Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Bảo Bối Nông Gia - Chương 234: Thằng Nhóc Béo Bị Dạy Dỗ

Cập nhật lúc: 28/04/2026 09:20

Người tên A Nô tiến lên định bắt lấy Tô Mộc Dao.

Tiểu Hạ đứng bên cạnh quát lớn: “Dừng tay, to gan thật, tiểu Quận chúa nhà chúng ta mà các người cũng dám dạy dỗ sao.”

Người đàn ông tên A Nô nghe thấy lời này lập tức sững sờ tại chỗ, hắn làm sao không biết tiểu Quận chúa chính là Quốc sư đương triều! Đó là người đang được Hoàng đế sủng ái nhất hiện nay, nghe nói dẫu chỉ là một cái nãi bao nhưng lại vô cùng có bản lĩnh, giờ nhìn lại thấy tiểu thiếu gia nhà mình đúng là đụng phải tấm sắt rồi.

Mà thằng nhóc béo thấy nô tài của mình dừng tay thì lập tức nổi giận lôi đình.

“Có gì mà phải sợ, nó chẳng qua chỉ là một vị Quận chúa, hơn nữa chẳng có nửa điểm huyết thống với hoàng gia nhà ta. Cha ta chính là con trai ruột của Hoàng đế, chẳng lẽ lại không bằng một kẻ ngoại nhân nhỏ bé như cô sao?”

Tô Mộc Dao quay lại tát cho cậu ta một cái "bốp": “Cái tuổi tí tuổi đầu đã biết dùng huyết thống hoàng gia ra đè người, đúng là làm mất mặt cha ngươi, chỉ là không biết hành vi này của ngươi là do cha ngươi dung túng, hay là cha ngươi không biết đây? Ta đúng là rất tò mò đấy!”

Thằng nhóc béo nghe Tô Mộc Dao nhắc đến cha mình, trong mắt thoáng hiện một tia sợ hãi. Đúng vậy, đừng nhìn cậu ta hung hăng vô lối, thực chất là vì được mẫu thân nuông chiều, còn cha cậu ta ngày thường lại cực kỳ nghiêm khắc.

Tô Mộc Dao vừa thấy thần sắc đó là hiểu ngay, khỏi cần nói cũng biết chắc chắn là do bà mẹ tiểu thiếp nuông chiều rồi. Theo lý mà nói, đứa trẻ do tiểu thiếp sinh ra phải gọi Vương phi là mẫu thân, còn tiểu thiếp chỉ có thể coi là di nương. Nhưng rõ ràng địa vị của Vương phi trong nhà không cao, đứa trẻ này là do chính mẹ đẻ nuôi nấng.

Đột nhiên cô nhớ tới lời Tiểu Hạ nói, xem ra chính là gia đình này rồi. Thế chẳng phải Vương phủ vừa lo xong hậu sự sao, dẫu sao Vương phi chẳng phải mới bị ép c.h.ế.t mấy ngày nay đó ư?

Chỉ thấy thằng nhóc béo xắn tay áo lên mắng: “Cái hạng như cô là cái thá gì mà dám đ.á.n.h ta, hôm nay nếu ta không đ.á.n.h cô nằm bẹp dí xuống đất thì ta không gọi là Long Tịch Lâu.”

Tô Mộc Dao nghe thấy cái tên này thì trực tiếp phì cười thành tiếng. Rốt cuộc là ai đặt cho cậu ta cái tên này thế, bản thân đã họ Long (Rồng) rồi mà còn Tịch Lâu (Lầu Chiều - rồng ở lầu chiều?).

Nói xong cậu ta định xông lên đ.á.n.h Tô Mộc Dao, nhưng lại bị Tô Mộc Dao gạt chân một cái ngã nhào xuống đất. Ngay sau đó thằng nhóc béo nằm sấp trên đất oa oa khóc, Tô Mộc Dao thì cứ thế vỗ vào m.ô.n.g thằng nhóc béo hết cái này đến cái khác.

A Nô đứng bên cạnh cuống quýt xoay như chong ch.óng, hắn cũng không dám tiến lên lôi tiểu Quận chúa ra. Tiểu Hạ thì canh chừng bên cạnh, ai dám tiến lên thì đừng trách cô không khách khí. Cũng may ban nãy nghe danh tiểu Quận chúa, một tên nô bộc khác đã chạy đi tìm Liễu Vân rồi.

A Nô cuối cùng cũng thấy Liễu Vân đang chạy về phía này. Khi Liễu Vân rẽ đám đông ra thì thấy con trai cưng của mình đang bị một bé gái đè xuống đ.á.n.h. Bà ta định xông lên kéo Tô Mộc Dao ra, nhưng lại bị Tiểu Hạ giữ c.h.ặ.t lấy.

“Sao hả, trẻ con đ.á.n.h nhau, một người lớn như bà cư nhiên lại muốn nhúng tay vào sao?”

Liễu Vân tức đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, bình tĩnh lại mới phát hiện kẻ ngăn cản mình chẳng qua chỉ là một đứa nha hoàn, bà ta nổi giận: “Cái đồ nô tài hèn hạ kia, cút xa ra.”

Tô Mộc Dao cũng đ.á.n.h mệt rồi, cô phủi tay đứng dậy: “Ôi chao, bà cô này, đây là đứa nhỏ nhà bà à, cái mồm nó đúng là thối thật, tôi đã giúp bà dạy bảo nó rồi, không cần cảm ơn đâu nha. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nó đúng là đúc từ một khuôn với bà ra đấy, cái mồm thối y hệt nhau.”

Nói xong cô phủi tay dẫn Tiểu Hạ rời đi.

Liễu Vân dĩ nhiên biết địa vị của Tô Mộc Dao, quan trọng nhất là chuyện này bà ta không dám kể với người đàn ông trong nhà kia, nếu không người chịu khổ cuối cùng vẫn là con trai bảo bối của mình thôi. Cứ dựa theo việc người đàn ông đó xưa nay vốn cực kỳ nghiêm khắc trong việc dạy bảo con cái, nếu biết là do con trai mình đi trêu chọc tiểu Quận chúa trước...

... rồi mới bị đ.á.n.h, không chừng Tịch Lâu lại bị ăn đòn thêm trận nữa.

Mặc dù không làm gì được tiểu Quận chúa, nhưng ánh mắt bà ta nhìn về phía A Nô bên cạnh thì đã thay đổi.

“Cái đồ nô tài vô dụng, đến chủ t.ử cũng không bảo vệ nổi thì giữ ngươi lại làm gì?”

Chờ họ rời đi hết, bách tính đứng xem mới vỗ tay khen ngợi: “Đánh hay lắm, tiểu Quận chúa nhà ta đúng là giỏi thật”.

“Chứ còn gì nữa, cái thằng nhóc này cậy vào thân phận của cha nó mà làm xằng làm bậy, bị đ.á.n.h là đáng đời.”

Mọi người xung quanh tuy đã tản đi bốn phương tám hướng nhưng vẫn còn bàn tán xôn xao, dẫu sao cái thằng nhóc béo này cứ hễ đến con phố này là hết nhà này bốc một nắm ăn, lại đến nhà kia vớ một nắm uống. Chưa bao giờ trả tiền, người ta đều là bách tính trông chờ vào mấy thứ này để kiếm tiền cả đấy! Nhưng thân phận người ta sờ sờ ra đó, mình đâu có dám đòi tiền, chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt mà thôi.

Liễu Vân bế đứa con béo của mình, suốt dọc đường vừa đi vừa thở dốc, cuối cùng cũng về tới phủ. Nhìn con trai bảo bối đã khóc mệt mà ngủ thiếp đi, trên mặt vẫn còn vương vệt nước mắt, trong lòng bà ta xót xa khôn xiết. A Nô theo sau vào phủ, vội vàng đi tìm phủ y tới khám cho tiểu thiếu gia.

Phủ y tới kiểm tra một lượt: “Khởi bẩm phu nhân, tiểu thiếu gia không sao cả, trên m.ô.n.g quả thực có vài vết lằn đỏ do bị đ.á.n.h, sắc cho hai thang t.h.u.ố.c uống qua hai ngày là tiêu tan thôi, phu nhân không cần lo lắng.”

Liễu Vân nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng nhìn cái m.ô.n.g sưng đỏ của con trai, trong lòng vẫn ngổn ngang trăm mối tơ vò. Hiện giờ bà ta vẫn chưa phải là chính phi, ngay cả cái danh trắc phi cũng chưa được ban cho, nếu không phải vì bà ta sinh được hai đứa con trai, có chút tiếng nói trong phủ...

Nghĩ lại những năm trước khi con trai lớn chưa ra đời, bà ta ở trong phủ cũng phải chịu bao nhiêu ánh mắt khinh rẻ, khó khăn lắm mới ngoi lên được thì dĩ nhiên sẽ không để hai con trai có bất kỳ sơ suất nào. Chỉ cần hai đứa trẻ còn đây, thì chẳng ai lay chuyển nổi địa vị của bà ta, kể cả "vị kia".

“Chuyện ngày hôm nay chẳng qua chỉ là trẻ con nghịch ngợm đ.á.n.h nhau một trận thôi, mong Lý tiên sinh đừng đem chuyện khám thương cho Tịch Lâu hôm nay kể ra ngoài. Vương gia nhà chúng ta hằng ngày vì công vụ đã bận tối mày tối mặt rồi nên đừng có làm phiền tới Vương gia.”

Vị phủ y họ Lý nghe vậy vội vàng khom người hành lễ: “Chỉ là trò đùa nghịch của con trẻ, tự nhiên sẽ không rêu rao ra ngoài, xin phu nhân cứ yên tâm”.

Liễu Vân phất tay: “Các người lui xuống hết đi, A Nô, Tiểu Lực ở lại”.

Tất cả người hầu hạ đều rời khỏi phòng, chỉ là lúc đi họ nhìn A Nô và Tiểu Lực với ánh mắt đầy thương hại. Họ biết hôm nay người đi theo thiếu gia ra ngoài chính là hai người này, mà thiếu gia lại mang thương tích trở về. Bất kể là ai làm bị thương tiểu thiếu gia, thì hai tên nô tài hộ chủ không xong này chắc chắn là không sống nổi rồi!

A Nô và Tiểu Lực quỳ trên đất tĩnh lặng chờ bị phát lạc, trong lòng Tiểu Lực thầm cầu nguyện phu nhân có thể nương tay, ít nhất là giữ lại một mạng. Tì nữ theo hầu và bà v.ú bên cạnh nhìn thần sắc của phu nhân nhà mình mà trong lòng cũng đ.á.n.h thót một cái, tiểu thư từ khi xuất giá đến nay cơ bản chưa bao giờ nổi trận lôi đình lớn như thế, giờ xem ra, chậc chậc.

Quả nhiên giây tiếp theo Liễu Vân chỉ vào Tiểu Lực nói: “Ngươi hộ chủ không xong, nhưng nể tình ngươi chủ động quay về tìm bản phu nhân, bản phu nhân tha cho ngươi không c.h.ế.t, đ.á.n.h gậy 50 hèo.”

Dứt lời Tiểu Lực dập đầu một cái thật mạnh: “Đa tạ phu nhân đã tha cho tiểu nhân một mạng”. Miệng tuy nói vậy, nhưng trong lòng anh ta cũng hiểu rõ 50 gậy này nện xuống, dẫu không c.h.ế.t cũng thành phế nhân, nhưng vẫn còn tốt hơn là làm liên lụy đến người nhà. Nghĩ đến trước kia chỉ vì một đứa nha hoàn chuẩn bị nước tắm hơi nóng một chút khiến phu nhân bị bỏng nhẹ mà bị tát một cái, đứa nha hoàn đó cãi lại một câu mà cả nhà đã bị phu nhân tiêu diệt sạch rồi.

Ngay sau đó bà v.ú ra ngoài gọi hai tên thị vệ lôi Tiểu Lực ra sân đ.á.n.h gậy. Liễu Vân bấy giờ nhìn sang A Nô: “Ngươi không chỉ hộ chủ không xong, còn để mặc cho kẻ khác đ.á.n.h đập chủ t.ử, tội nặng thêm một bậc, người đâu trực tiếp lôi hắn ra ngoài c.h.é.m đầu”.

A Nô nghe thấy lời này, liền rút đoản đao từ trong ống tay áo ra lao thẳng tới trước mặt Liễu Vân.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.