Mật Mã - Chương 4

Cập nhật lúc: 20/09/2026 14:01

Edit: Tiểu Ngạn Trong phòng rộng lớn chỉ có một màu trắng, những con số trên màn hình liên tục ẩn hiện.

Cô bị trói nằm ngửa ở trên ghế, đầu cạo trọc, bị cắm lên trên sáu, bảy cái dây điện, cô muốn thét ch.ói tai, muốn quay đầu nhắm mắt lại, dù như thế nào cũng không được như ý, thân thể của cô bị trói c.h.ặ.t, đầu cũng vậy, chỉ có thể mở mắt nhìn những con số đang xuất hiện nhanh ch.óng.

Đầu cô đau quá, đau đến mức đầu như muốn nứt ra rồi.

“Cô ta không thể chịu được nữa, vẫn tiếp tục sao?”

“Không, cứ tiếp tục, cô ta chịu được.”

Đúng vậy, tôi không chịu nổi, tôi không chịu nổi nữa, buông ra! Thả tôi ra–

Cô rất muốn gào khóc thật to, nhưng tiếng không ra khỏi được miệng, bên trong căn phòng rộng lớn, những người vây quanh chỉ lạnh lùng, thi thoảng có những tiếng nói như thì thầm, một cảm giác đau nhức xuất hiện, cô đau đến chảy cả nước mắt, nháy mắt tiếp theo, màn hình trước mắt nổ tung, đôi mắt cô tràn ngập một làn ánh sáng trắng, tiếng còi cảnh báo ch.ói tai vang lên, theo đó từ vòi phun nước, nước được chảy ra, xối ướt thân cô, bốn phía là một mảnh ồn ào hỗn loạn, cô nhẹ nhàng thở ra, bởi vì những thứ xâm nhập kia mà sự đau đớn của bộ não cô đã ngừng lại.

Rầm rầm uỳnh!

Cô nhanh ch.óng mở mắt ra, trước mắt là một mảnh tối đen, không có ánh sáng, không có nước, thân thể của cô cũng ẩm ướt, nhưng đây là mồ hôi không phải nước.

Có tiếng nước, nhưng không phải là bên ngoài ban công, không phải ở trong phòng, mà là ở trên nóc nhà.

Cô giống như cũ vẫn cuộn tròn lại, nằm ở trên giường lớn ấm áp, chạm những sợi tóc đen rơi ở trên gối.

Tuy biết rõ đó chỉ là mơ, nhưng cô vẫn không nhịn được vươn tay chạm vào mái tóc đen dài của mình, xác định chúng là thật, vẫn còn ở đây.

Những sợi tóc mềm mại khiến cô nhẹ nhàng thở ra, cô nhắm mắt lại một lần nữa, tự ôm lấy chính mình, lại một lần nữa tự nói với bản thân tất cả đều đã qua, kia chẳng qua chỉ là một giấc mơ mà thôi.

Rầm rầm rầm uỳnh!

Tiếng động thật lớn lại truyền đến, cô giật mình, bỗng tỉnh táo lại, bây giờ mới phát hiện đó là tiếng gõ cửa, cả người cô lập tức bật dậy, vẻ mặt cứng ngắc nhìn cửa phòng ngủ.

Không, không phải là từ cửa phòng ngủ truyền đến, là cửa bên ngoài phòng khách.

Trong giây lát, cô nghĩ là mình đã bị tìm thấy, sợ hãi muốn cầm lấy balô đã chuẩn bị tốt chuẩn bị chạy trốn, nhưng ngay sau đó, cô đã bình tĩnh lại.

Người ngoài cửa, sẽ không phải là bọn họ, nếu là những người đó, không có khả năng vẫn sẽ gõ cửa đến bây giờ, nhất định đã sớm tiến vào.

Trái tim vẫn còn đập mạnh, cô nói với bản thân đừng quá lo lắng, hãy bình tĩnh, cho đến khi hô hấp của cô không còn gấp gáp, cô mới xuống giường, nhưng cô vẫn không quên lấy s.ú.n.g được dấu ở dưới gối đầu, giắt ở trong lưng, mới đi về phía phòng khách.

Rầm rầm rầm rầm uỳnh!

Đi được một nửa đường, một trận tiếng đập cửa không kiên nhẫn lại vang lên, cô nhăn mặt lại, đột nhiên, đã biết người đó là ai.

Quả nhiên, cô đi đến cạnh cửa, từ mắt thần (lỗ nhỏ của cửa dùng để nhìn ra bên ngoài) đã thấy, bên ngoài chính là tên dã nhân vừa chuyển đến dưới lầu chưa đến được hai tuần lễ.

Từ sau ngày hôm đó, cô vẫn luôn ru rú ở trong nhà, cô cũng không lại gã, nhưng cho dù không thấy người, nhưng những tạp âm mỗi ngày gã tạo ra cũng rất khó khiến cho người ta xem nhẹ, cô thực sự cố gắng coi thường những tạp âm này, không muốn bước chân vào thế giới phiền toái của một lớn một nhỏ kia, nhưng vào đêm khuya — cô nhìn đồng hồ ở trên tường phòng khách – hai giờ đêm tới tận cửa tìm? Người này thật sự là quá đáng!

Mắt thấy gã lại muốn đập cửa, trước khi gã ra tay cô đã mở hé cửa, tay gã giơ lên, vẻ mặt gã khó chịu trừng cô qua thanh sắt chắn ở cửa, nhưng lần này gã đã không c** tr*n, gã nhớ rõ phải mặc đồ, mặc một chiếc áo T-shirt cổ tròn màu trắng, đôi chân to cũng đã đi dép lê màu lam.

“Anh có biết bây giờ mấy giờ không?” Mặt cô không chút thay đổi, ngẩng đầu trừng gã.

“Hai giờ năm phút.” Gã vẻ mặt tự nhiên trả lời cô.

Mắt thấy gã không có bộ dáng nửa điểm thấy có lỗi, cô đột nhiên thấy buồn cười vì bản thân muốn tên dã nhân này hiểu được lễ phép. Thôi quên di, cô không chấp.

“Có chuyện gì?”

Vẻ mặt gã không dám tin nhìn cô, giống như cô đang hỏi một vấn đề rất kỳ quái.

Đôi mi thanh tú của cô nhíu lại, không hiểu phản ứng đó của gã, cũng không buốn biết. Bây giờ đã là hai giờ đêm, cô mệt c.h.ế.t đi được, cả đêm cũng không ngủ ngon, nếu có thể thoát khỏi cơn ác mộng kia, cô hy vọng có thể ngủ lại được, may mắn là bình thường cứ qua ba giờ là cô đều có thể ngủ ngon.

“Vị tiên sinh này, có lẽ ngài không chú ý tới, nhưng bây giờ đã là nửa đêm, nếu thật sự có việc, phiền ngài ngày mai lại đến.” Lười cùng người lúc nửa đêm nói chuyện, cô lạnh lùng nói xong định đóng cửa lại.

“Bể nước bị rò.” Thấy cô thật sự sẽ đóng cửa, gã vội vàng mở miệng, cho đến khi xác định cô nàng này thật sự không biết cái gì, tuy gã không hiểu được ở trên tầng cao nhất, tiếng nước chảy lớn như tiếng thác như vậy, vì sao cô nàng này lại không chú ý tới, nhưng thật sự thì cô nàng không biết.

Gã nhíu đôi mày rậm, một tay cầm theo thùng dụng cụ, một tay chỉ lên phía trên, “Chú ý nghe.”

Hiểu Dạ ngạc nhiên, lúc này mới phát hiện trên lầu thật sự có tiếng nước lớn, tuy lúc rời giường cô có chút hoảng loạn, nhưng cô cũng không phải là không chú ý tới tiếng động kia, chỉ là cô vẫn tưởng ở bên ngoài giờ đang mưa to, nhưng giờ cẩn thận lắng nghe, mới phát hiện tiếng nước kia không chỉ lớn bình thường, không như mưa to tầm tã, mà giống như có người đem thác nước chuyển đến lầu trên nhà cô.

“Tôi tưởng là trời mưa.” Cô đau đầu thì thào mở miệng, thật sự không có sức lực lúc nửa đêm xử lý loại chuyện này.

“Không phải, là bể nước bị rò. Máy bơm nước dưới lầu vẫn bơm nước đi lên, tôi đã xuống xem qua, nó không bị hỏng, vậy là bể nước ở trên lầu có vấn đề, nếu còn rò nước như vậy, tiền nước này sẽ rất lớn, tôi cần lên xem bể nước.”

Lúc này cô mới hiểu được tại sao nửa đêm người này lại chạy lên đập cửa nhà cô.

Vì đây là nhà trọ do chủ xây rồi mình đến thuê ở, cho nên bình thường cầu thang chung cao nhất là dẫn đến nhà cô, cũng là đi thông tới tầng cao nhất, muốn tới tầng cao nhất, nhất định phải đi qua nhà cô mới có thể đi lên được.

“Anh sẽ sửa sao?” Tuy mở miệng hỏi như thế, nhưng cô vẫn vươn tay mở cửa ngoài cho gã tiến vào.

“Cứ thử xem, dù sao trễ như thế này cũng không có thợ sửa đến đây, cho dù sửa không tốt, cũng có thể khiến nước ngừng rò rỉ.” Gã cầm thùng dụng cụ trong tay bước nhanh vào trong phòng, đi được hai bước rồi đột nhiên dừng lại, sau đó ngoài ý muốn của cô, gã bỏ dép lê ở ngoài cửa, cẩn thận xếp gọn ở cạnh cửa, sau đó mới tiếp tục đi về phía trước.

Cô vốn không có hy vọng xa vời tên dã nhân không chút lễ phép này hiểu được vào nhà phải cởi giày, cũng lười nhắc nhở gã, dù sao cô cũng không có thừa dép cho gã đi, vốn tính sau khi gã rời đi, cô sẽ lau lại là được.

Cô không tự chủ được đứng ở trước cửa, đ.á.n.h giá đôi dép lê cực lớn kia của gã, cho đến khi nghe được tiếng động gã đã lên lầu, tinh thần mới hồi phục lại, vội vàng theo sau gã, giúp gã mở đèn.

Khi lên đến tầng cao nhất, cô thật sự là bị nước chảy giống như thác nước ở phía ngoài kia dọa cho, nhưng bên ngoài không có đèn, tuy trên cao có trăng sáng, nhưng cô nghi ngờ gã ở dưới ánh trăng thấy được cái gì, cô đang muốn nói thôi đi, muốn gã chờ ngày mai tìm thợ đến, ai ngờ, trên sân thượng cũng không thấy bõng người của gã, cô nhìn quanh bốn phía, mới nhìn thấy gã chân tay nhanh nhẹn dọc theo cái thang bằng innox, nhanh ch.óng leo lên phái trên bể nước.

Nơi này là ven biển, gió trên nóc nhà rất lớn, thấy gã leo cao như vậy, ở trên bể nước kia lại trơn, cái nắp che bị mở hé ra một khoảng nhỏ, cô ngẩng đầu lên nhìn có chút kinh hồn bạt vía.

“Này, thôi đi, tối như vậy, anh cũng không nhìn thấy cái gì, chờ sáng mai lại làm đi.”

Cô vừa nói xong, liền thấy gã từ trong thùng lấy ra một chiếc đèn pin ngậm ở miệng, sau đó ngồi xổm ở bên cạnh nắm bể xoay người đưa tay vào trong.

Gió biển thổi tóc đen của gã bay toán loạn, áo T-shirt màu trắng ở trên lưng gã bị thổi phồng lên, ở trong đêm đen vẫn có thể nhìn thấy được.

Sợ gã phân tâm, cô không dám nói tiếp, chỉ có thể hai tay ôm n.g.ự.c ở đứng ở sân thượng ngẩng đầu nhìn theo gã, vừa lo lắng nếu gã rơi vào trong bể nước, cô vẫn là trước cứu gã hay là quay trở về phòng gọi điện thoại báo cảnh sát.

Gió vẫn đang thổi, những ngọn đèn trên từng chiếc ca nô neo đậu trong bến cảng lốm đốm như bầu trời đầy sao, ở chỗ xa xa khác đèn đuốc của khu công nghiệp sáng ngời như ban ngày, bể nước lớn cùng giá bằng sắt vững chắc giống như quái thú thật lớn trong tiểu thuyết khoa học viễn tưởng, bình thường khi rảnh cô cũng sẽ ngồi ở trên ghế lạnh trên sân thượng nhìn ngắm những ánh đèn đuốc này, nhưng bây giờ cô sẽ chỉ có thể hết sức chăm chú nhìn tên ngu ngốc ở trên bể nước, hi vọng gã sẽ không rơi vào trong bể.

Gã ngậm lấy đèn pin cầm tay, vươn người vào trong bể nước, một lúc lâu sau, mới đứng thẳng dậy, tay cầm lấy đèn pin.

“Thế nào?” Cô mở miệng vội hỏi.

“Có linh kiện bị hỏng rồi.” Gã dọn dẹp công cụ, đậy nắp bể nước lại, mới đi xuống.

Thấy gã nhanh ch.óng đi xuống dưới, nhanh nhẹn giống như khỉ đã từ nhỏ sống trên cây, Hiểu Dạ trừng mắt nhìn, “Vậy hiện tại phải làm sao bây giờ?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mật Mã - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD