Mất Trí Nhớ Chồng Tôi Tưởng Mình Là Thế Thân - Chương 1
Cập nhật lúc: 21/08/2026 17:00
Kết hôn với Tần Diệu đến năm thứ năm, anh gặp t.a.i n.ạ.n giao thông, quên sạch chuyện hai chúng tôi đã trở thành vợ chồng.
Tôi uể oải hỏi:
“Thế bây giờ anh muốn ly hôn với tôi à?”
Anh lập tức lắc đầu, trả lời chắc như đinh đóng cột:
“Không.”
Vành mắt anh hơi đỏ lên.
Một lát sau, anh chậm rãi nói:
“Tôi có thể làm người thế thân cho anh ấy.”
Tôi: “???”
1
Người chồng kết hôn với tôi vì cuộc liên hôn giữa hai gia đình, sau năm năm chung sống, đột nhiên gặp t.a.i n.ạ.n xe.
Nhận được tin, tôi lập tức chạy đến bệnh viện.
Còn chưa bước vào phòng bệnh đã bị em chồng — Tần Diệu — chắn ngay ngoài cửa.
Cô ấy ấp a ấp úng:
“Chị dâu…”
“Chị… chắc phải chuẩn bị tâm lý trước một chút.”
Tim tôi lập tức trầm xuống.
Nghiêm trọng đến vậy sao?
Không lẽ đã thành người thực vật?
Thấy sắc mặt tôi lập tức căng cứng, Tần Diệu vội vàng xua tay.
“Không không.”
“Cơ thể anh ấy không có vấn đề lớn.”
“Chỉ là…”
Cô ấy nói được một nửa lại ngừng.
Tôi càng hoang mang.
Chẳng lẽ đập đầu đến ngốc luôn rồi?
Tần Diệu thở dài.
“Thôi.”
“Em không biết nên giải thích thế nào.”
“Chị tự vào nhìn đi.”
Tôi lập tức đẩy cửa phòng bệnh.
Cả nhà họ Tần đều đứng quanh giường.
Trên giường là anh Tần với đầu quấn kín băng gạc.
Nhìn cảnh ấy, lòng tôi lập tức nặng xuống.
Quả nhiên là bị thương ở đầu.
Bố mẹ chồng thấy tôi đến liền chủ động nhường vị trí.
Tôi vừa định hỏi anh cảm thấy thế nào thì người đàn ông nằm trên giường đã nhìn tôi bằng ánh mắt xa lạ.
Sau đó nghi hoặc gọi:
“Cô Tống?”
Tôi đứng hình.
???
Người chồng ngày thường hở một tí là ôm tôi gọi “vợ ơi” đâu rồi?
Mẹ chồng có chút khó xử.
Bà ghé sát tai tôi, nhỏ giọng:
“Diên Thư.”
“Anh Tần nó bị va đập ở đầu.”
“Có vẻ như… quên mất chuyện hai đứa đã kết hôn năm năm rồi.”
Tôi ngẩn ra.
Bảo sao vừa nãy Tần Diệu bắt tôi phải chuẩn bị tinh thần.
Tôi và anh Tần vốn kết hôn vì lợi ích hai nhà.
Trước khi cưới chẳng có nền tảng tình cảm gì.
Sau khi chung sống mới từ từ nảy sinh tình cảm.
Nhìn ánh mắt hoàn toàn xa lạ của anh lúc này, tôi âm thầm thở dài.
Xem ra.
Mọi thứ lại phải bắt đầu từ số không.
Anh Tần do dự hồi lâu mới hỏi:
“Mẹ.”
“Ý mọi người là…”
“Con với cô Tống đã kết hôn?”
Nghe kiểu hỏi ấy.
Rõ ràng anh thật sự quên sạch.
Người trong nhà ai cũng nhớ.
Chỉ duy nhất không nhớ tôi.
Lồng n.g.ự.c bất giác nghẹn lại.
Chồng mình sống cùng năm năm.
Cuối cùng lại chỉ quên đúng người vợ.
Mẹ chồng lập tức trừng anh.
“Cái gì mà cô Tống?”
“Đây là vợ con!”
Sau đó bà nắm lấy tay tôi.
“Diên Thư.”
“Con đừng chấp nó.”
“Đầu óc đang có vấn đề, nói gì con cũng đừng để trong lòng.”
Tôi mỉm cười.
Bố mẹ chồng suốt mấy năm qua luôn đối xử với tôi rất tốt.
Huống hồ ngay từ đầu tôi và anh Tần cũng chẳng yêu nhau.
Sau này vẫn có thể hòa hợp.
Bây giờ cùng lắm chỉ là làm lại một lần nữa.
“Không sao đâu mẹ.”
“Mọi người cũng mệt rồi.”
“Để con ở lại chăm anh ấy.”
Sau khi tiễn cả nhà về.
Tôi bưng bát cháo bên cạnh lên, định đút cho anh.
Anh Tần hơi né.
Chớp mắt vài cái.
Sau đó hỏi:
“Chúng ta…”
“Thật sự là vợ chồng sao?”
Tôi đặt bát cháo xuống.
“Đúng.”
Anh im lặng rất lâu.
Dường như phải mất một lúc mới tiêu hóa được sự thật này.
Năm đó khi hai nhà quyết định liên hôn, tôi vẫn luôn cảm thấy cả hai đều không phải hoàn toàn tự nguyện.
Tôi từng nghe nói anh Tần có một người con gái thầm thương suốt nhiều năm.
Nhưng không có kết quả.
Cho nên trước khi cưới, tôi đã chuẩn bị tinh thần rằng sau hôn nhân hai người sẽ ai sống cuộc đời người nấy.
Không ngờ anh lại là một người chồng rất tốt.
Dịu dàng.
Biết chăm sóc.
Chưa từng làm tôi phải chịu ấm ức.
Chung sống lâu ngày.
Tôi cũng dần thích anh.
Nhưng bây giờ anh đã mất đi đoạn ký ức đó.
Tôi không chắc những tình cảm từng dành cho tôi còn tồn tại hay không.
Trong lòng hơi bất an.
Tôi mím môi rồi nói:
“Tôi biết anh nhất thời rất khó chấp nhận.”
“Nhưng chúng ta thật sự đã kết hôn.”
“Có thể cứ thử tiếp tục sống cùng nhau.”
“Nếu sau này anh thật sự không thích tôi…”
“Thì chúng ta có thể ly hôn.”
Nói ra hai chữ cuối cùng.
Ngực tôi lập tức cay xót.
Không ngờ vừa nghe “ly hôn”, anh Tần đã lập tức hoàn hồn.
“Không!”
“Không thể ly hôn.”
Tôi hơi ngẩn ra.
Không ly hôn thì tốt.
Ít nhất hiện tại tôi cũng chẳng có dự định đó.
Phòng bệnh đột nhiên im lặng.
Một lát sau.
Anh rụt rè chỉ bát cháo.
“Cái đó…”
“Vợ.”
“Em không đút cho anh nữa à?”
Tôi: “?”
Tôi bắt đầu nghi ngờ.
Anh Tần sau khi mất trí nhớ hình như có gì đó không đúng lắm.
Nhưng cuối cùng tôi vẫn tận tâm làm một người vợ.
Bưng cháo lên.
Từng thìa từng thìa đút cho anh.
Anh Tần là CEO của tập đoàn.
Ngày thường bận đến mức gần như không có thời gian nghỉ.
2
Sau khi các chỉ số cơ thể ổn định.
Chúng tôi làm thủ tục xuất viện.
