Mất Trí Nhớ Chồng Tôi Tưởng Mình Là Thế Thân - Chương 5

Cập nhật lúc: 21/08/2026 17:02

“Anh…”

“Là thế thân?”

Vành mắt anh lập tức đỏ thêm.

Giọng đầy ấm ức.

“Em rõ ràng biết.”

“Vậy mà còn muốn nhục nhã anh như thế.”

“Trong lòng em…”

“Anh chỉ là một món đồ chơi sao?”

Tôi nhìn gương mặt anh.

Rồi lại nhớ tới Tư Dạng.

Hai người này…

Có giống nhau ở đâu?

Nghĩ một lúc.

Tôi quyết định.

Có lẽ đây là di chứng sau chấn thương.

Tôi cố nhịn cười.

Cố tình gật đầu.

“Đúng.”

“Anh là thế thân.”

“Thế nào?”

“Muốn đi à?”

Khí thế anh lập tức biến mất.

Anh cúi người.

Úp mặt lên đùi tôi.

Giọng đáng thương:

“Anh không đi.”

“Em đừng bỏ anh.”

Khóe mắt còn đỏ.

Hơi nước lấp lánh.

Có lẽ anh không biết.

Tôi cực kỳ thích bộ dạng này.

Quả nhiên.

Nước mắt đúng là của hồi môn tuyệt đẹp của đàn ông.

Tôi cố nghiêm mặt.

“Vậy anh khai đi.”

“Mấy chuyện hồi đại học.”

“Tulip.”

“Cá chua ngọt.”

“Chiếc máy ảnh bản giới hạn trong chương trình rút thăm.”

“Là thế nào?”

Cả người anh Tần lập tức cứng lại.

Anh cẩn thận ngẩng đầu.

Giọng run run:

6

“Vợ…”

“Em biết hết rồi sao?”

Người này đúng là giấu quá kỹ.

Nếu không có Tư Dạng tự chạy tới phá đám.

Có lẽ đến giờ tôi vẫn chẳng biết.

Từ thời đại học.

Anh Tần đã thầm thích tôi.

Với tính cách của tên ngốc này.

Không chừng còn định giấu cả đời.

Tôi tiếp tục giữ vẻ nghiêm túc.

“Tại sao không nói?”

Anh cúi đầu.

Cắn nhẹ môi.

“Anh sợ…”

“Nếu em biết anh thích em.”

“Em sẽ thấy anh quá dễ có được.”

“Trong sách đều nói.”

“Thứ dễ có được thì người ta sẽ không trân trọng.”

Tôi: “……”

Khoan.

Có gì đó rất không đúng.

Sách gì?

Sách bình thường nào lại dạy mấy thứ đó?

Tôi bình tĩnh hỏi:

“Ngày thường anh đọc sách gì?”

Gương mặt anh lập tức hiện rõ vẻ hoảng loạn.

Anh nhanh ch.óng bò dậy.

Mặc đại áo khoác.

“À…”

“Anh đột nhiên nhớ ra công ty…”

“Còn tài liệu chưa ký.”

“Anh phải đi trước.”

Nói xong.

Anh quay đầu chạy.

Tất nhiên tôi không thể để anh trốn dễ dàng như vậy.

Anh chạy phía trước.

Tôi đuổi phía sau.

Sự thật chứng minh.

Chơi trò mèo vờn chuột trong nhà đúng là một ý tưởng ngu ngốc.

“Bộp!”

Anh Tần đ.â.m thẳng vào cửa.

Một chiếc bình hoa đặt trên kệ cao rung lên.

Sau đó rơi trúng đầu.

……

Lần thứ hai.

Anh Tần tỉnh lại trong bệnh viện.

Đầu lại quấn băng.

Tôi lo lắng hỏi bác sĩ:

“Anh ấy mới bị chấn thương não không lâu.”

“Bây giờ lại va vào đầu.”

“Có vấn đề gì không?”

Bác sĩ lật bệnh án.

Mặt cực kỳ nghiêm.

“Mới được bao lâu mà lại để đầu va chạm lần nữa?”

“Người nhà phải chú ý hơn chứ!”

Tôi lập tức gật đầu.

Ngoan ngoãn nhận lỗi.

Sau khi bác sĩ rời đi.

Tôi ngồi cạnh giường.

Anh Tần đang cúi đầu.

Không biết suy nghĩ gì.

Tôi đau lòng nói:

“Anh thật sự không biết cẩn thận.”

“Lại bị thương nữa.”

Không ngờ.

Anh bỗng ngẩng lên.

Ánh mắt đầy khinh thường.

“Cô chẳng qua chỉ là một con chim hoàng yến tôi nuôi bên ngoài.”

“Có tư cách gì can thiệp vào quyết định của tôi?”

Tôi: “?”

Gì nữa đây?

Lại đổi kịch bản?

Thấy tôi không nói.

Anh càng cao ngạo.

“Được rồi.”

“Tối nay tôi sẽ bồi thường cho em.”

“Bây giờ tôi phải đi gặp người phụ nữ khác.”

Mặt tôi lập tức sa sầm.

Người phụ nữ khác?

Còn nuôi tình nhân?

Rất tốt.

Tôi tiếp tục nghe.

“Chiếc máy ảnh Dương Dương muốn.”

“Tôi đã mua rồi.”

“Tôi biết em ghen.”

“Nhưng em nên hiểu thân phận của mình.”

“Không được mơ tưởng đến những thứ không thuộc về em.”

Lạnh lùng.

Vô tình.

Cực kỳ giống một tên tổng tài cặn bã trong tiểu thuyết ngược.

Tôi tức tới mức bật cười.

Tôi cầm điện thoại của anh trên đầu giường.

Trong một loạt ứng dụng.

Lập tức nhìn thấy biểu tượng hình quả cà chua.

Đồng t.ử anh co lại.

Theo bản năng muốn giật lại.

Nhưng đang nằm viện.

Làm sao giành nổi với tôi?

Tôi lập tức mở ứng dụng đọc sách.

Danh sách tiểu thuyết xuất hiện.

Tôi c.h.ế.t lặng.

“Chín Mươi Chín Lần Cưỡng Ép Yêu: Vợ Thế Thân, Em Chạy Được Sao”

“Đại Lão Hào Môn Và Cô Vợ Thiên Kim”

“Thiên Kim Thật Giả: Vị Hôn Phu Nghiện Sủng Vợ”

“Chim Hoàng Yến Của Đại Lão Lại Bay Mất”

……

Còn rất nhiều.

Tôi im lặng.

Không khí trong phòng bệnh cũng im theo.

Thời đại học.

Tôi từng có một thời kỳ rất thích đọc những bộ tổng tài bá đạo kiểu này.

Nhưng bây giờ nhìn lại.

Thật sự chỉ cảm thấy bất lực.

Anh Tần thừa lúc tôi ngẩn người.

Lập tức giật điện thoại về.

“Đây đều là sách Dương Dương thích.”

“Cô xem làm gì?”

Anh lạnh lùng nhìn tôi.

“Sao?”

“Muốn học theo sự thông minh của Dương Dương để thu hút tôi?”

“Đừng mơ.”

Tôi thật sự không tin nổi tai mình.

“Mấy quyển này…”

“Có gì liên quan đến trí tuệ?”

Anh bật cười khinh thường.

“Loại phụ nữ nông cạn như cô đương nhiên không hiểu.”

“Dương Dương thích.”

“Chắc chắn có lý do.”

Tôi: “……”

Có những lúc.

Tôi thật sự muốn gõ thẳng vào trán anh xem bên trong có còn hoạt động không.

Nhưng nhớ tới đầu anh vừa bị thương lần thứ hai.

Tôi đành nhịn.

Tiếp tục phối hợp với vở kịch “chim hoàng yến” quái dị này.

7

Những ngày anh nằm viện.

Tôi tự tay nấu canh gà mang tới.

Anh vừa ăn vừa chê:

“Khó ăn.”

“Không ngon bằng cơm chiên trứng Dương Dương làm.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mất Trí Nhớ Chồng Tôi Tưởng Mình Là Thế Thân - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD