Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Bảo Bối Nông Gia - Chương 79: Buôn Bán Đắt Hàng (2)
Cập nhật lúc: 23/03/2026 08:02
Nhìn thời gian cũng đã gần trưa, mấy người vừa thu dọn vừa bán thêm được một ít nữa. Cuối cùng, trước khi đám học trò tan học, họ đã dựng xong sạp hàng. Rất nhanh, đám trẻ lần lượt ùa ra. Chạy dẫn đầu chính là con trai cả của con gái trưởng thôn gả lên trấn. Cậu nhóc này trước đây hay về thôn Đào Liễu nên Tô Mộc Dao cũng rất quen thuộc.
"Anh Tráng Tráng ơi, đằng này nè!" Tần Tráng nghe thấy có người gọi mình, ngẩng đầu nhìn thì thấy đằng xa chính là Tiểu Phúc Tinh của làng ngoại. Đi tới trước sạp hàng, cậu nhìn thấy ngay mấy cái ống gỗ họ bày sẵn.
"Tiểu Phúc Tinh ơi, nhà em bán món gì mà thơm thế này?" Tráng Tráng hít hà cái mũi, mắt nhìn chằm chằm vào mấy cái thùng gỗ trên sạp.
"Đây là phần để dành riêng cho anh Tráng Tráng này, anh nếm thử đi, món này gọi là thịt kho. Tụi em định bán ở cổng tư thục mười đồng một phần, nếu anh thấy ngon thì giới thiệu bạn học qua mua giúp tụi em nhé." Tráng Tráng nghe thấy có phần dành riêng cho mình thì thấy em gái Phúc Tinh thật tốt quá. Nhưng cậu cũng không thể ăn không đồ nhà em, liền đếm mười đồng trong túi đưa qua. Tô Tam Lang không nhận nhưng cậu nhóc cũng rất bướng, không nhận thì không ăn, thế là anh đành nhận mười đồng rồi múc thêm một phần nữa bỏ vào cùng đưa cho cậu. Ngoài ra, sợ cậu không no, anh còn đưa thêm một cái bánh ngô qua.
"Con tranh thủ ăn lúc còn nóng đi, bác phải giúp cha con rao hàng đây." Tráng Tráng không có thói quen ăn đồ ngoài đường nên vẫy tay chào rồi xách đồ đi mất. Lúc này có khá nhiều học trò đi tới.
"Món gì mà thơm thế này?" Người lên tiếng hỏi là một cậu nhóc béo trắng, nhìn khoảng bảy tám tuổi.
"Đây là thịt kho, vị rất ngon, các cháu có thể nếm thử trước, thấy ngon hãy mua." Tô Tam Lang thái thịt thành từng miếng nhỏ bỏ vào ống tre, lấy ra rất nhiều tăm tre đưa cho đám trẻ trước mặt.
"Oa, món này ngon quá, ngon thật đấy!”
"Oa, cải thảo này cũng ngon quá đi mất!"
"Cháu muốn mua, cháu muốn mua!"
"Cháu nữa!"
Chẳng mấy chốc, sạp hàng nhỏ đã bị vây kín mấy tầng trong ngoài, nước chảy không lọt. Một số đứa trẻ nghe là lòng lợn thì không dám ăn, nhưng vẫn không cưỡng lại được mà muốn nếm thử. Nếm xong mới phát hiện ra thứ này chẳng có chút mùi hôi thối nào mà lại mềm thơm bùi bùi, nhất là thấm đẫm nước dùng bỏ vào miệng, c.ắ.n một miếng chỉ thấy đã đời vô cùng. Đám học trò nhanh ch.óng bị chinh phục, có người còn vội vàng chạy về nói với các tiên sinh. Tô Mộc Dao cũng tham gia vào, thoăn thoắt thu tiền, cái miệng ngọt lịm gọi "anh anh" không ngớt.
"Các anh ơi, mai tụi em lại tới bán, các anh nhớ qua mua ủng hộ nhé."
"Món vừa rẻ vừa ngon thế này, tiểu gia đây sau này ngày nào cũng tới!" Cậu nhóc béo ban nãy một mình đã ăn hết năm phần.
"Vừa rẻ vừa ngon thế này, chắc chắn tụi mình sẽ tới!" Những người xung quanh cũng đồng thanh hưởng ứng.
Tô Tam Lang lúc này đầu óc cứ ù ù, trước đó còn lo đắt quá không bán được, giờ thì hay rồi, bị đám trẻ này bảo là vừa rẻ vừa ngon. Tô đại lang và nhị lang cũng thấy cô cháu gái nhỏ đúng là có bản lĩnh.
"Sau này tụi em còn ra thêm món mới nữa, đây là nước kho độc quyền nhà em, nơi khác không có đâu nhé." Tô Mộc Dao hớn hở giới thiệu với đám nhóc tì. Mấy thùng thịt kho chưa đầy nửa canh giờ đã bán sạch sành sanh, phần nhỏ bán ở chợ lúc trước, phần còn lại đều bán hết ở cổng tư thục này.
Các vị tiên sinh trong tư thục cũng mỗi người một phần, dẫu sao đồ mới lạ ai cũng muốn nếm thử xem vị ra sao. Ngay lúc Tô Tam Lang và mọi người đang thu dọn sạp hàng, bỗng có một cậu nhóc béo chạy ngược trở lại.
"Ngày mai các người chuẩn bị nhiều hơn một chút nhé, mai tan học ta muốn mua thêm mang về cho cha mẹ nếm thử. Đây là tiền đặt cọc, mai ta lấy mười phần, không, hai mươi phần đi."
"À đúng rồi, không cần gói cho ta đâu, ta sẽ bảo tiểu đồng mang hộp đựng thức ăn tới." Nói xong, cậu nhóc béo còn vỗ vỗ cái bụng tròn vo của mình, ăn thật là sướng quá đi. Tiếp đó, cậu nhóc rút ngay một thỏi bạc một lượng ra đưa cho Tô Tam Lang.
"Công t.ử ơi, tổng cộng là hai trăm đồng, chỗ tôi không có tiền lẻ, có thể đưa hết bằng tiền đồng được không? Hơi nhiều một chút ạ."
"Khỏi cần thối, ta không thiếu chút tiền lẻ đó, chỗ dư coi như thưởng cho các ngươi đấy." Cậu nhóc béo phẩy tay đại khái, món ngon thế này mà bán rẻ quá làm cậu thấy hơi mất thân phận. Cậu vốn quen ăn đồ ở tiệm bánh ngọt tốt nhất trấn mang tới cơ mà.
Tô Mộc Dao vốn không phải hạng người thích chiếm hời, làm ăn mà tham lam quá thì không tốt, chỉ khiến mình trở nên rẻ rúng thôi. "Tiểu công t.ử, ngày mai tôi sẽ làm cho ngài một phần gà kho độc nhất vô nhị mang tới ạ." Cậu nhóc béo càng hài lòng hơn, gật đầu: "Được." Nhìn bóng cậu nhóc đi xa, có người xung quanh bàn tán: "Đây là con trai độc nhất nhà viên ngoại đấy, không thiếu tiền đâu, sở thích lớn nhất là ăn uống, hễ gặp món gì ưng ý là vung tay thưởng ngay."
"Hóa ra đây là con trai độc nhất nhà giàu nhất trấn à, hèn chi!"
"Những ai chưa mua được đừng vội nhé, ngày mai tụi em lại tới, giờ tụi em về trước đây ạ." Tô Tam Lang thấy vẫn còn lác đác người tìm tới mua thịt kho, liền vẫy tay báo với mọi người là đã hết rồi, họ bắt đầu nhanh ch.óng thu dọn sạp.
"Ối chao sao đã hết rồi? Thằng nhóc nhà tôi bảo ngon lắm, dặn tôi qua mua thêm một ít."
"Đúng thế sao lại hết rồi? Tôi vừa mới nếm một miếng chạy về lấy tiền mà đã chẳng còn gì."
"Tôi còn chưa kịp nếm, thấy mùi thơm quá chạy lại thì đã thấy các người dọn hàng rồi. Tiểu ca ơi mai các người mang nhiều nhiều chút nhé!" Còn rất nhiều học trò không mua được thì tiếc hùi hụi, giờ chỉ biết nhìn mấy cái thùng không mà thẫn thờ.
"Các anh yên tâm, mai chắc chắn sẽ chuẩn bị nhiều hơn." Tô Mộc Dao vui vẻ vẫy bàn tay nhỏ chào đám học trò. Ở một góc mà họ không nhìn thấy, một tiểu khất cái ăn mặc rách rưới bẩn thỉu đang trân trối nhìn theo bóng lưng gia đình Tô Mộc Dao đi xa.
...
Ông chủ bán thịt lợn ở trần thấy họ lại tới mua sạch chỗ lòng lợn, lấy làm lạ hỏi: "Các người mua nhiều lòng lợn thế này làm gì? Thứ này có ngon lành gì đâu." Dù là người nghèo đến mấy cũng chẳng nỡ bỏ ra hơn hai mươi đồng để mua một đống lòng lợn bỏ đi này, có số tiền đó thà mua hai cân thịt mỡ còn hơn.
"Cảm ơn ông chủ đã nhắc nhở, tụi tôi mua về để bán ạ. Nếu ông chủ có thì cứ để dành cho tụi tôi, ngày nào tụi tôi cũng lấy hết." Gã đàn ông nghe vậy liền cau mày.
"Cái gì! Bán á? Bán thế nào, cái thứ hôi hám này mà có người mua sao? Ta nói trước nhé, đồ bán đi rồi ta không nhận trả lại đâu đấy. Người ta ăn vào mà đau bụng hay làm sao thì không liên quan gì đến ta đâu nhé." Ông chủ nghe bảo mang đi bán, sợ người ta bị làm sao rồi quay lại bắt đền ông, nên phải nói lời khó nghe trước cho chắc.
"Ông chủ cứ yên tâm, tụi tôi không trả lại đâu, cứ để dành cho tụi tôi là được." Tô đại lang nhanh ch.óng cam đoan, lúc này đối phương mới gật đầu, nhưng trong lòng vẫn đầy hoài nghi, thứ này mà thật sự có người mua sao? Mua xong nhà này, họ lại sang mua nốt của hai nhà khác nữa.
