ử thối chẳng đứa nào làm ông yên tâm, chỉ có Long Uyên thằng bé đó là trông còn thuận mắt một chút.
...
Sau khi ăn cơm trưa xong, Tô Mộc Dao dẫn theo Tiểu Hạ ra phố dạo chơi, thực sự là hai ngày đi vắng cô cũng không yên tâm về cửa hàng, bây giờ chính là lúc chợ đêm đang nhộn nhịp. Từ khi mở chợ đêm và hủy bỏ lệnh giới nghiêm, phố Huệ An trở nên đặc biệt náo nhiệt, đương nhiên náo nhiệt nhất chính là tiệm tạp hóa của cô.
Tại một sạp hàng vỉa hè, Tô Mộc Dao chổng m.ô.n.g lên ngắm nghía những bông hoa cài tóc thủ công, trông vô cùng xinh xắn.
Tiểu Hạ thấy vậy liền bảo chủ sạp gói mấy bông hoa Tô Mộc Dao chọn lại, trả tiền xong tiếp tục tháp tùng tiểu Quận chúa đi dạo. Đột nhiên, một cậu bé mặc áo gấm thêu hoa nắm lấy ống tay áo của Tô Mộc Dao: “Cái con bé này trông khá tuấn tú đấy, làm tiểu thiếp cho ta nhé! Mẫu thân ta đã bảo rồi, con gái nhà bình thường tự nhiên không thể làm chính thê của ta được, nhưng tiểu thiếp thì bản công t.ử có thể tùy ý lựa chọn. Chính là cô đấy, đi theo ta.”
Tô Mộc Dao vốn đang đắm chìm trong niềm vui mua được món đồ mình thích, bất thình lình bị một đứa nhóc lớn hơn mình chẳng được bao nhiêu tuổi nắm lấy ống tay áo, khiến cô sững sờ ngay lập tức. Cái tuổi tí tuổi đầu này đã đòi tìm vợ, quan trọng nhất là đứa nhỏ này cư nhiên bảo cô làm tiểu thiếp. Nhổ nhổ nhổ, ai thèm làm vợ nó chứ? Lại còn là tiểu thiếp nữa.
Quan sát kỹ diện mạo cậu bé, khoảng chừng bảy tám tuổi. Người béo phục phịch, lông mày và mắt bị dồn lại thành một đường chỉ trên khuôn mặt. Sau lưng cậu ta còn có hai người đi theo trông như đầy tớ, quan trọng nhất là miếng ngọc bội bên hông cậu ta, chậc chậc, xem ra là một hoàng thân quốc thích.
Tiểu Hạ dĩ nhiên cũng nhận ra, trong lòng thầm mặc niệm cho cậu bé. Trêu vào ai không trêu, lại trêu đúng vào đầu Quận chúa.
Tô Mộc Dao trực tiếp hất bàn tay béo múp đang nắm ống tay áo mình ra, chỉ thấy thằng nhóc béo ôm tay rên rỉ: “Ái chà chà, đau c.h.ế.t thiếu gia ta rồi, cái con ranh c.h.ế.t tiệt kia cư nhiên dám đ.á.n.h thiếu gia ta.”
“Láo xược! To gan thật, cư nhiên dám đ.á.n.h thiếu gia, có biết thiếu gia nhà ta là ai không?” Tên đầy tớ bên cạnh thằng nhóc béo quát lên với Tô Mộc Dao. Nhưng hắn chỉ dám quát chứ không dám động thủ, dẫu sao biết đâu con bé này sau này sẽ là thiếp thất của tiểu chủ nhân nhà mình. Nếu thật sự đắc tội đến cùng, sau này người ta tìm cái cớ gì đó trừng trị mình thì chẳng phải là oan uổng lắm sao.
“Ở đâu ra cái con lợn con này, cứ tóm được cô bé xinh đẹp là đòi người ta làm thiếp cho mình, cái mặt ngươi cũng lớn thật đấy!”
Tô Mộc Dao vừa dứt lời, thằng nhóc béo mang vẻ mặt như bị tổn thương, thân phận cao quý như cậu ta cư nhiên lại bị một con ranh con mắng là lợn con.
“A Nô, cho bản thiếu gia dạy dỗ cái con ranh không biết trời cao đất dày này một trận, để nó biết loại người nào là nó không đắc tội nổi.”
