Mất Kiểm Soát Sau Kết Hôn - Tô Ly Và Mạc Hành Viễn - Chương 157: Con Người, Ngoài Sinh Tử,
Cập nhật lúc: 26/04/2026 10:27
không có gì là to tát cả
Tâm trạng của Lục Tịnh và Tô Ly đều
không tốt.
Cả đêm, cả phòng không ai ngủ được.
3
43
"Ai cũng nói cha mẹ thương con nhất, tại
sao tớ lại
không cảm nhận được chút nào? Rõ ràng
là nơi ấm áp
nhất, sao lại có cảm giác ngột ngạt?" Lục
Tịnh nằm ngửa
trên giường, bình tĩnh thuật lại sự bối rối
trong lòng.
Tô Ly quay đầu nhìn cô ấy, ánh trăng
xuyên qua rèm cửa
sổ, lờ mờ thấy được ánh nước long lanh
nơi khóe mắt
Lục Tịnh.
"Cách họ yêu cậu không đúng." Tô Ly
nằm nghiêng, tay
gối đầu: "Thế hệ của họ, không biết cách
yêu thương.
Chỉ dùng cái cách họ cho là đúng để ràng
buộc con
cháu."
Lục Tịnh hiểu, cô ấy nên thông cảm,
nhưng không thể
chấp nhận được.
"Ngày mai tớ về Cửu Thành." Lục Tịnh
cũng quay đầu
lại, nhìn Tô Ly: "Xin lỗi nhé, ban đầu nói
muốn cậu ở lại
chơi thêm vài ngày."
"Không có gì phải xin lỗi." Tô Ly không
bận tâm: "Tớ dự
định ngày mai về thăm nhà bà ngoại."
Lục Tịnh ngạc nhiên: "Một mình à?"
"Ừm."
"Hay là tớ đi cùng cậu nhé. Dù sao kỳ
nghỉ của tớ vẫn
chưa hết."
"Không cần đâu, cậu cũng lâu rồi không
được nghỉ ngơi
đàng hoàng, tự về nghỉ xả hơi đi." Tô Ly
không muốn Lục
4
44
Tịnh phải chạy theo, cô ấy vốn đã rất
mệt, có kỳ nghỉ thì
nên nghỉ ngơi thật tốt.
"Cậu một mình cũng cần người bầu bạn
chứ." Lục Tịnh
chợt nghĩ: "Mặc Hành Viễn tìm đến tận
đây, chắc là sẽ
đi cùng cậu về."
Tô Ly lại không nghĩ đến chuyện này.
"Anh ta đã tìm đến rồi, cậu phải hỏi rõ
anh ta xem lơ là
cậu lâu như vậy rốt cuộc là có ý gì. Đôi
khi nên hỏi thì
phải hỏi, điều quan trọng nhất giữa vợ
chồng là sự
thành thật. Nếu anh ta không thể đưa ra
lời giải thích
hợp lý..."
Lục Tịnh nói đến đây, đột nhiên cười:
"Một mặt tớ muốn
khuyên cậu và Mặc Hành Viễn sống tốt,
mặt khác thấy
cậu chịu ấm ức lại muốn khuyên cậu ly
hôn cho xong."
"Cậu nói xem, tại sao suy nghĩ của con
người lại không
thể kiên định một chút chứ."
Tô Ly hiểu ý Lục Tịnh: "Lúc anh ấy đối
xử tốt với tớ, tớ
cũng muốn sống tốt với anh ấy. Lúc anh
ấy lơ là, phớt lờ
tớ, tớ cũng thấy cuộc hôn nhân này thật
vô vị."
Lục Tịnh thở dài: "Hôn nhân khó khăn
lắm mới có thể
sống trọn đời, tại sao vẫn có nhiều người
cần nó chứ?
Kết hôn là chuyện bộc phát nhất thời thôi
nhỉ."
"Ừm. Dựa vào một chút nhiệt huyết." Tô
Ly cũng thở
dài: "Tớ là vì báo ơn mà."
5
45
Lục Tịnh nhìn cô: "Anh ta biết không?"
"Chắc là không."
"Thời đại này chỉ có cậu còn nghĩ đến
chuyện báo ơn."
Tô Ly cười: "Cậu cũng biết là việc báo
ơn của tớ có kèm
theo tư lợi mà. Chẳng qua là chưa đạt
được mục đích
thôi."
Lục Tịnh đắp chăn cẩn thận, nhắm mắt
lại: "Mặc kệ đi,
cậu thấy sống được thì sống, không sống
được thì thôi.
Con người, ngoài sinh t.ử, những chuyện
khác không có
gì là to tát cả."
Sáng sớm, Lục Tịnh đã dọn dẹp đồ đạc
xong, Tô Ly cũng
thu xếp vali của mình.
Xuống lầu, Trì Mộ quay lại thấy vậy, tiến
lên giúp đỡ
mang đồ.
Mẹ Lục Tịnh nhìn Lục Tịnh, muốn nói
lại thôi.
Lục Tịnh không ăn sáng.
"Chú, dì, mấy ngày nay làm phiền hai
người rồi." Trước
khi đi, Tô Ly đặc biệt chào hỏi họ.
Mẹ Lục Tịnh liếc nhìn Lục Tịnh đang
đứng ngoài sân, bà
nắm tay Tô Ly: "Tiểu Ly, con và Tịnh
Tịnh là bạn tốt,
khuyên con bé nên lo liệu cho tương lai
của mình."
"Vâng." Tô Ly cười với Lục Tịnh, nói:
"Dì và chú yên tâm,
Tịnh Tịnh sau này nhất định sẽ rất tốt."
6
46
Mẹ Lục Tịnh thở dài một hơi.
Tô Ly không muốn đi cùng xe với Mặc
Hành Viễn, nhưng
vali hành lý đã bị Trì Mộ đặt vào cốp xe
rồi.
Ban đầu Lục Tịnh cũng định đi tàu cao
tốc về, giống như
Tô Ly, vali đã nằm trong xe của người ta.
"Làm phiền anh đưa tôi ra ga tàu cao
tốc." Có Mặc Hành
Viễn ở đó, Lục Tịnh ngồi xe cũng không
thoải mái.
Trì Mộ nhìn Mặc Hành Viễn.
Mặc Hành Viễn thì nhìn Tô Ly.
Tô Ly nói: "Tôi cũng đi ga tàu cao tốc."
"Đi đâu?" Mặc Hành Viễn hỏi.
"Về quê." Tô Ly không giấu giếm.
Mặc Hành Viễn nghe vậy, liền bảo Trì
Mộ đi đến ga tàu
cao tốc trước.
Suốt quãng đường, bốn người không nói
một lời, im
lặng như tờ.
Đến ga tàu cao tốc, Tô Ly xuống xe, Mặc
Hành Viễn cũng
xuống xe.
Anh lấy vali của Tô Ly từ cốp sau ra, nói
với Trì Mộ: "Cậu
đưa Lục Tịnh về Cửu Thành."
Lục Tịnh nhìn Tô Ly, rồi lại nhìn Mặc
Hành Viễn.
"Vâng." Trì Mộ không hỏi nhiều, gật đầu
đồng ý.
Tô Ly định lấy vali, Mặc Hành Viễn nắm
chặt không
buông.
7
47
Anh một tay kéo cần vali, một tay nắm
tay Tô Ly, đi vào
ga tàu cao tốc.
Lục Tịnh ngây người, cô ấy nhìn Trì Mộ.
Trì Mộ nói: "Đi thôi."
Lục Tịnh cau mày, nhìn Tô Ly bị Mặc
Hành Viễn kéo đi
vào giữa đám đông, cô ấy chỉ có thể nhắn
tin cho Tô Ly.
【Anh ta định đi cùng cậu à?】
Lúc này, Tô Ly bị Mặc Hành Viễn kéo
đến quầy mua vé.
"Anh làm gì vậy?" Tô Ly thấy anh lấy
điện thoại ra, bấm
vài cái, đưa cho nhân viên, rồi lấy vé.
Tô Ly không biết thông tin cá nhân của
mình nằm trong
điện thoại anh từ khi nào.
"Đi cùng em." Mặc Hành Viễn không
buông tay cô, lấy
vé xong, liền dẫn cô đến cửa soát vé.
Chuyến tàu cao tốc sớm nhất, ghế thương
gia.
Suốt chặng đường, Mặc Hành Viễn
không hề buông tay
Tô Ly.
Tô Ly cũng không giãy giụa, đông người
như vậy, gây ồn
ào không hay.
Lên xe, Mặc Hành Viễn mới buông cô ra,
đặt vali lên giá
hành lý, ngồi bên cạnh cô.
Tô Ly mím môi nhìn anh một cái, anh
nhìn lại, hai ánh
mắt chạm nhau.
8
48
"Tối qua không ngủ ngon, anh ngủ bù
một chút." Mặc
Hành Viễn nói xong liền nhắm mắt lại.
Tô Ly hôm qua đã thấy vẻ mệt mỏi trên
mặt anh, lúc này
cũng không có ý muốn nói chuyện với
anh, cứ để mặc
anh.
Cô trả lời tin nhắn của Lục Tịnh.
【Ừm.】
Lục Tịnh: 【Anh ta rốt cuộc muốn làm
gì?】
【Không biết.】
【Vậy cậu phải tra hỏi anh ta cho rõ.】
Tô Ly cười nhẹ.
Đặt điện thoại xuống, tra hỏi anh?
Cô nghiêng đầu nhìn người đàn ông, anh
thật sự đã ngủ
rồi.
Đôi khi cô cũng không hiểu Mặc Hành
Viễn đối với cô rốt
cuộc là thế nào.
Đối với cô, chỉ là sự quyến luyến về thể
xác thôi sao?
Tàu cao tốc khởi động, Tô Ly nhìn ra
ngoài cửa sổ, rồi
cũng nhắm mắt lại.
Cô không ngủ, giữa chừng Mặc Hành
Viễn đắp chăn cho
cô.
Chuyến đi ba tiếng, loa phát thanh thông
báo đến ga.
Tô Ly mới mở mắt.
9
49
Mặc Hành Viễn đã lấy vali hành lý xong,
nhìn cô.
Tô Ly đứng dậy, Mặc Hành Viễn lại
muốn nắm tay cô, cô
né tránh.
Cô không nhìn Mặc Hành Viễn, đi lướt
qua anh.
Người đã theo đến tận đây, cô không thể
cắt đuôi được.
Xuống xe, bước ra khỏi ga tàu cao tốc,
Tô Ly dùng điện
thoại gọi taxi.
Mặc Hành Viễn chưa từng đến nơi này,
cũng không biết
nhà bà ngoại cô ở đâu.
Xe dừng trước mặt, tài xế mở cốp sau,
Mặc Hành Viễn
đặt hành lý vào.
Thực ra khi anh đóng cốp sau, Tô Ly rất
muốn bảo tài xế
nhanh ch.óng đi ngay, không cho Mặc
Hành Viễn lên xe.
Khoảnh khắc do dự đó, Mặc Hành Viễn
đã mở cửa xe,
ngồi vào.
Xe chạy từ khu đô thị đến thôn quê,
phong cảnh trên
đường lướt qua mắt, Tô Ly chỉ địa điểm
cho tài xế dừng
lại là được.
Đường đến nhà bà ngoại phải đi bộ một
đoạn đường
nhỏ, Mặc Hành Viễn xách vali, đi theo
sau cô.
====================
