Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Bảo Bối Nông Gia - Chương 61: Gặp Gỡ Tình Cờ
Cập nhật lúc: 23/03/2026 05:07
Lão trưởng thôn nhìn thân rắn vẫn còn đang quằn quại: "Mọi người cẩn thận một chút, rừng trúc này nhiều rắn lắm, đừng để bị rắn c.ắ.n."
Mọi người liên tục gật đầu, càng thêm thận trọng dè chừng. Rất nhanh đã đi sâu vào giữa rừng trúc, mọi người bắt đầu dựng lán trúc. Tuy hơi thấp nhưng để che mưa nghỉ ngơi thì vẫn ổn. Lũ trẻ trong thôn đều bị bắt phải ở yên trong lán, không được ra ngoài. Đám trẻ thấy cha mẹ mình vẻ mặt không vui nên cũng không dám chạy nhảy lung tung.
Sau đó, mọi người quây quần trong lán bàn tán xôn xao về những chuyện sắp tới. Một số đứa trẻ đã bắt đầu chán nản mà ngủ gà ngủ gật (>ω<).
Tô lão thái lấy ra hai chiếc chiếu trải ra, đắp chăn lên rồi nhét đám trẻ vào trong. Bên ngoài mưa bụi lất phất, bà chỉ sợ mấy đứa nhỏ trong nhà bị ốm thì khổ.
Phía trưởng thôn đang họp bàn với mấy vị bối phận cao trong thôn. Họ nhất trí rằng vẫn nên tìm vài thanh niên lanh lẹ thỉnh thoảng đi thám thính tình hình. Bằng không họ cứ trốn trên núi thế này mà không biết bên ngoài ra sao thì dĩ nhiên là không ổn.
Mưa rơi lộp bộp trên mái lán trúc, đám trẻ chẳng mấy chốc đã ngủ say. Tô Mộc Dao thấy mấy anh trai đã ngủ cả, nhân lúc không ai để ý liền lẻn ra khỏi lán.
Dân làng lúc này đang tụ tập nói chuyện, Tô Tam Lang thoáng thấy bóng con gái rượu lén lút đi ra ngoài, không khỏi thấy buồn cười. Anh đứng dậy đi theo hướng Tô Mộc Dao vừa đi.
"Bảo Bảo ngoan, con định đi đâu đấy?"
Chỉ thấy cục bột nhỏ trước mặt giật mình một cái, rồi đột ngột quay đầu nhìn Tô Tam Lang. Sau đó, cô bé như vừa làm chuyện gì khuất tất, vỗ vỗ l.ồ.ng n.g.ự.c.
"Cha ơi, cha làm con sợ c.h.ế.t khiếp."
"Người ta bảo cây ngay không sợ c.h.ế.t đứng, con lại định làm gì đây?"
"Hi hi, cha ơi, con không đi xa đâu, chỉ muốn xem sói vương và bầy của nó có ở đây không thôi."
Tô Tam Lang tiến lên bế con gái vào lòng rồi đi ngược trở lại. Lần này Tô Mộc Dao thực sự cuống cuồng, cô còn định đi gọi bầy sói ra giúp mình thám thính tin tức cơ mà.
"Cha đợi chút đã, đi tìm sói vương xong rồi mình về."
Nhưng Tô Tam Lang bước càng nhanh hơn, chẳng thèm đếm xỉa đến sự phản đối của cục bột nhỏ trong lòng. Cho đến khi về tới lán trúc, anh nhét cô vào trong chăn, rồi lấy quần áo khoác từng lớp một lên người cô. Lúc này Tô Mộc Dao trông như một con lật đật, mặc dày cộm đến mức không đi lại nổi.
Tô Tam Lang nhìn cục bột nhỏ đang dùng ánh mắt oán trách nhìn mình, chỉ thấy đáng yêu cực kỳ.
"Bảo Bảo ngoan à, ngoài kia vừa tạnh mưa xong, gió lại to, trời đang lạnh lắm, không mặc dày là ốm đấy."
Tiếp đó anh lại thì thầm vào tai Tô Mộc Dao: "Muốn ra ngoài thì để cha đưa đi, đừng giận nữa nhé."
Vừa nghe xong câu đó, cục bột nhỏ bỗng bật dậy thơm một cái rõ kêu lên má Tô Tam Lang. Điều này khiến anh sướng rơn, con gái mình lại chủ động thơm mình, xem ra trong lòng nó, mình vẫn là người cha thân thiết nhất. Ha ha.
Dường như nghĩ ra điều gì, cô bé nhích lại gần chỗ bà nội mình. Sát lại gần Tô lão thái, cô nhỏ giọng nói: "Bà ơi, cha bảo đưa con đi dạo một chút, bà đừng lo nhé, lát nữa con về ngay."
Tô lão thái nghe vậy, lập tức tháo chiếc giày dưới chân ra, đ.á.n.h túi bụi vào người đứa con trai thứ ba.
"Cái đồ vô tích sự nhà anh, nơi rừng sâu núi thẳm thế này mà dám dắt một đứa trẻ đi dạo lung tung hả!"
Tô Tam Lang bị đ.á.n.h đến ngơ ngác không hiểu gì.
"Mẹ, làm gì thế? Mẹ làm cái gì vậy?"
"Còn làm gì nữa? Anh định làm gì mà trong lòng không biết sao? Lớn tướng rồi mà tính ham chơi vẫn không bỏ. Hôm nay lão nương phải đ.á.n.h c.h.ế.t anh mới được."
Tô Mộc Dao nhìn cảnh tượng này, trong lòng thầm mặc niệm cho cha mình một phút, rồi mới tiến lên ngăn bà nội lại.
"Bà nội ơi, là con muốn vào rừng tìm sói vương, bảo nó xuống núi thám thính tin tức cho chúng ta ạ."
Tô Tam Lang nghe xong câu này là biết ngay con gái mình đúng là đồ "bụng đen". Cô bé muốn đi chơi nhưng lại đổ hết tội lên đầu anh, đúng là một con nhóc quái chiêu.
Tô Mộc Dao thực sự không ngờ bà nội lại đột nhiên nổi trận lôi đình như vậy, cũng làm cô giật mình một phen. Cuối cùng, dưới sự năn nỉ ỉ ôi của cục bột nhỏ, Tô lão thái cũng gật đầu đồng ý.
"Lão Tam, anh phải chăm sóc Bảo Bảo ngoan cho tốt, nếu không anh biết hậu quả rồi đấy."
Tô Tam Lang vội vàng gật đầu: "Mẹ yên tâm, đây là con gái bảo bối của con, con có lạc mất mình cũng không để lạc mất nó đâu."
Tô lão thái nhận được lời cam đoan của đứa con ngốc, lúc này mới tạm yên tâm.
"Về sớm một chút."
"Dạ."
Vào trong rừng, họ nhanh ch.óng tìm được nơi trú ngụ của sói vương. Ban đầu, những con sói ở vòng ngoài thấy có người dám đột nhập lãnh địa, chúng định lao tới xé xác kẻ xâm nhập ngay lập tức. Nhưng đến khi ngửi thấy mùi của vị "tổ tông" nhỏ kia, chúng mới thu nanh vuốt lại.
Lúc này, con sói trắng nhỏ từ đằng xa chạy tới, lao thẳng vào lòng cục bột nhỏ. Nó chớp chớp đôi mắt to ướt át, ánh mắt đầy vẻ oán trách. Lần trước bảo dắt nó về, kết quả lại quên béng mất, đợi đến khi nó phản ứng lại thì chủ nhân nhỏ đã chạy mất dạng từ lâu rồi.
Lúc này sói vương cũng đi tới. Nhìn đứa con ngốc của mình, nó lại thấy đau đầu, "Gấu gấu gấu".
Cục bột nhỏ gật đầu: "Được, tôi sẽ mang nó đi."
"Đúng rồi, ông giúp tôi quan sát xem có toán người nào đông đúc đang tiến lên núi không nhé. Nếu có, nhớ báo cho tôi một tiếng, tạm thời tôi ở trong rừng trúc phía trước kia."
Sói vương gật đầu một cách đầy nhân tính. Tô Tam Lang nhìn cục bột nhỏ, rồi nhìn sói vương, dù đã thấy cảnh này nhiều lần nhưng anh vẫn thấy thật kỳ diệu.
Tô Mộc Dao dặn dò xong xuôi, liền bế con sói nhỏ mang về.
"Bảo Bảo ngoan ơi, sao con không xót cho cha con chút nào hết vậy, cha đã bế con rồi mà con còn đòi bế thêm con sói này nữa."
Tô Mộc Dao nhìn con sói nhỏ trong tay, chỉ thấy buồn cười, trông cứ như b.úp bê Nga l.ồ.ng vào nhau vậy. Đúng lúc đi qua con đường mòn xuống núi, cô thấy bên đường có một con ngựa đang dừng lại.
Tô Mộc Dao đến thế giới này lâu như vậy, đây là lần đầu tiên cô được nhìn thấy ngựa ở khoảng cách gần. Con ngựa này toàn thân màu đỏ rực, bốn chân to khỏe, cái đuôi lực lưỡng đang quất qua quất lại từng nhịp.
Đột nhiên, từ trong đám cỏ bên phải xuất hiện hai người. Chính xác là một lớn một nhỏ, đứa nhỏ chắc chỉ khoảng năm sáu tuổi. Người còn lại trông giống như gia bộc. Gia bộc đó đội nón lá, tay dắt một đứa bé, tay kia xách một cái bọc lớn. Chỉ là, ánh mắt người đó nhìn họ tràn đầy sự cảnh giác.
Tô Mộc Dao nhìn cậu bé trước mặt, cảm thấy tim mình hẫng một nhịp. Cậu bé này không đen nhẻm như mấy người anh của cô. Cậu bé trước mắt trắng trẻo, mịn màng như một tiểu tiên đồng hạ phàm vậy. Quan trọng nhất là, đôi mắt lại có màu xanh ngọc bích.
Hai người trước mặt hoàn toàn không ngờ sẽ gặp người ở đây. Gia bộc kia vội vàng kéo thấp chiếc nón lá trên đầu cậu bé xuống.
