Mật Mã - Chương 3
Cập nhật lúc: 20/09/2026 14:01
Mặt trời độc ác trên bầu trời kia đã sớm đem chút mây trắng còn sót lại bức đến tận đỉnh núi cuối trời, bắt đầu tỏa ra ánh nắng kh*ng b* cùng khí nóng, cô biết chưa cần tới nửa tiếng, cô bé này cho dù không khóc đến mất nước, cũng chắc chắn phơi nắng sẽ bị thương.
Cô không phải rất muốn nhiều chuyện, nhưng cảm xúc trên mặt cô bé giống như trong ký ức từ rất xưa ở dưới đáy lòng cô, trong nháy mắt kia, cô biết chính mình không có khả năng cứ để mặc cô bé này ở tại chỗ tiếp tục khóc, cô hít sâu, đi về phía xe tải nhỏ.
“Hi” Cô đứng ở phía sau xe tải, nhìn cô bé kia, mới phát hiện cô bé kia so với ban đầu cô phỏng đoán còn lớn hơn mười tuổi nữa, cô từ trong túi lấy ra một bọc giấy nhỏ đưa qua, “Xin chào.”
Hai mắt cô bé sưng đỏ, đầy phòng bị nhìn cô, phải một lúc lâu sau, mới vươn tay nhận lấy gói giấy kia, sau đó không chút khách khí lau nước mắt, lau nước mũi.
“Em vừa mới đến?”
Hai tay cô bé nắm lấy bọc giấy, không muốn mở miệng.
“Chị ở trên lầu.” Cô cũng không để ý, chỉ vào nhà trọ nói: “Ở trên cùng hai tầng kia.”
Cô bé theo hướng tay cô chỉ nhìn lên, nhìn thấy ở ban công tầng năm, sáu có ban công còn có ít hoa cỏ, không hỏi mở to mắt hơn.
“Muốn đi lên nhìn sao?”
Cô bé nhanh ch.óng nhìn lại cô, vẻ mặt có chút chần chờ.
“Thật ra chị mới vừa ở chợ đã quên nhà trọ này của chúng ta không có thang máy, không cần thận mua rất nhiều đồ.” Cô mặt không chút thay đổi hỏi: “Có muốn làm công không?”
Cô bé mắt nhìn cô chằm chằm.
Cô vẻ mặt tự nhiên lấy ra năm mươi đồng đề nghị: “Mang đồ lên một chuyến, tiền lương năm mươi.”
Cô bé suy nghĩ một chút, sau đó lại ngẩng đầu nhìn trên lầu một cái, sau đó mới nhảy xuống khỏi xe tải nhỏ, vươn tay nhận lấy gói to cùng tiền.
“Cám ơn.” Cô cong khóe miệng lên, xoay người dẫn đầu đi vào nhà trọ, đi lên trên lầu: “Đúng rồi, chị gọi là Ô Hiểu Dạ–”
Trong lơ đãng bật thốt lên cái tên này, cô hơi cứng ngắc một chút, muốn thu lại đã không kịp, chỉ có thể tự bảo mình đừng nghĩ nhiều, tiếp tục hỏi: “Em tên là gì?”
Cô bé im lặng, nếu không phải trước đó đã từng nghe qua giọng nói của cô bé, cô thật nghĩ là cô bé này bị câm.
Đang lúc cô nghĩ đến cô bé này sẽ không trả lời, lại nghe thấy cô bé nhẹ giọng mở miệng nói: “Phong Thanh Lam, em gọi là Phong Thanh Lam. Phong trong phong thần diễn nghĩ, Thanh Lam là màu xanh mây mù của núi.”
“Tên thật hay!” Cô dừng bước đi lại, quay đầu nhìn cô bé kia, “Ai giúp em đặt tên?”
“Ba em.” Phong Thanh Lam mặt không chút thay đổi bỏ lại câu này, đi vòng qua cô, tiếp tục đi hướng lên trên lầu.
“Ba em?” Cái tên xinh đẹp như vậy lại do tên dã nhân kia đặt?!
Cô kinh ngạc nhíu mi, còn không kịp nói cái gì, phía sau liền truyền đến một câu gào thét.
“Con con thú nhỏ này! Không có việc gì đi theo người xa lạ chạy loạn là muốn đi đâu? Con không sợ người bắt đi bán sao?”
Cô hoảng sợ, quay nhanh người lại, mới phát hiện mình đã đi đến cửa tầng ba, dã nhân kia đã đứng ở cửa lớn, đầu tóc rối bay loạn, chân trần, nửa người trên c** tr*n, toàn thân trên dưới chỉ mặc cái quần bò đã phai màu, dáng người cường tráng cao khoảng hơn một trăm tám mươi centimét so với cánh cửa còn muốn to hơn, trong n.g.ự.c c** tr*n cùng cánh tay có phủ lên một tầng mồ hôi mỏng.
Xem ra gã không chỉ có cá tính giống dã nhân, ngay cả bề ngoài cũng giống.
Cô nhanh ch.óng phản ứng lại, chỉ thể có trừng mắt nhìn gã, dã nhân kia lại chưa thèm liếc nhìn cô một cái, chính là bước chân như trâu rừng tiến về phía cô, trực giác cô mách bảo nhanh tránh sang một bên, lại nghe thấy tiếng bước chân cô bé kia hoảng sợ thất thố chạy lên tầng, mới vội dừng lại, theo phản xạ vươn tay ngăn cản gã.
“Khụ! Đứng lại!” Tuy là cô đã đưa tay ngăn cản, nhưng mà dã nhân này vẫn bức cô lui hai ba bước, cho đến khi cô lui đến bậc thang bên cạnh, thiếu chút nữa bị ngã, gã mới dừng lại.
Bị người phụ này đột nhiên cản lại, gã vẻ mặt khó chịu trừng mắt nhìn cô, ai ngờ cô cũng trừng mắt nhìn lại gã, bộ dạng sợ hãi một chút cũng không có, gã không khỏi cúi tầm mắt xuống, nhìn theo hai cánh tay nhỏ bé của cô để trên n.g.ự.c trần của mình, sau đó lại đem tầm mắt đưa lên.
“Tránh ra.” Gã híp mắt mở miệng.
Ai ngờ cô cũng nheo mắt lại, lạnh giọng chỉ trích, “Anh làm cô bé sợ hãi.”
Gã cứng đờ, tức giận nhếch môi, ỷ vào thân thể cao lớn, lại tiến gần đến từng bước, đúng là thân hình lùn tịt như quả bí đao cao không đến vai gã bị gã bức lui, vậy mà trên mặt cô một chút biểu hiện sợ hãi cũng không có, chỉ là đứng lên hai bậc thang, cho bản thân cao bằng gã cùng nhau giằng co, hai tay mở rộng ra để chặn gã, một chút ý tứ tránh ra cũng không có.
Phát hiện cô không định nhường đường, con thú nhỏ kia lại đã bỏ trốn không thấy bóng dáng, gã trừng mắt nhìn cô, khóe mắt nhíu lại, một lúc sau mới áp chế được tức giận, trầm giọng hỏi: “Cô là ai?”
“Hàng xóm.” Cô nói.
Trong nháy mắt vừa rồi, vẻ mặt của gã thiếu chút nữa khiến cho cô nghĩ đến hắn sẽ khiêng nàng bỏ sang một bên, nhưng ở trong đầu tên dã nhân này vẫn tìm được một chút lý trí cuối cùng.
Gã nhìn cô chằm chằm, lại nhìn cô từ trên xuống dưới một lần, từ đầu đến chân, dừng lại ở trên tay cô hai giây, mới lại nhìn lại gương mặt trái xoan tái nhợt của cô, vẻ mặt cổ quái nhíu mày hỏi: “Hàng xóm?”
“Tôi ở trên lầu.” Nhận thấy hai tay của mình vẫn để trong n.g.ự.c người ta, cô vội thu tay về, để ở trước n.g.ự.c, mặt không chút thay đổi nói: “Trước mắt tuy là thất nghiệp ở nhà, nhưng mà cũng không phải cái người buôn lậu, tôi chỉ là bảo cô bé giúp tôi mang đồ lên trên mà thôi.”
“Giúp cô?” Gã nhìn lên tầng trên một cái, ở trong lòng tức giận thầm mắng.
Đáng giận, đứa bé kia bình thường mặc kệ gã khuyên can mãi nó như thế nào cũng đều bất động, thế nhưng hiện tại lại đi giúp một cái người xa lạ.
“Đúng, giúp tôi.” Cô nhìn gã cường điệu, “Cô bé chỉ là giúp tôi mang đồ đi lên, nếu tôi là anh, sẽ không bao giờ gào thét đối với đứa bé mới để tang mẹ.”
“Tôi không có đối với con bé gào…” Gã gào lên được một nửa, nhanh dừng lại, hung ác tới gần, “Cô làm sao biết mẹ con bé đã c.h.ế.t?”
“Vừa ở dưới lầu, anh đối với cô bé rít gào lớn tiếng như vậy, tôi không muốn biết cũng phải biết.Để tôi nhớ lại xem anh đã nói như thế nào. A, đúng rồi, đại khái là như thế này….” Cô lạnh lùng nhìn hắn nói: “Mẹ con đã sớm c.h.ế.t, sẽ không trở lại! Hiểu không? Đã c.h.ế.t, sẽ không trở lại!”
Mặt của dã nhân nháy mắt biến thành màu gan lợn, cô biết chính mình nên có chừng mực, nhưng vẫn không nhịn được mở miệng, “Tôi biết vợ anh mất, anh nhất định cũng không ổn, nhưng cái này không có nghĩa là anh có thể đem tức giận trút lên người đứa bé, mặc kệ thế nào, cô bé cũng vô tội.”
“Tôi—” Gã mở miệng.
Cô giơ tay lên đ.á.n.h gãy lời gã, “Đừng có hơi chút là đối với con gái anh rít gào cáu giận, cũng sẽ không khiến cho vợ anh sống lại, cũng sẽ không giúp thay đổi sự việc.”
“Cô–” Sắc mặt gã khó coi lại há mồm ra.
Cô lại giơ tay chặn hắn, một chút cũng không gã có cơ hội nói chuyện, chính là tiếp tục nói như c.h.é.m đinh sắt (ý là dứt khoát) nói: “Nếu anh không thể khắc chế tính tình của anh, tôi không chấp nhận cô bé cùng anh tiếp tục sống cùng nhau. Tôi biết anh cho rằng đây không phải chuyện của tôi, nhưng mà nếu anh lại để cho tôi nhìn thấy anh không khống chế được tính tình đối với cô bé đ.á.n.h hoặc gầm rú, anh có thể chắc chắn tôi nhất định sẽ gọi điện thông báo cho cục xã hội!”
Gã vẫn không nhúc nhích, á khẩu không nói được gì mắt nhìn chằm chằm cô, giống như nhìn thấy quái vật ngoài hành hinh.
Cô không cam lòng yếu thế cùng gã mắt to mắt nhỏ trừng nhau, hai tay ôm n.g.ự.c dùng ngôn ngữ thân thể cảnh cáo gã, cô vừa nói một tràng dài kia là lời nói thật.
Trong hành lang cầu thang một mảnh yên tĩnh, ở bên ngoài cửa sổ thủy tinh, những chú chim biển đang bay lượn ở phía xa chân trời màu xanh biếc.
Qua một lúc lâu sau. cuối cùng gã cũng đ.á.n.h vỡ yên tĩnh, mở miệng nói, “Cô nói xong rồi sao?”
“Nói xong rồi.”
“Cô đã nói xong, vậy chứng tỏ tôi cũng có quyền lên tiếng rồi?” Gã học cô cũng đưa tay ôm n.g.ự.c, chỉ là bộ dáng có vẻ vô cùng thoải mái, còn dùng nửa m.ô.n.g dựa vào tay vịn cầu thang.
Gã coi sự im lặng của cô là đồng ý, hơi gật đầu, khóe miệng cong lên, nhìn cười nhưng không cười nhìn cô nói: ” Thứ nhất, người đã c.h.ế.t kia cũng là mẹ con bé, không phải là vợ của tôi. Cho nên điều thứ hai đương nhiên con bé cũng không phải là con gái của tôi.” Gã vươn tay ra, để cho cô nhìn thấy dấu răng trên tay, c.ắ.n răng nói: “Thứ ba, nếu có mắt, vậy cô hẳn phát hiện ra, người đ.á.n.h là con thú nhỏ kia, mà không phải tôi. Thứ tư, tôi thừa nhận, có lúc tôi nói chuyện hơi lớn tiếng, nhưng tôi chưa bao giờ từng có không khống chế được.”
Phát hiện chính mình đã hiểu lầm, cô chỉ cảm thấy thật xấu hổ, nhưng vẫn cố tự trấn định, gã giống như đe dọa tiến người gần sát vào, thẳng cho đến khi mũi đối mũi, mắt cô nhìn mắt gã, gần như vậy cô có thể cảm giác được nhiệt độ trên người gã tỏa ra, khiến cô không tự giác mà ngừng thở.
Gã vừa lòng thưởng thức sự quẫn bách của cô, nheo mắt cảnh cáo cô: “Về phần cục xã hội, nếu cô có chút suy nghĩ, nên hiểu được là nên vụng trộm gọi điện , mà không phải nhảy ra trước mặt một tên trứng thối có thể dễ dàng cô đ.á.n.h một chút, sau đó lại hủy xác phi tan diễu võ dương oai. Nhưng cô yên tâm, mặc dù tôi không phải là ba của con thú nhỏ, cũng không phải là một tên trứng thối.”
Đáng c.h.ế.t, gã nói đúng, cô không tên xúc động nhảy ra chỉ trích một kẻ to lớn cơ bắp cuồn cuộn. Huống chi tình huống hiện tại của cô căn bản ốc còn không mang nổi mình ốc, vốn là cô không đúng, thế nhưng lại xúc động quản chuyện của người khác? Nhưng cô càng thống hận khi ở trước mặt tên dã nhân này thừa nhận chính mình thần trí không rõ, còn có—
Đáng giận, gã cũng có thể không dựa vào gần như vậy được sao?
Gã đàn ông này phát ra cảm giác áp bách khiến cho cô giống như không có cách nào suy nghĩ, cô đỏ mặt lui về sau tiến lên một bậc thang, vì chính mình dành lấy chúng không gian, mới có biện pháp trừng gắt nhìn gã mở miệng, “Nếu anh không phải là ba cô bé, vậy anh là gì của cô bé?”
Gã thật sự rất muốn đáp lại cô một câu cô quản cái rắm gì, nhưng mà hành động bảo vệ con thú nhỏ của cô gái này tuy là ngu ngốc nhưng cũng khiến cho gã không tự giác mà bội phục.
Gã đứng thẳng dậy, mở miệng nói: “Tôi là người giám hộ của con bé.”
“Người giám hộ?” Cô trừng mắt nhìn,“Anh nói anh là thân thích của cô bé?”
“Không phải, tôi không phải là thân thích của con bé.” Gã nhìn ra được trên mặt cô có sự nghi ngờ cùng cảnh giác, tuy không biết vì sao chính mình phải giải đáp cho cô, nhưng gần đây hỗn loạn cùng mệt mỏi, gã không muốn có thêm nhiều chuyện, cho nên gã vẫn là mở miệng, một đầu tóc rối bời, thở dài giải thích,” Cha mẹ con bé đều là cô nhi, không có thân thích khác. Mẹ của con bé là bạn tốt của tôi từ nhỏ lớn lên cùng nhau, tôi đồng ý với cô ấy sẽ chiếu cố cho con của cô ấy, cho nên sau khi cô ấy c.h.ế.t, tôi mới trở thành người giám hộ của con bé.”
Gã liếc mắt nhìn lên trên lầu một cái, khóe miệng nhếch lên, cười khổ bổ sung, “Ít nhất là trước khi con bé trưởng thành.”
Cô ngạc nhiên vẫn là ngạc nhiên, không nghĩ tới tình huống lại là như vậy, trong lúc nhất thời có chút câm lặng, cô nhìn gã một lúc lâu sau mới nói: “Anh vẫn là không nên rít gào đối với cô bé.”
Gã nhíu mày mở miệng muốn nói cái gì, gần đến miệng lại nuốt vào, cuối cùng chỉ hít một hơi thật sâu, nhẫn nại nói: “Thật xin lỗi, lần sau sẽ sửa. Hiện tại, tôi có thể đi lên mang con bé trở về sao?”
Cô dường như không có lý do gì có thể ngăn cản gã, trên thực tế cô còn thậm chí không rõ lắm vì sao mình lại muốn xen vào việc này, cô căn bản không nên nhúng tay vào… Có lẽ những ngày qua của cô thật sự quá nhàm chán.
Ô Hiểu Dạ nhìn dã nhân trước mắt này, qua một lát, mới nghiêng người tránh ra.
Gã nhíu mày, gã nâng chân dài lên bước từng bước vòng qua cô tiến lên trên, không qua hai ba bước liền biến mất ở chỗ rẽ.
Cô vội vàng đuổi kịp lên, đến cửa nhà mình, chỉ thấy cô bé trong tay cầm túi rau quả, vẻ mặt hậm hực dựa tường, bất mãn trừng mắt nhìn dã nhân kia.
“Sao còn đứng đó, đi thôi.” Gã to tiếng, nhìn chằm chằm cô bé kia nói.
Hiểu Dạ nhíu mi, hoài nghi căn bản tên này không có não, cô ở cùng trẻ con đã kém, không nghĩ tới gã đàn ông này so với cô còn kém hơn.
Cô gái kia bĩu môi, không nói một tiếng chỉ là nhìn gã.
Hiểu Dạ có chút xem thường, hoài nghi nếu cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ hai người này sẽ tiếp tục ở nhà cô mắt to mắt nhỏ trừng nhau, tuy là không muốn lại xen vào việc của người khác, cô vẫn là tiến lên trước, mở miệng nói: “Cám ơn em đã giúp chị mang chút đồ này lên.”
Cô bé nhìn cô một cái, vẫn là không nói chuyện, chỉ là đem túi rau quả đưa cho cô, quay đầu bước đi, cũng không thèm nhìn lại tên dã nhân kia một cái.
Tên dã nhân kia tức giận trừng mắt nhìn cô bé, thấp giọng lẩm bẩm vài câu như đồ nhỏ ngoan cố linh tinh, sau đó mới đi theo đi xuống lầu.
Thấy hai người kia biến mất ở chỗ rẽ cầu thang, cô mới xoay người lấy chìa khóa ra mở cửa vào nhà.
