Mạt Thế: Ta Nổi Điên Cũng Rất Bình Thường - Chương 197: A

Cập nhật lúc: 10/05/2026 07:00

Nam Tinh hiểu khúc mắc trong lòng cô: “Thu gom xong vật tư, mình về núi, không giao thiệp với ai hết.”

Thường thì đời chẳng như mơ, chưa đầy mấy phút sau, có người “bùm bùm bùm” đập cửa xe. Bán Hạ mặt lạnh như tiền, móc s.ú.n.g lục từ túi ra mở cửa sổ: “Có chuyện gì?”

Gã đàn ông đập cửa hoảng sợ lùi mấy bước, miệng há hốc không nói nên lời. Người phụ nữ bên cạnh lại bật cười khinh bỉ: “Tưởng cầm s.ú.n.g đồ chơi là dọa được tôi à? Mau mở cửa cho tôi lên!”

“Cô em” Một gã cao lớn đẩy người phụ nữ ra: "Chỉ huy của cô bảo cho bọn tôi lên xe, mở cửa đi!”

“Sao mấy người lại chạy đến đây?!” Một binh sĩ mặt đỏ gay vì nắng từ xa chạy tới: "Đây đâu phải xe quân đội!”

Người phụ nữ lập tức đổi sắc mặt, cười nịnh: “Anh lính ơi, tôi thể trạng yếu, ngồi xe tải dễ ch.óng mặt, nên thương lượng với cô gái cho đi nhờ thôi mà.”

Ánh mắt cô ta nhìn Bán Hạ, nơi lính không thấy, lại lạnh lẽo độc ác.

Bán Hạ nói đúng sự thật: “Bọn họ bảo là Lý Không Viễn kêu họ lên xe tôi.” Cô ngừng lại một chút: "Tôi nóng tính, lần sau còn ai đến làm phiền, tôi b.ắ.n thẳng.”

Binh sĩ biết cô không đùa, vội nói: “Cô yên tâm, tôi đuổi họ ngay.”

Nói xong liền chắn phía sau đám người như đuổi vịt: “Đi mau! Đã bảo đây không phải xe của tụi tôi mà…”

Người phụ nữ vẫn không phục, quay đầu trừng mắt Bán Hạ, lẩm bẩm mấy câu tục tĩu: “Xì, cái thứ gì đâu, con nhóc con ngồi xe xịn thế kia, chắc cũng chỉ là bán thân để leo lên…”

Ánh mắt Bán Hạ lạnh băng, ngón tay siết cò.

“Đoàng” Người phụ nữ ngã vật xuống.

Hai gã đàn ông còn lại như giẫm phải than, lập tức nhảy ra xa mấy mét, kinh hãi chỉ tay vào cô: “G.i.ế.c… g.i.ế.c người rồi!”

Binh sĩ nuốt nước bọt, vừa bội phục vừa lúng túng nhìn Bán Hạ: “Cô… cô…”

Anh ta khẽ ho một tiếng, nhỏ giọng nói: “Tôi sẽ báo cáo đúng sự thật, cô cứ yên tâm.”

Bán Hạ hơi bất ngờ, cô cứ tưởng anh ta sẽ chỉ trích mình. Nhưng cô không nói thêm gì, nếu Lý Không Viễn dám nuốt lời, cô sẽ nghỉ chơi và rút lui ngay.

Chưa đến mấy phút sau, giọng Lý Không Viễn vang lên trong bộ đàm: “Nam Tinh, xuất phát.” Anh ấy không nhắc đến chuyện vừa rồi nửa lời.

Bán Hạ rất hài lòng với thái độ biết điều này, nếu Lý Không Viễn hồ đồ, cô cũng chẳng nể nang. Khoảng một tiếng rưỡi sau, đoàn xe đến gần địa điểm. Khu logistics ngoại thành phía Bắc có diện tích rộng, lại có kho lạnh lớn, nên hơn nửa kho t.h.u.ố.c của các công ty d.ư.ợ.c A thị đều đặt ở đây.

Bán Hạ mở cửa sổ quan sát: “Lũ xác sống khá đông…”

Dọc đường qua khu trung tâm, xe đã bị đám xác sống bám theo, thoáng nhìn có đến cả nghìn con. Giọng Lý Không Viễn lại vang lên: “Đội 1 đến đội 5, xuống xe, hỏa lực áp chế đợt đầu.”

“Đoàng đoàng đoàng” Tiếng s.ú.n.g vang lên, xác sống ngã rạp.

Thôn Thiên Thụ lạch bạch từ chậu hoa nhảy ra: “Bán Hạ, em muốn xuống đ.á.n.h xác sống, moi tinh hạch!”

Bán Hạ tiện tay kéo nhẹ cành cây của nó: “Chị cũng muốn nhưng mình là đội 6, phải nghe chỉ huy.”

Thôn Thiên Thụ thở dài: “Hầy” Không có trận đ.á.n.h nào thật là buồn tẻ.

Bán Hạ nghĩ một lúc: “Làm xong nhiệm vụ, tụi mình kiếm thời gian đi săn xác sống vài ngày, hoặc về núi chơi vòng quanh cũng được.”

“Đội 6 đến đội 10, xuống xe hỗ trợ.”

Bán Hạ mở cửa xe, Kim Tử, Ngân Tử, Thiên Thiên và Hạnh T.ử lập tức nhảy xuống, lao vào bầy xác sống. Đoàn T.ử thì ôm c.h.ặ.t c.h.â.n Nam Tinh bằng bốn chân, miệng rên rỉ khe khẽ, trông như sợ đến phát khiếp.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.