Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Bảo Bối Nông Gia - Chương 62: Dân Tị Nạn Cướp Bóc Dưới Núi
Cập nhật lúc: 23/03/2026 05:07
Tô Tam Lang bế con trong tay, thấy ánh mắt người kia mang theo sát khí. Nhận thấy đó không phải là đối tượng mình nên dây vào, anh định quay người bỏ đi ngay.
Nhưng Tô Mộc Dao tinh mắt nhìn thấy toàn bộ cánh tay cậu bé đang chảy m.á.u. Đặc biệt là cánh tay đó buông thõng xuống, trông có vẻ bị thương cực kỳ nặng. Không hiểu sao khi thấy một đứa trẻ nhỏ như vậy bị thương nặng, lại còn là một người xinh đẹp thế kia, cô lại muốn tiến lên giúp đỡ. Dù trong lòng nghĩ vậy nhưng cô cũng không ngốc, nhìn người đàn ông kia chẳng giống hạng người lương thiện.
"Cha ơi, mình đi thôi."
Tô Tam Lang bế Tô Mộc Dao định rời đi, nhưng người đàn ông vốn đang đứng yên bỗng đột ngột lao nhanh về phía họ. Đó có phải là tốc độ mà con người có thể đạt được không? Một giây trước còn ở cạnh cậu bé, giây sau đã xuất hiện ngay trước mặt Tô Tam Lang.
"Nói, ai phái ngươi tới?"
Tô Tam Lang liên tục xua tay: "Thiếu hiệp, ngài nhận lầm người rồi, tôi chỉ là dân làng dưới núi, vì có dân tị nạn nên người trong thôn mới vào núi lánh tạm thôi."
"Tần thúc, thôi bỏ đi."
Cậu bé đang đứng yên kia bỗng cất tiếng yếu ớt. Giọng nói nhỏ như tiếng mèo kêu.
"Công t.ử, hai người này đã nhìn thấy chúng ta, không thể để lại."
Tô Mộc Dao nghe vậy, bàn tay giấu sau lưng lập tức lấy khẩu s.ú.n.g từ không gian ra. Chỉ cần gã này dám động thủ, cô sẽ nổ s.ú.n.g với tốc độ nhanh nhất, cộng thêm việc cô là trẻ con khiến đối phương mất cảnh giác, một cú tập kích bất ngờ chắc chắn có bảy phần thắng để hạ gục gã này.
"Họ chỉ là dân thường thôi, để họ đi đi."
"Dạ."
Dù người đàn ông có vẻ rất không cam tâm, nhưng chủ t.ử đã ra lệnh nên gã chỉ đành để hai người rời đi. Tô Mộc Dao nhìn dáng vẻ liêu xiêu của cậu bé, nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng lấy một ít t.h.u.ố.c kháng sinh từ không gian đưa qua. Cô cũng nghĩ đến nước linh tuyền, nhưng thứ đó mà mang ra thì có lẽ tính mạng cả nhà cô khó mà giữ nổi.
"Này nhóc, cái này cho cậu đấy."
Trong đôi mắt xanh của cậu bé hiện lên vẻ khó hiểu: "Đây là cái gì?"
Tô Mộc Dao lúc này đã quay lại trong lòng Tô Tam Lang.
"Dĩ nhiên là t.h.u.ố.c rồi, cái này uống khi bị sốt, mỗi lần chỉ cần uống một viên là được, còn cái màu vàng kia thì uống ngày ba lần." Nói xong cô vẫy vẫy tay: "Nhóc con, chúc cậu may mắn nhé."
Trong đôi mắt xanh của cậu bé phản chiếu bóng hình Tô Mộc Dao khi rời đi.
"Hừ! Kiếp này quả nhiên đã khác rồi."
"Tiểu vương gia, ngài nói gì cơ?"
"Không có gì, tiếp tục lên đường thôi."
Chỉ là cậu bé được gọi là tiểu vương gia kia siết c.h.ặ.t thứ trong tay. Thứ này thực sự có tác dụng sao? Kiếp trước mình bị thương cộng thêm sốt cao, cánh tay bị trúng độc này cả đời không thể nhấc lên được. Dù sau này có được quyền lực và địa vị tột đỉnh, nhưng cuối cùng vẫn là một kẻ tàn phế. Ký ức của mình không thể sai được, rõ ràng kiếp trước khi lên núi không hề gặp bất cứ ai cả. Chẳng lẽ việc mình trọng sinh đã thay đổi một số chuyện sao?
Nghĩ không ra thì tạm thời không nghĩ nữa.
Phía Tô Mộc Dao bế con sói nhỏ quay về rừng trúc, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.
Quả thực là Tô Tam Lang bế Tô Mộc Dao đi quá lâu, dù biết Tiểu Phúc Tinh nghe hiểu được tiếng động vật nhưng dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ, ngỡ đâu xảy ra chuyện gì thì hậu quả khôn lường.
Sau khi Tô Mộc Dao về mới nghe nói, dân làng đã tổ chức một số thanh niên ra ngoài thôn thám thính. Những người đó vẫn chưa về, lúc này ai nấy đều chẳng có tâm trạng ăn uống, mỗi người đều ngồi ủ rũ trò chuyện bâng quơ.
"Ối chao, Bảo Bảo ngoan ơi, con bế con ch.ó con ở đâu về thế này?" Người lên tiếng là lão trưởng thôn, ông thực lòng yêu quý cục bột nhỏ mềm mại này.
"Ông trưởng thôn ơi, nó không phải ch.ó con đâu, nó là sói con đấy ạ, hi hi."
Trưởng thôn nhìn kỹ: "Chà, đúng là sói con thật, cái đuôi nó cụp xuống thế kia mà."
"Bảo Bảo ngoan à, đây không lẽ là con của sói vương sao?"
"Ông trưởng thôn giỏi quá, đúng là con của Tiểu Bạch đấy ạ."
Trưởng thôn lau mồ hôi trên trán. Đúng là nghé mới đẻ không sợ hổ, dù con nhóc nghe hiểu được lời sói vương nói nhưng đâu có nghĩa là có thể tùy tiện nghịch con của người ta như thế.
"Lúc nào rảnh bảo cha con mang trả lại đi!"
Cục bột nhỏ không muốn tranh cãi với trưởng thôn, chỉ ngoan ngoãn gật đầu: "Đợi nó chơi chán rồi nó tự về thôi ạ." Lão trưởng thôn nghe vậy cũng gật đầu đồng ý.
Mọi người đang nhóm lửa nấu cơm trong rừng trúc thì những người đi thám thính mới vội vã trở về. Thanh niên dẫn đầu khoảng hơn hai mươi tuổi chạy đến trước mặt trưởng thôn: "Trưởng thôn, ngài đúng là liệu sự như thần!"
"Thôi đi, nói chuyện chính mau." Trưởng thôn còn lạ gì tính thằng nhóc này, cơ bản là hạng lém lỉnh, lúc này làm gì có tâm trạng nghe nó nịnh hót.
"Hiện giờ đám dân tị nạn đó đang lục lọi trong thôn chúng ta. Ngoài ra, cháu còn dẫn mấy anh em qua thôn bên cạnh xem thử, bên đó nhà nào nhà nấy đều bị cướp sạch rồi."
Dân làng nghe vậy đều vây lại: "Bị cướp sạch rồi sao, vậy người thì sao? Người có việc gì không?"
Chỉ thấy thanh niên gật đầu: "Người thì không sao, nhưng cũng có một số người bị thương, không nguy hiểm đến tính mạng, có điều tiền bạc lương thực trong nhà đều bị cướp sạch sành sanh rồi."
Trong thôn có mấy bà lão nghe vậy bắt đầu gào khóc.
"Ối trời đất ơi, không biết chút lương thực nhà tôi giấu có bị phát hiện không."
"Ối giời ơi, cái lũ trời đ.á.n.h đó, còn để cho người ta con đường sống nữa không?"
Giữa rừng trúc nhỏ này, dân làng ngồi đó nhưng ai nấy đều có toan tính trong lòng. Có người lo lắng cho tiền bạc và lương thực giấu ở nhà. Có người lại nghĩ cũng may họ thông minh, biết vào núi lánh nạn, bằng không giờ người phải khóc chính là họ.
Lão trưởng thôn nhìn đống xe kéo đầy ắp thức ăn của mọi người trong rừng trúc, chợt vỗ đùi một cái.
"Hỏng rồi, vết bánh xe kéo của chúng ta không biết có bị người ta phát hiện rồi lần theo tìm đến đây không?"
"Trưởng thôn ơi, lúc chúng ta mới đến trời có mưa nhỏ, có lẽ vết tích trên đường đã bị rửa trôi rồi ạ."
Tô Mộc Dao đứng bên cạnh cũng nói: "Không sợ đâu ạ, họ mà đến con sẽ gọi Tiểu Bạch." Dáng vẻ cam đoan bằng giọng nói non nớt khiến mọi người xung quanh bật cười.
"Phải phải phải, Tiểu Phúc Tinh nhà mình có thể phù hộ cho tất cả chúng ta mà."
"Có Tiểu Phúc Tinh ở đây, chúng ta chẳng sợ gì hết, lúc đó cứ để sói vương c.ắ.n chúng."
Tô Minh Hiên đứng bên cạnh nhìn mà hết sức ngưỡng mộ, cậu rất ngưỡng mộ em gái mình được tất cả mọi người yêu quý. Quan trọng nhất là em gái lại có bản lĩnh đến vậy. Bản thân là anh trai mà chẳng có năng lực gì, xem ra sau này phải học hành thật giỏi, làm quan lớn để bảo vệ em gái mới được. Ánh mắt cậu nhìn em gái bỗng trở nên dịu dàng hơn hẳn.
