[mạt Thế] Tôi Là Chủ Thần Thế Giới Sương Mù - Chương 265: Không Cần Xem Lại Nữa Sao

Cập nhật lúc: 26/12/2025 20:42

Khi những người khác còn chưa hiểu đề bài nói gì thì Hứa Trật đã gọn gàng dứt khoát giải ra đáp án, điều này đối với các bạn học ở đây chẳng khác nào một phen “đè ép cấp độ”.

Nhất là người làm được chuyện đó lại là cô học sinh chuyển trường mà bọn họ đã mong chờ, đã đoán trước từ lâu. Tuy rằng đối với thiên phú của cô bọn họ vốn đã có kỳ vọng — sẽ là một siêu thiên tài vượt qua tất cả mọi người trong lớp — nhưng… tình huống bây giờ chẳng phải là vượt quá xa rồi sao!!

“Rốt cuộc là quái vật từ đâu chui ra vậy chứ!”

Bạn cùng bàn bên cạnh cô gái tóc đỏ kích động vỗ vào cánh tay cô, thì thầm:

“Cô ta tuyệt đối là thuộc tính 【Khởi】 đấy!”

“【Lưỡi Dao】 chắc chắn là cậu nhìn nhầm rồi!”

Cô gái tóc đỏ lúc này vẫn còn ngơ ngác, thấp giọng hỏi:

“Vừa rồi sao cô ấy không bước lên?”

“Ai biết được? Ý nghĩ của thiên tài vốn luôn rất kỳ lạ, không phải sao?”

Người ngồi bàn trước nghe vậy quay đầu lại:

“Cậu đang nói chính mình à?”

Dù sao người nói câu đó cũng nổi tiếng là tính tình quái lạ trong lớp.

Cô bạn lắc đầu:

“So với cô học sinh chuyển trường này thì tớ chẳng tính là thiên tài gì cả, chúng ta đều chẳng tính là gì.”

Nói rồi, cô ta còn hất cằm ra hiệu về phía Hứa Trật:

“Này, hay là chúng ta đoán thử xem, cô ấy có thể giải được mấy đề?”

“Khó đoán lắm, nhưng đã giải được câu thứ hai dễ dàng như thế, thì câu thứ ba có lẽ cũng chẳng quá khó. Mấu chốt là câu cuối cùng, xem ra giáo viên tám phần cố tình ra mấy câu này để kiểm tra cô ấy, nên câu cuối chắc chắn sẽ rất khó.”

“Vậy thì chúng ta chỉ cần đoán xem cô ấy có giải nổi câu cuối cùng hay không thôi.”

“Tớ đoán là không.” Người ngồi bàn trước suy nghĩ một chút rồi nói: “Cô nhất định sẽ đặt câu cuối cùng cực kỳ khó. Cô ấy giải được câu thứ hai đã đủ thiên tài rồi. Giải được câu thứ ba thì chí ít cũng vượt qua cả đàn anh chị năm ba, thậm chí một số đàn anh chị năm tư không giỏi về hồi lộ cũng chưa chắc làm nổi.

Vậy nên tớ đoán, câu cuối cùng tất nhiên là đề khó ngang tốt nghiệp! Cô ấy không thể làm được!”

Nếu loại đề đó cũng giải được thì đến đây làm học sinh năm nhất làm gì nữa!

“Có lý đấy.” Mái tóc đỏ rối bù của cô gái tóc đỏ chẳng hiểu sao xẹp xuống nhiều, trông ngoan hẳn.

“Vậy tớ đoán là cô ấy sẽ giải được.” Cô bạn kia lại chắc nịch nói.

“Hả?” Cô gái đỏ tóc khó hiểu nhìn sang, chỉ thấy cô bạn cười ranh mãnh:

“Đã gọi là đoán thì tất nhiên phải chọn hướng táo bạo nhất để đoán rồi!”

Đoán đúng hay sai giờ cũng không còn quan trọng, tình cảnh bây giờ vốn đã quá kích thích rồi. Dù sao học sinh chuyển trường cũng đã chứng minh sự phi phàm của mình, giờ chỉ xem cô ấy vượt xa bạn học cùng lớp đến mức nào mà thôi.

Dù sao đi nữa, người đứng trên bục giảng kia đã là người thắng rồi.

“Cô giáo đổi sang câu thứ ba rồi, nhìn đi.”

Lời vừa dứt, ánh mắt mấy người đều dời lên màn chiếu, nhưng vừa nhìn vào, không ít học sinh đã nhíu mày.

Đối với bọn họ, đề hồi lộ này hơi quá phức tạp, thoạt nhìn còn có cảm giác chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Nói đơn giản thì giống như nhìn hiểu từng chữ trong đề, nhưng ghép lại thì không hiểu nổi.

Đối với Hứa Trật, câu thứ ba này tuy không “dễ như chơi” như hai câu trước, nhưng cũng không khó.

Hai câu trước thì chỉ cần liếc một cái, đáp án tự nhiên hiện ra trong đầu; còn câu này thì cần nhìn kỹ hơn một chút, rồi kết hợp kiến thức vừa học mấy ngày nay suy nghĩ vài giây, đáp án mới hiện ra.

Có điều, điều đó chỉ liên quan đến việc “những hồi lộ này thuộc loại nào”, còn về cách phá giải thì vẫn là nhìn một cái là biết.

Đối với Hứa Trật mà nói, nhận diện công dụng cụ thể của các hồi lộ thậm chí còn khó hơn là phá giải.

Cô có thể hoàn toàn dựa vào trực giác để phá giải, nhưng nói ra tác dụng cụ thể thì lại phải động não. Hứa Trật giờ cũng hiểu mình hoàn toàn là kiểu “đi đường tắt”, khi xác định xong loại hình của ba đường vân, cô liền quay đầu nhìn về phía giáo viên đang đứng một bên với sắc mặt hơi khẩn trương.

Hứa Trật không rõ cô giáo khẩn trương cái gì, chỉ khẽ nói:

“Từ trái sang phải, Truy Tung, Thủ Hộ, Dẫn Dắt, đúng không cô?”

“…Đúng.”

Cô giáo trẻ bề ngoài gắng giữ bình tĩnh để thốt ra một chữ, nhưng trong lòng lại không ngừng tự hỏi: Em ấy mất bao nhiêu thời gian? Mười giây? Mười một giây? Đại khái là thế.

Mà độ khó của đề này tuyệt không phải kiểu tăng dần theo đề số hai. Nếu có thể nhanh chóng giải được ba cái này thì cơ bản đến năm tư cũng chẳng cần học thêm hồi lộ nữa rồi.

Có điều, Hứa Trật giải được càng nhiều thì càng tốt với cô giáo, chứng tỏ học sinh sắp được mình dạy có thiên phú cực cao, ít nhất chắc chắn thành tích đứng đầu khối!

Sau này tham gia thi đấu cũng không thành vấn đề, cô thậm chí đã cảm thấy giải thưởng và điểm thành tích đang vẫy gọi mình!!

Trong lớp bất ngờ xuất hiện một học sinh có thiên phú siêu tuyệt, khác nào bánh từ trên trời rơi xuống?

Trong ánh mắt vừa khẩn trương vừa mong đợi, thậm chí còn ẩn chứa chút yêu thương, Hứa Trật chớp mắt, lại lặp lại động tác y hệt trước đó, đặt ngón tay lên hồi lộ.

“Ơ, nhanh vậy à? Không cần xem lại nữa sao?”

Chỉ mới xác định loại hồi lộ thôi, còn phải tốn chút thời gian mới tìm ra vị trí lõi chứ?

Cô giáo không hiểu rõ tính cách Hứa Trật, lo lắng rằng cô vì muốn thể hiện mà hơi nôn nóng. Trong mắt cô, Hứa Trật đã làm đến mức hoàn mỹ rồi, giờ chậm một chút cũng không sao, đâu cần phải vội.

Còn chưa kịp nói hết lời, khi Hứa Trật mang vẻ hơi nghi hoặc quay đầu nhìn sang, thì âm thanh vỡ vụn quen thuộc đã vang lên từ hồi lộ.

Nghi hoặc trên mặt em ấy, chẳng lẽ là đang thắc mắc “hồi lộ cấp độ này còn cần phải xem lại sao?”

“…Không sao rồi, hehe, em tiếp tục đi.”

Cô học sinh chuyển trường gật đầu rất lễ phép, đáp:

“Vâng, thưa cô.”

Sau đó giống hệt một cái máy cày đề không biết mệt, chưa đến nửa phút đã giải xong hai câu còn lại.

Tuy rằng người với người vốn khác nhau, nhưng khác đến mức này thì cũng quá đáng rồi chứ!

Trong lòng cô giáo dâng lên chút phẫn uất, nhớ lại năm xưa mình cũng là học sinh khá có thiên phú, nhưng so với học trò này thì thật chẳng thấm vào đâu.

Mà học sinh chuyển trường dường như không để ý đến nỗi phẫn uất đó, vẫn bình tĩnh nhìn cô, hỏi:

“Cô ơi, còn nữa không ạ?”

“…Có, còn ba câu cuối.”

Ba câu đó chính là những đề khó nhất để dành, vốn chỉ dùng trong kỳ thi kết thúc khóa học. Nếu làm được hết ba câu này thì cơ bản không cần học thêm các khóa hồi lộ thông thường nữa.

Trong lòng cô giáo cũng không chắc Hứa Trật có làm nổi hay không. Ba câu này nói là để khảo nghiệm Hứa Trật, nhưng thực ra chỉ là… ừm, kiểu “tiện tay nhét vào” thôi. Hứa Trật không làm được cũng là bình thường, nhanh chóng giải ra câu ba đã vượt ngoài dự đoán, coi như nhặt được bảo vật rồi. Nhưng nếu cả cái này cũng làm được…

Thì cô chỉ còn cách dạy cho Hứa Trật những tri thức ngoài chương trình, bởi vì kiến thức trên lớp đã không cần thiết với em ấy nữa.

Thực ra, điều cô giáo không biết chính là Hứa Trật vẫn còn cần lớp học. Cô vẫn quá thiếu hụt những “kiến thức cơ bản” này, việc giải đề hoàn toàn dựa vào kinh nghiệm và trực giác. Một số kiến thức cô có lẽ từng thấy qua, nhưng lúc này chưa hiểu được, chỉ có thể vô thức vận dụng theo kinh nghiệm.

Cô vẫn cần phải dần dần nắm vững và thật sự hiểu chúng mới được.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.