Mạt Thế Cường Giả Xuyên Thành Chú Út Tội Nghiệp Thập Niên 70 - Chương 20
Cập nhật lúc: 21/04/2026 03:02
“Nhanh lên!"
Giang Thành liếc nhìn Giang Điệp một cái.
Giang Điệp rùng mình một cái, vội vàng xốc nách Giang Phi lôi vào phòng của chúng.
Giang Thành đứng một bên nhìn, căn bản không thèm giúp một tay.
Giang Phi và Giang Hà tuy mới tám tuổi nhưng ăn uống đầy đủ nên người rất chắc, lôi được hai đứa vào phòng xong Giang Điệp mồ hôi nhễ nhại.
Vừa mệt vừa đói, Giang Điệp vô cùng nhớ nhung những ngày tháng của mười mấy năm sau.
Giang Thành nằm lại lên giường nhưng cũng chẳng còn tâm trí nào mà ngủ nữa.
Gã đang nghĩ xem bây giờ làm sao mới có thể giải quyết khó khăn của mình.
Gã không thể cứ mãi ở cái phòng lò hơi kia được, nếu cứ ở đó thì cả đời gã coi như bỏ đi.
Gã phải đi hỏi mấy người bạn học xem có cách nào không.
Giang Thịnh bận rộn như một con sóc nhỏ tha đồ chuẩn bị cho mùa đông về nhà.
Nhìn đống củi đầy ắp, gian bếp và bát đũa xoong nồi đã được sắp xếp ngăn nắp, cùng với cánh cửa bếp mới, tâm trạng anh rất tốt.
Tường bao quanh sân thì hiện tại anh chưa có cách nào làm tường gạch đất, anh định làm một hàng rào tre trước để ngăn cách, nếu không cứ ai cũng tùy tiện xông vào phòng anh thì anh chịu không nổi.
Tre đều là đồ của công gia, Giang Thịnh đến đội sản xuất dùng điểm công đổi lấy hơn ba mươi cây tre đã phơi khô.
Giang Thịnh cưa tre thành những đoạn dài hơn hai mét, đào một cái rãnh sâu khoảng hơn hai mươi centimet quanh sân rồi cắm từng cây tre xuống, cuối cùng dùng gậy gỗ nện c.h.ặ.t đất xung quanh gốc tre.
Cửa tre cũng đã được lắp vào, sau khi cài then bên trong cảm giác an toàn tràn trề.
Nếu như không có Lương Hạo Nhiên cứ lải nhải bên cạnh thì càng tốt hơn.
Hàng rào tre này Giang Thịnh bận rộn mất một ngày rưỡi, đến ngày thứ hai thì Lương Hạo Nhiên dính lấy anh.
Giang Thịnh cảm thấy tai mình sắp mọc kén rồi, sao một người đàn ông mà nói nhiều thế không biết.
Giang Thịnh tiễn được Lương Hạo Nhiên đi mới thực sự thở phào một hơi.
Lúc trời sẩm tối, Giang Thịnh đang kiểm tra cửa tre thì nghe thấy tiếng rên rỉ đau đớn.
Ban đầu Giang Thịnh không định đi ra ngoài, chỉ là tiếng rên này có chút quen thuộc—
Giang Thịnh mở cửa ra xem, quả nhiên là người quen— Dịch Dương.
“Cần giúp không?"
Dịch Dương nhìn bàn tay trước mặt, thuận theo cánh tay nhìn lên, là Giang Thịnh.
Dịch Dương:
……
Lần nào cũng xuất hiện trước mặt Giang Thịnh với bộ dạng t.h.ả.m hại thế này……
“Hửm?"
Giang Thịnh thấy Dịch Dương đang thẩn thờ, nhướng mày hỏi.
“Cần."
Dịch Dương đưa tay ra, ngón tay thon dài trắng trẻo, tạo nên sự tương phản rõ rệt với màu da của Giang Thịnh.
“Cậu lạnh à?"
Giang Thịnh nắm lấy tay Dịch Dương, lạnh kinh khủng.
“Không lạnh, chỉ là bẩm sinh tay chân hay bị lạnh thôi."
Dịch Dương mượn lực của Giang Thịnh đứng dậy.
Cậu đến đưa ít đồ mùa đông cho thầy, mấy ngày nữa là tuyết rơi rồi, lúc đó mà đi ra phía này thì lộ liễu quá, như vậy không tốt cho thầy cũng không tốt cho nhà cậu.
Chỉ đành tranh thủ lúc mọi người ăn cơm xong để mang đồ đến chuồng bò bên này.
Dịch Dương đâu có biết dọc đường đi đều rất thuận lợi, cậu đi đường nhỏ ít người và quả thực không gặp một bóng người nào.
Đồ đạc đã được giao an toàn, Dịch Dương cũng không dám nán lại lâu, nói vài câu rồi đi ra, kết quả là đi chưa được bao xa thì vấp ngã ngay trước cửa nhà Giang Thịnh.
Mà lại còn là kiểu vấp ngã trên mặt đất bằng phẳng nữa chứ!
Thấy Giang Thịnh vẫn đang cúi xuống nhìn xem dưới đất có hòn đ-á nào không, mặt Dịch Dương đỏ bừng bừng, vì xấu hổ!
Giang Thịnh dùng chân đ-á đ-á mặt đường, chỗ này cũng không có đ-á hay hố hầm gì mà, sao lại ngã được?
Chẳng lẽ có hòn sỏi nhỏ nào à?
Sáng mai anh vẫn nên ra quét tước một chút, vạn nhất đầu bếp Trần ra ngoài mà ngã một cái thì không phải chuyện đùa đâu.
Sắp tuyết rơi rồi, vết thương cũ của đầu bếp Trần lại càng nghiêm trọng hơn, chân trái bây giờ đến xuống đất cũng khó khăn, đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Giang Thịnh đỡ Dịch Dương vào nhà ngồi xuống, lại rót cho cậu ít nước ấm để cậu rửa sạch vết trầy xước trên tay.
Vết thương không nghiêm trọng nhưng bị xước nhiều chỗ trông hơi đáng sợ.
Lúc Giang Thịnh dội nước rửa cho cậu, Dịch Dương đau đến không dám nhìn, mắt nhắm nghiền, đầu chỉ muốn xoay đi một trăm tám mươi độ.
Giang Thịnh không có mảnh vải sạch nào khác quanh đây, chỉ có thể dùng khăn mặt của mình nhẹ nhàng lau sạch vết thương cho Dịch Dương.
“Được rồi, mở mắt ra đi."
Giang Thịnh đặt tay Dịch Dương xuống, lấy từ trong túi áo ra một viên kẹo sữa Thỏ Trắng, bóc vỏ rồi nhét vào miệng Dịch Dương.
“Ưm!"
Ngọt quá.
Dịch Dương trợn tròn đôi mắt ướt át đầy kinh ngạc nhìn Giang Thịnh, sau đó cười đến nheo mắt lại, ngoan ngoãn đến mức khiến người ta muốn xoa đầu xem tóc cậu có mềm mại như tưởng tượng không.
Thấy Dịch Dương cười, Giang Thịnh quay người đi rót cho cậu bát nước.
Nghĩ đến lần trước làm Dịch Dương bị đau bụng, bàn tay định rót nước từ cái hũ sành trên bàn khựng lại, anh quay sang rót nước nóng từ cái ấm gốm trên lò rồi bưng cho Dịch Dương.
“Chuyện trước đó... khụ, bụng cậu...
đã đỡ hơn chưa?"
“Phụt—"
“Khụ khụ khụ khụ..."
Nước trong miệng phun hết ra ngoài, mặt Dịch Dương đỏ bừng bừng.
Giang Thịnh, sao Giang Thịnh lại biết chuyện đó chứ!
“Đã...
đã không sao rồi...
Không... không liên quan đến anh đâu... là do bản thân tôi thôi."
Dịch Dương ngượng ngùng mân mê ngón tay.
“Không sao là tốt rồi, tôi đưa cậu về nhé."
Giang Thịnh dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị đưa Dịch Dương về, lát nữa trời tối hẳn thì chẳng nhìn thấy đường nữa, ngã sẽ rất nguy hiểm.
“Ừm."
Dịch Dương đứng dậy đi bên cạnh Giang Thịnh.
Giang Thịnh đóng cửa xong liền nắm lấy tay Dịch Dương.
Trời đã tối sẫm, gần như không thể nhìn rõ dưới chân nữa rồi.
Giang Thịnh cảm thấy Dịch Dương có thể vấp ngã trên đất bằng, nên để đưa cậu về nhanh và an toàn, anh vẫn nên dắt cậu đi thì hơn.
Dịch Dương cảm thấy bàn tay bị Giang Thịnh nắm lấy nóng rực như lửa đốt, và cái nóng đó còn không ngừng lan truyền lên trên, khiến mặt và tai cậu cũng nóng bừng bừng.
Dịch Dương khẽ cử động ngón tay, Giang Thịnh cảm nhận được cử động của cậu liền dừng lại nhìn Dịch Dương.
Dịch Dương thở dốc.
“Tôi đi nhanh quá à?"
Giang Thịnh áy náy, là anh không suy nghĩ chu đáo.
Dịch Dương:
Cậu chỉ là đang căng thẳng vì sợ Giang Thịnh nhận ra mình đang đỏ mặt thôi, may mà trời tối nên nhìn không rõ.
“Có... có một chút."
May quá, cậu cứ coi như là vì đi nhanh quá nên nóng đi.
“Tôi biết rồi."
Giang Thịnh gật đầu, lúc đi tiếp tốc độ đã chậm lại rất nhiều, Dịch Dương thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
Trần Quế Hoa đã đi ra đi vào cửa mấy lần rồi, lại không dám đi ra ngoài tìm, sợ bị người ta phát hiện thì không hay.
Dịch Văn Tuyên và Dịch Đông ở nhà thì dè dặt cẩn thận, chỉ sợ mình chọc trúng ngòi nổ, tốc độ đi đổ nước rửa chân còn nhanh hơn mọi ngày!
