Mất Trí Nhớ Chồng Tôi Tưởng Mình Là Thế Thân - Chương 3
Cập nhật lúc: 21/08/2026 17:01
Anh ta tìm phụ nữ khác.
Còn nói chỉ là “giải quyết nhu cầu sinh lý”.
Thậm chí còn nói đàn ông trong giới đều như thế.
Bảo tôi đừng làm quá lên.
Tôi chỉ thấy buồn cười.
Anh ta tưởng tất cả đàn ông đều bẩn giống mình sao?
Anh Tần thì hoàn toàn khác.
Trong lần khám sức khỏe tiền hôn nhân.
Kết quả của anh sạch sẽ đến không thể sạch hơn.
Chỉ là…
Kỹ năng đúng là có phần đáng lo.
Tôi âm thầm nghĩ.
Chuyện này hai chúng tôi từng phải mất khá lâu mới thật sự hòa hợp được.
Điện thoại của Tần Diệu lại vang.
Cô ấy lập tức vỗ tay tôi.
“Chị dâu!”
“Mau xem vòng bạn bè của anh em!”
Tôi mở điện thoại.
Làm mới.
Bài mới nhất lập tức xuất hiện.
[Anh Tần: Hôm nay thời tiết thật đẹp.]
Bên dưới là một bức ảnh.
Trên bàn văn phòng có một bó hoa thủ công rất lớn.
Cúc họa mi.
Tulip.
Hoa baby.
Buộc bằng ruy băng rất đẹp.
Dưới ánh nắng còn hơi lấp lánh.
Tôi lập tức nhớ ra.
Đó là bó hoa năm cuối đại học.
Tần Diệu nhờ tôi nghĩ ý tưởng để tặng sinh nhật anh trai.
Nhưng vì cô ấy vụng tay.
Cuối cùng phần lớn đều là tôi ngồi làm.
Sau khi nhận được.
Anh Tần vẫn luôn để bó hoa ấy trong văn phòng.
Tôi hơi bất ngờ.
Bài đăng này.
Nhìn thế nào cũng giống đang cố tình đáp trả Tư Dạng.
Dù sao cùng ở một giới.
Nhà ai xảy ra chuyện gì cũng chẳng thể giấu hoàn toàn.
Nhưng tôi nhớ.
Thời đại học khi tôi yêu Tư Dạng.
Anh Tần hình như không biết?
Sau khi kết hôn tôi từng nhắc rằng mình có người yêu cũ.
Nhưng anh cũng chẳng để ý.
Ngay cả tên cũng không hỏi.
Lâu dần.
Bản thân tôi cũng gần như quên luôn Tư Dạng.
“Diệu Diệu.”
“Em từng kể chuyện chị và Tư Dạng cho anh trai em nghe chưa?”
Tần Diệu đang nhét đầy bít tết trong miệng.
Hai má phồng lên.
“Không có.”
“Tên cặn bã Tư Dạng hồi đó yêu đương vụng trộm như vậy.”
“Em đâu thể bán đứng chị.”
“Người yêu cũ đạt chuẩn phải giống như đã c.h.ế.t ấy.”
“Chị cứ yên tâm.”
“Em chưa bao giờ nói cho anh em.”
Tôi cúi đầu suy nghĩ.
Nếu không phải Tần Diệu nói.
Vậy anh Tần biết bằng cách nào?
Chẳng lẽ Tư Dạng chủ động liên lạc?
Tối hôm ấy.
Sau khi làm việc xong.
Tôi tắm rồi nằm trên giường chờ anh.
Gần mười một giờ anh mới về.
Khi ấy tôi buồn ngủ đến mức mắt gần như không mở nổi.
Chờ anh tắm xong.
Tôi lập tức chui vào lòng.
Ban đầu tôi còn lo mất trí nhớ sẽ khiến đời sống chung trở nên gượng gạo.
Không ngờ anh thích nghi nhanh hơn tưởng tượng.
Thậm chí còn dính tôi hơn trước.
Anh xoa nhẹ thái dương cho tôi.
Tôi nhắm mắt.
Lười biếng hỏi:
“Anh biết Tư Dạng là bạn trai cũ của em à?”
Tay anh lập tức dừng lại.
Một lúc sau mới “ừ” rất nhỏ.
Tôi đổi tư thế thoải mái hơn.
Cả người rúc sâu vào lòng anh.
Nhớ đến bài đăng ban ngày.
Tôi không nhịn được bật cười.
“Bao nhiêu tuổi rồi.”
“Còn đấu qua đấu lại mấy chuyện đó.”
“Anh hơn thua với anh ta làm gì?”
Anh Tần ôm tôi c.h.ặ.t hơn.
Giọng hơi thấp.
“Sau này anh không làm nữa.”
4
Không hiểu sao.
Nghe lại có chút tủi thân.
Tôi nghi hoặc ngẩng đầu.
Bao giờ anh Tần lại ngoan ngoãn thế này?
Chẳng lẽ anh hiểu lầm tôi còn dây dưa với Tư Dạng?
Không được.
Tôi lập tức giải thích:
“Em và Tư Dạng từ lâu đã kết thúc.”
“Bây giờ người là chồng em là anh.”
“Vài ngày nữa anh ta về nước.”
“Nếu hai người đấu nhau quá căng.”
“Quan hệ làm ăn giữa các gia đình cũng khó xử.”
Anh Tần đột nhiên ngẩng lên.
Vành mắt hình như hơi đỏ.
Yết hầu chuyển động.
Cuối cùng anh khàn giọng:
“Được.”
Nhưng không hiểu vì sao.
Tôi cảm thấy chữ “được” này giống như nghiến răng nói ra.
Chắc là ảo giác.
Anh cúi xuống hôn tôi.
Một lúc lâu sau.
Hai người mới tách.
Ánh mắt anh đã tối hơn.
Anh kéo nhẹ đai áo ngủ.
Nghiêm túc nói:
“Vợ.”
“Tối qua anh chuẩn bị không tốt.”
“Hôm nay anh đã học thêm rất nhiều.”
“Tin anh.”
Khí thế vô cùng tự tin.
Giống như đã nắm chắc phần thắng.
Kết quả…
Tôi lại tin.
Và rồi lại hối hận.
Sự thật chứng minh.
Có thể anh thật sự không có thiên phú ở phương diện này.
Hoặc cũng có thể vì cả đời chỉ từng ở bên mình tôi nên kinh nghiệm vốn không nhiều.
Nhìn anh cúi đầu.
Dáng vẻ như một chú ch.ó lớn vừa phạm lỗi.
Tôi lại mềm lòng.
Đưa tay xoa tóc.
Sau một hồi cân nhắc.
Tôi an ủi:
“Có tiến bộ.”
“Thật.”
Đầu anh lập tức cúi càng thấp.
Tôi vốn nghĩ.
Tư Dạng về nước cũng chẳng liên quan đến mình.
Không ngờ anh ta lại chủ động tìm tới.
Buổi sáng.
Điện thoại liên tục nhận được tin.
[Tư Dạng: Diên Thư, chúng ta gặp một lần đi.]
[Tư Dạng: Anh Tần không thực sự yêu em.]
[Tư Dạng: Suốt bốn năm đại học, anh ta luôn thầm yêu một người khác.]
[Tư Dạng: Gặp anh. Anh có bằng chứng.]
Tôi vốn chẳng muốn gặp.
Tư Dạng đã không còn chút uy tín nào trong mắt tôi.
Nhưng lần này lại liên quan đến anh Tần.
Tôi luôn cảm thấy ai cũng có quá khứ.
Không cần phải truy cứu.
Nhưng lúc kết hôn.
Tôi thật sự từng nghe một số lời đồn.
