Mất Kiểm Soát Sau Kết Hôn - Tô Ly Và Mạc Hành Viễn - Chương 156: Chỉ Là Muốn Gặp Cô Ấy
Cập nhật lúc: 26/04/2026 10:26
Mạc Hành Viễn sẽ đến, không ai ngờ tới.
Người đã không gặp gần mười ngày lại
xuất hiện ngay
trước mắt, Tô Li có chút bất ngờ.
"Vị này là..." Bố Lục nhìn Mạc Hành
Viễn, có chút căng
thẳng.
Họ đã sống ở nông thôn gần nửa đời
người, chưa từng
thấy ai trông khó gần như Mạc Hành
Viễn.
Mẹ Lục đứng bên cạnh cũng trở nên thận
trọng.
Rõ ràng họ là chủ nhà, nhưng lại có vẻ
như là người lạ
đi lạc vào nhà người khác.
6
36
"Thưa chú, thưa dì, xin lỗi, đây là chồng
cháu, Mạc Hành
Viễn." Tô Li thấy Mạc Hành Viễn đến
quá đột ngột,
không chào hỏi ai đã đến nhà, thật không
lịch sự.
"À? Đây là chồng cháu à. Trông có vẻ..."
Mẹ Lục muốn
nói, trông không hợp với cô, cuối cùng
nuốt lại, đổi lời,
"Rất hợp đôi."
Không phải là không hợp đôi, mà là khí
chất của người
đàn ông này và Tô Li không hợp.
Tô Li là người rất nhẹ nhàng, sao lại kết
hôn với một
người lạnh lùng như vậy.
Ánh mắt Mạc Hành Viễn dừng lại trên
Tô Li rất lâu, Tô Li
chỉ nhìn anh một cái.
"Xin lỗi, đột ngột ghé thăm, xin lỗi."
Mạc Hành Viễn cuối
cùng cũng mở lời.
Bố Lục liên tục xua tay, "Không không,
khách đến là quý,
chỉ cần cậu không chê nơi nông thôn này
của chúng tôi
là được."
"Không đâu." Mạc Hành Viễn nói
chuyện khiến khí chất
lạnh lùng trên người anh ta dịu đi một
chút.
Trì Mộ cũng thấy có lỗi, anh ấy nhận
được điện thoại
của Mạc Hành Viễn bất ngờ, bảo anh đến
ga tàu cao tốc
đón anh ta.
Lục Tịnh quay vào bếp lấy bát đũa thì
nhắn tin cho Trì
Mộ, hỏi anh tại sao lại bán đứng Tô Li.
7
37
Trì Mộ vội vàng giải thích, [Em thề, em
không tiết lộ
hành tung của phu nhân cho Mạc tổng.]
[Vậy sao anh ấy biết Tô Li ở đây?] Lục
Tịnh không tin.
[Mạc tổng rất thông minh.]
[...]
Lục Tịnh tức c.h.ế.t.
Cô ấy đặt điện thoại xuống, mang bát đũa
ra đặt trước
mặt Mạc Hành Viễn, thực ra là không
muốn gặp anh ta
chút nào.
Mạc Hành Viễn ngồi cạnh Tô Li, Tô Li
từ đầu đến cuối
không nói với anh một lời nào.
Bữa tối vốn đang vui vẻ, vì sự xuất hiện
của Mạc Hành
Viễn mà trở nên khó nuốt.
Bố mẹ Lục Tịnh hiếm khi cũng không
nói nhiều, khí chất
của Mạc Hành Viễn quá mạnh mẽ, khiến
người ta dễ
dàng không dám mở lời.
Lục Tịnh muốn chất vấn Mạc Hành
Viễn, cuối cùng vẫn
nhịn.
Chất vấn thì có ích gì chứ? Anh ta có
hàng ngàn lý do
chờ để đáp lại.
Ăn xong, Lục Tịnh dọn bàn, Tô Li giúp
đỡ.
Trì Mộ nhìn Mạc Hành Viễn, "Hai người
họ đang rất
giận."
Mạc Hành Viễn nhìn bóng lưng Tô Li ra
vào, "Tôi biết."
8
38
"Ngài đến đón phu nhân về sao?"
"Chỉ là muốn gặp cô ấy."
Trì Mộ không đưa ra bất kỳ nhận xét nào
về câu nói này.
Thực ra anh ấy cũng không hiểu lắm, đã
muốn gặp, tại
sao lại không liên lạc suốt mấy ngày?
Trì Mộ luôn rất hiểu chuyện, những gì
không nên hỏi,
anh ấy tuyệt đối sẽ không hỏi thêm.
"Chồng Tiểu Li trông không phải là
người dễ động vào.
Con bé sao lại tìm một người đàn ông
như thế này để
kết hôn chứ? Mẹ cứ nghĩ con bé sẽ tìm
một người hiền
lành nho nhã." Mẹ Lục đi theo bố Lục ra
chuồng heo đổ
thức ăn cho heo, lúc này mới dám nói
nhỏ vài câu.
Bố Lục đổ thức ăn vào máng heo,
"Không chỉ là người
có tiền, mà còn là người có quyền lực
nữa."
"Sao ông biết?"
"Ông nhìn cái dáng vẻ cậu ta vừa bước
vào sân nhà
mình. Hồi trước ông đi làm thuê bên
ngoài, ông chủ nhà
máy còn không có cái khí chất đó... Đúng
rồi, gọi là khí
chất." Bố Lục nhìn sân, "Bà thấy không,
Trì Mộ đứng bên
cạnh cậu ta trông cũng không ra sao
nữa."
Mẹ Lục cau mày, "Ý ông là, bạn trai con
gái mình tìm là
tài xế cho chồng Tô Li sao?"
Bố Lục nghe vậy, cũng cau mày.
9
39
Tô Li ở trong bếp không chịu ra.
"Người ta đã đến tận cửa rồi, cậu trốn
cũng không thoát
đâu." Lục Tịnh biết cô không muốn gặp
Mạc Hành Viễn,
nhưng bây giờ không còn cách nào.
"Tớ biết." Tô Li nói: "Trốn được lúc nào
hay lúc đó."
Lục Tịnh nhăn mũi, "Trì Mộ cũng vậy, đi
đón người ta
đến mà không nói trước một tiếng. Họ
cùng một phe
cả."
"Chắc chắn rồi. Mạc Hành Viễn là sếp
của Trì Mộ mà."
"..." Lục Tịnh hỏi cô, "Vậy cậu định làm
gì? Anh ấy đến,
chắc chắn là để đón cậu về. Cậu có đi với
anh ấy không?"
"Để xem đã."
Lục Tịnh thở dài, "Không thể nói được
anh ấy rốt cuộc
là sâu sắc hay vô tình nữa."
"Lúc sâu sắc thì sâu sắc, lúc vô tình cũng
là thật sự vô
tình."
"..."
Mọi việc rồi cũng phải làm xong, trời tối
rồi, không thể
cứ mãi ở trong bếp không ra.
Mẹ Lục cũng biết khách đến là phải sắp
xếp chỗ ở cho
người ta.
"Cái đó... Mạc ông chủ à, cậu cứ ở chung
phòng với Trì
Mộ đi. Ở quê chúng tôi có quy tắc, vợ
chồng từ nơi khác
0
40
đến không thể ngủ chung phòng." Mẹ
Lục nói rất thẳng
thắn.
Mạc Hành Viễn nói: "Tôi không ở lại qua
đêm."
"Hả?" Mẹ Lục quay đầu nhìn Tô Li,
"Vậy cậu định đưa
Tiểu Li đi cùng sao?"
"Vâng."
Mẹ Lục thầm nghĩ, người trẻ tuổi này
thật không thể
chịu đựng được một chút chia ly nào, vừa
gặp mặt đã
muốn ở cùng nhau.
Tô Li cau mày, "Em không muốn đi."
Mạc Hành Viễn nghe vậy cũng không
vội, "Tôi ngủ trên
xe."
Tô Li có thể thấy, Mạc Hành Viễn đã
quyết tâm đợi cô.
"Tùy anh." Tô Li không muốn quan tâm
đến Mạc Hành
Viễn.
Cô quay người cùng Lục Tịnh lên lầu.
Sếp ngủ trên xe, Trì Mộ đương nhiên sẽ
không để anh
ấy một mình.
"Cậu đi nghỉ đi." Mạc Hành Viễn lên xe,
bảo Trì Mộ làm
những gì cần làm.
"Phu nhân thực ra đang rất giận." Trì Mộ
vẫn nhắc nhở
Mạc Hành Viễn, "Ngài đi công tác mà
không nói với cô
ấy một tiếng, lại không liên lạc suốt, cô
ấy cảm thấy khó
chịu."
1
41
"Tôi biết."
Trì Mộ nghe vậy liền không nói gì nữa.
Anh ấy cũng không hiểu tâm lý của Mạc
Hành Viễn rốt
cuộc là gì.
"Vậy tôi đi ngủ đây."
"Ừm."
Tô Li đi tắm, mẹ Lục gọi điện cho Lục
Tịnh bảo cô ấy sang
phòng họ.
Lục Tịnh đi.
"Trì Mộ là tài xế cho chồng Tô Li sao?"
Mẹ Lục đóng cửa
lại liền hỏi.
"Sao ạ?"
"Vậy sao được? Con có thấy ngại
không?" Mẹ Lục vẻ
mặt không vui, "Chẳng phải là thấp hơn
người ta một
bậc sao?"
Lục Tịnh không ngờ họ lại suy tính
chuyện này.
Thật sự là bất lực tột độ.
"Sao lại thấp hơn người ta một bậc?
Nhận lương của
người ta làm việc cho người ta, có gì
đâu? Chẳng lẽ con
đi làm thuê cho người khác, là thấp hơn
ai một bậc
sao?"
"Con không hiểu ý bố mẹ. Con và Tô Li
là bạn thân,
chồng Tô Li là ông chủ, chồng con là tài
xế của anh ấy.
2
42
Cái này... cái này nói ra không hay đâu."
Mẹ Lục cuống
lên.
Lục Tịnh nhìn chằm chằm bố mẹ, người
ta khi bất lực sẽ
cười.
Cô ấy thật không biết nói gì nữa.
"Hay là, con đi cướp chồng Tô Li đi, thế
nào? Như vậy
có tốt không?" Lục Tịnh hỏi họ.
Mẹ Lục chỉ vào cô, tay run lên vì tức
giận, "Con xem con
nói cái gì thế?"
"Không phải mẹ chê Trì Mộ chỉ là tài xế
sao?"
"Mẹ không phải... Ý mẹ là Trì Mộ làm
việc cho chồng Tô
Li, cái này... ôi, ông nói đi!" Mẹ Lục
cuống đến mức kéo
tay chồng.
Bố Lục cau mày, không biết nên nói thế
nào.
Lục Tịnh không muốn nói chuyện với họ
nữa, "Ngày mai,
con về Cửu Thành."
"Ê, con..."
Lục Tịnh đi ra ngoài, đóng sầm cửa lại.
====================
