Mất Trí Nhớ Chồng Tôi Tưởng Mình Là Thế Thân - Chương 2

Cập nhật lúc: 21/08/2026 17:01

Trước lúc rời bệnh viện, tôi hỏi bác sĩ chủ trị khả năng hồi phục trí nhớ của anh là bao nhiêu.

Bác sĩ nói dạng mất trí nhớ do chấn thương não rất khó dự đoán.

Có người một thời gian ngắn sẽ dần nhớ lại.

Cũng có người rất lâu.

Thậm chí có thể cả đời cũng không nhớ được.

Tôi khẽ thở dài.

Nhớ lại tất nhiên tốt.

Nếu không nhớ thì cuộc sống vẫn phải tiếp tục.

Điều thay đổi rõ nhất sau t.a.i n.ạ.n chính là tần suất anh Tần về nhà.

Trước đây công việc bận rộn.

Một tuần anh chỉ về nhà hai ba lần.

Ở được một lúc lại phải chạy tới công ty.

Dạo gần đây thì khác.

Ngày nào cũng xuất hiện đúng giờ.

Giống hệt khoảng thời gian chúng tôi vừa mới cưới.

Tối hôm đó.

Tôi đang sấy tóc.

Anh đã tắm xong, ngồi dựa vào đầu giường xử lý công việc.

“Đinh.”

Điện thoại trên tủ đầu giường đột nhiên vang lên.

Sấy tóc xong.

Tôi bò lên giường.

Điện thoại vẫn nằm nguyên vị trí cũ.

Anh Tần thì tiếp tục nhìn laptop.

Trước đây anh chưa bao giờ kiểm tra điện thoại tôi.

Tôi mặc định bây giờ cũng vậy.

Vừa bật màn hình.

Một tin nhắn lập tức hiện ra.

[Tư Dạng: Nghe nói anh Tần gặp t.a.i n.ạ.n xe, mất trí nhớ rồi?]

[Tư Dạng: Hai người bây giờ thế nào?]

Tôi khẽ nhíu mày.

Trong lòng lập tức dâng lên chút phiền chán.

Tư Dạng.

Bạn trai cũ của tôi.

Năm năm trước.

Ngay sau khi chia tay, anh ta ra nước ngoài.

Vì hai gia đình vẫn có quan hệ làm ăn nên chúng tôi không xóa liên lạc.

Tôi chậm rãi trả lời.

[Diên Thư: Chuyện không liên quan đến công việc thì đừng nhắn cho tôi nữa.]

[Diên Thư: Việc riêng của tôi cũng không cần Tổng Giám đốc Tư quan tâm.]

Không buồn chờ câu trả lời.

Tôi tắt điện thoại.

Tiện tay ném sang bên.

Anh Tần đang ngồi cạnh bỗng hỏi:

“Em nói chuyện với ai vậy?”

Tôi hơi khựng.

Bây giờ anh đang mất trí nhớ.

Nếu nói thẳng là bạn trai cũ, không chừng lại gây ra hiểu lầm không cần thiết.

Tôi suy nghĩ rồi trả lời:

“Một đối tác gần đây.”

Cũng không hoàn toàn nói dối.

Nhà họ Tư quả thật có hợp tác làm ăn với nhà tôi.

Anh Tần im lặng nhìn tôi.

Đôi mắt sâu đến mức khiến tôi cảm thấy như bị nhìn thấu.

Tôi chột dạ.

Vô thức đưa tay sờ mũi.

“Ồ.”

Anh chỉ đáp một tiếng.

Sau đó lại quay về màn hình máy tính.

Tôi ngẩn ra.

Chỉ vậy thôi?

Tôi còn tưởng anh sẽ hỏi thêm.

Không hiểu vì sao.

Trong lòng tôi bỗng có chút bực bội.

Tôi trực tiếp giật laptop khỏi tay anh.

Ném sang bên.

Anh Tần bị hành động này làm cho sửng sốt.

“Em làm gì thế?”

Tôi nhếch môi.

Ngồi lên người anh.

Một tay nâng cằm.

Sau đó hôn nhẹ lên má.

“Tối nay…”

“Có muốn không?”

Hơi thở anh lập tức khựng lại.

Nếu là trước tai nạn.

Lúc này anh đã sớm kéo tôi xuống.

Nhưng anh Tần sau khi mất trí nhớ lại ngây thơ đến kỳ lạ.

Vành tai đỏ lên.

Yết hầu khẽ trượt.

Ánh mắt cũng dần trở nên nóng hơn.

“Em chắc chứ?”

Giọng anh trầm xuống.

Không hiểu sao.

Tôi bỗng nhớ tới đêm đầu tiên của hai người.

Khi ấy anh cũng nhìn tôi như vậy.

Hỏi:

“Diên Thư.”

“Em chắc chứ?”

Tôi không trả lời bằng lời.

Chỉ cúi xuống hôn môi anh.

Sự thật chứng minh.

Con người đôi khi thật sự không nên chủ động quá mức.

Sáng hôm sau tỉnh dậy.

Tôi nằm trên giường với vẻ mặt vô hồn.

Đầu còn hơi choáng.

Anh Tần ngồi bên cạnh.

Hai ngón tay xoắn lấy nhau.

Thỉnh thoảng lại lén nhìn tôi.

Tôi bất lực thở dài.

Mất trí nhớ thôi mà.

Tại sao ngay cả kỹ năng cũng giống như bị xóa sạch vậy?

Thấy vẻ mặt tôi không tốt.

Anh cẩn thận kéo nhẹ tay áo ngủ.

“Vợ…”

“Em có ghét anh không?”

Ánh mắt ấy.

Thật sự rất đáng thương.

Tôi đưa tay xoa đầu anh giống như dỗ một chú cún lớn.

“Không.”

“Không ghét.”

Hai mắt anh lập tức sáng lên.

Anh chọc hai ngón tay vào nhau.

Vui vẻ hỏi:

“Thế tối nay có thể thử thêm lần nữa không?”

“Anh nhất định sẽ chăm chỉ học.”

Tôi: “……”

3

Thôi.

Anh ngủ đi.

Trong mơ cái gì cũng có.

Cuối cùng tôi đuổi anh trở lại phòng làm việc.

Anh đi mà vẫn lưu luyến.

Bước được vài bước lại quay đầu nhìn tôi.

Buổi trưa.

Tôi hẹn Tần Diệu đi ăn.

Trước khi trở thành chị em chồng.

Hai chúng tôi vốn đã là bạn rất thân.

Sau khi tôi cưới anh trai cô ấy.

Mỗi lúc anh Tần bận công việc, tôi và Tần Diệu vẫn thường xuyên đi chơi cùng nhau.

Đang ăn.

Tần Diệu bỗng kích động túm lấy tay tôi.

“Chị dâu!”

“Tư Dạng sắp về nước rồi!”

“Mau nhìn vòng bạn bè của anh ta.”

Cô ấy đưa điện thoại sang.

Trạng thái mới nhất của Tư Dạng viết:

[Tư Dạng: Sắp trở về. Muốn gặp lại người mình luôn muốn gặp.]

Ảnh kèm theo là một bông hồng đỏ thủ công rất tinh xảo.

Tôi nhận ra.

Đó là món quà tôi từng tự tay làm cho anh ta hồi còn yêu nhau.

Tần Diệu chống cằm.

Vẻ mặt đầy ý hóng chuyện.

“Chị dâu.”

“Xem ra Tư Dạng vẫn nhớ chị lắm đó.”

Tôi bình thản cắt một miếng bít tết.

“Chỉ là tự mình đa tình.”

Tôi và Tư Dạng đúng là từng có một quãng thời gian vui vẻ.

Nhưng sau đó.

Vì tôi kiên quyết không quan hệ trước hôn nhân.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.