Mạt Thế: Ta Nổi Điên Cũng Rất Bình Thường - Chương 196: A

Cập nhật lúc: 10/05/2026 07:00

Anh vừa dứt lời, lại bị Đoàn T.ử ôm c.h.ặ.t lấy chân: "I i i." Muốn b.ú sữa!

Bán Hạ phì cười, Nam Tinh cưng chiều liếc cô một cái, ba miếng nuốt sạch bữa sáng, đành chấp nhận số phận cho ba bé lông xù ăn: "Mau ăn đi, ăn no rồi còn phải ra ngoài làm việc!"

Ăn xong, Bán Hạ gói hết đồ đạc trong nhà nhét vào không gian, dẫn theo ba bé lông xù cùng hai cây biến dị lên xe khởi hành.

Hàng xóm xung quanh cũng lái xe bám theo sau. Lý Không Viễn thấy người đã đông đủ: "Xuất phát!"

Từ núi Miêu Miêu đến khu logistics phía bắc thành phố là ba mươi mốt cây số, phải băng qua khu trung tâm đầy rẫy tang thi. Lý Không Viễn lái xe mở đường, nhóm Nam Tinh đi sau đoạn hậu. Đây là lần đầu tiên sau hơn năm tháng Nam Tinh xuống núi.

Trước tận thế, thành phố A là kinh đô thời trang nổi tiếng toàn cầu, nhộn nhịp, rực rỡ, đầy sắc màu, nghệ thuật và đẳng cấp đó chính là những từ khóa của nó.

Sau tận thế, thành phố A chỉ còn lại hoang tàn, trắng đen, tĩnh mịch và mùi hôi thối.

Nam Tinh kinh ngạc đến mức nói cũng lắp bắp: "Vợ… vợ ơi…"

Bán Hạ rút mắt khỏi khung cửa sổ đầy tang thi: "Ừ, sao thế?"

Nam Tinh hít sâu một hơi, kết quả bị mùi hôi sặc đến ho khù khụ: "Khụ khụ… sao thối thế này?"

Bán Hạ lấy trong không gian ra một chiếc khẩu trang N95, nhỏ thêm hai giọt dầu thơm rồi đưa cho Nam Tinh, trêu chọc: "Tang thi ngày nào cũng phơi nắng ngoài đường, thịt thối ra rồi." Đó chỉ là một phần lý do.

Nguyên nhân chính là hệ thống cống ngầm toàn thành phố đã sập. Rác sinh hoạt và chất thải con người không ai xử lý, gặp thời tiết nắng nóng gay gắt ngày này qua ngày khác, lên men rồi tạo ra mùi thối xộc thẳng vào óc. Nam Tinh nhận khẩu trang, đeo vào, thở dài trong im lặng.

Anh và Bán Hạ lớn lên ở thành phố này, từng đặt chân đến hầu hết mọi ngóc ngách, có biết bao ký ức đẹp ở đây. Vậy mà chỉ sau vài tháng, cả thành phố đã thay da đổi thịt, khiến người ta không khỏi ngậm ngùi.

“Alô Nam Tinh” Giọng Lý Không Viễn vang lên từ bộ đàm: "Dừng xe.”

Nam Tinh đạp phanh: “Xảy ra chuyện à? Có cần hỗ trợ không?”

Giọng Lý Không Viễn nghe có phần lạnh lùng: “Có người sống chặn xe, tạm thời đừng hành động, cứ ngồi yên chờ lệnh.”

Bán Hạ mở cửa sổ, thò đầu ra nhìn. Bên đường có khoảng bốn, năm chục người đứng chen chúc, đủ mọi lứa tuổi. Điểm chung duy nhất là ai nấy đều gầy gò trơ xương, quần áo rách rưới, dơ bẩn. Một ông bà già đứng đầu hàng, mặt mũi dữ tợn chắn ngay giữa đường: “Tôi là người đóng thuế, các người sống nhờ tiền tôi nộp, dựa vào cái gì không cho tôi lên xe?”

Lính trên xe cố gắng giải thích: “Bác ơi, bọn cháu đang thực hiện nhiệm vụ khẩn cấp, không có trách nhiệm cứu người. Bác yên tâm, khi về căn cứ, sẽ có đồng đội chuyên trách đến giúp.”

“Xì!” Ông già đá một phát vào bánh xe nhưng vì không đứng vững nên suýt ngã: "Đánh người rồi, lính đ.á.n.h người rồi!”

Bán Hạ thầm nghĩ, nếu mặt đất không quá nóng ông ấy chắc chắn đã lăn ra ăn vạ rồi. Cô hờ hững đóng cửa sổ lại, tựa đầu lên vai Nam Tinh thì thầm than thở: “Phiền quá, biết thế mình đi riêng rồi.”

Nam Tinh xoa đầu cô trấn an: “Nếu nửa tiếng nữa Lý Không Viễn vẫn chưa xử lý xong, mình đi trước.”

“Em ghét loài người, trừ anh ra.” Bán Hạ ôm lấy tay anh, lại bổ sung: "Ừm, anh Diệu, chị Tiếu, chị Vân, anh Viễn với anh Huyền cũng không tính.” Cô biết trên đời vẫn còn người tốt nhưng điều đó không ngăn được cô chán ghét loài người một cách cố chấp.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mạt Thế: Ta Nổi Điên Cũng Rất Bình Thường - Chương 196: Chương 196: A | MonkeyD