Mất Trí Nhớ Chồng Tôi Tưởng Mình Là Thế Thân - Chương 6
Cập nhật lúc: 21/08/2026 17:02
Tôi im lặng.
Khẩu vị của người này đặc biệt tới vậy sao?
Thích một đĩa cơm cháy đen đến mức gần như không nhận ra nguyên liệu?
Tôi giúp anh xoa bóp.
Anh nhắm mắt.
Giọng lạnh nhạt.
“Tay nghề không tệ.”
“Tăng lương cho em.”
Tay tôi lập tức siết lại.
Cố hết sức nhịn ý muốn đ.ấ.m người.
Cuối cùng.
Ngày xuất viện cũng tới.
Vì chiều phải ký hợp đồng với đối tác.
Anh tự làm thủ tục.
Tối về đến nhà.
Tôi mệt đến mức chỉ muốn tắm rồi ngủ.
Không ngờ vừa nằm xuống đã bị anh kéo dậy.
Gương mặt lạnh lùng.
“Là chim hoàng yến của tôi.”
“Bây giờ em nên thực hiện nghĩa vụ.”
Tôi hất tay.
“Việc gì?”
Anh nghiêm túc đến mức cổ cũng cứng.
“Hầu hạ kim chủ.”
Khóe miệng tôi giật mạnh.
Hôm nay tôi vừa tự ký một hợp đồng năm triệu.
Người này lấy đâu ra tự tin làm kim chủ của tôi?
Tôi cố ý cười lạnh.
“Người anh yêu nhất không phải Dương Dương sao?”
“Còn muốn thân mật với tôi?”
“Không cảm thấy có lỗi với cô ấy?”
Mặt anh Tần lập tức đỏ tới mang tai.
Nhưng vẫn chống tay vào hông.
Khí thế rất lớn.
“Anh với em không phải yêu.”
“Mà là…”
“Làm hận.”
Tôi: “……”
Tôi muốn đ.á.n.h anh thật rồi.
Cuối cùng.
Tên tổng tài bá đạo tự phong kia vẫn nhất quyết thực hiện cái gọi là “làm hận”.
Đêm ấy.
Tôi chỉ cảm giác mình giống một con cá bị lật tới lật lui trên chảo.
Anh còn nghiêm túc nhìn tôi.
“Em với Dương Dương chẳng giống nhau chút nào.”
Tôi lập tức trợn mắt.
Đang lúc không khí tốt.
Anh không nói chuyện thì sẽ c.h.ế.t sao?
Đến khi mọi thứ kết thúc.
Tôi mệt đến mức ngủ luôn.
Anh lại ôm tôi vào lòng.
Vẻ mặt cực kỳ thỏa mãn.
Sáng hôm sau.
Tôi mơ màng tỉnh dậy.
Anh đã thay áo sơ mi trắng.
Đang đứng cài khuy.
Trước khi đi.
Anh rất tiêu sái ném xuống đầu giường một chiếc thẻ đen.
“Tối qua biểu hiện không tệ.”
“Thù lao của em.”
Trán tôi lập tức nổi gân xanh.
Tần tổng.
Anh cứ chờ đấy.
Ngày nào khôi phục trí nhớ.
Tôi sẽ tính từng món một.
May mắn.
Cơ hội đến nhanh hơn tôi tưởng.
Anh vừa ra cửa.
Không hiểu bước thế nào.
Chân trượt.
Cả người ngã thẳng xuống.
……
Thế là.
Người vừa xuất viện chưa được bao lâu.
Lại — một — lần — nữa — nhập viện.
Bác sĩ chủ trị nhìn chúng tôi bằng ánh mắt vô cảm.
“Nếu hai người thật sự không muốn sống.”
“Có thể thử phương pháp khác.”
“Cứ nhắm đầu mà đập thế này.”
“Tỷ lệ c.h.ế.t không cao đâu.”
Tôi xấu hổ.
Vội vàng cam đoan:
“Không có lần sau nữa.”
Nhìn anh Tần ngồi trên giường bệnh lần thứ ba.
Tôi chỉ có thể ôm trán.
Trong lòng thậm chí đã chuẩn bị tinh thần.
Lần này anh có thể sẽ phun ra câu:
“Phụ nữ.”
“Em đang chơi với lửa.”
May mà.
Anh Tần lần này ngoan hơn rất nhiều.
Tôi không nhịn được cười.
“Thế nào?”
“Trả thù lao cho tôi?”
“Bây giờ báo ứng tới rồi chứ?”
Anh ngây ngốc gật đầu.
Tôi nheo mắt.
“Khôi phục trí nhớ rồi?”
Ánh mắt anh lập tức đảo đi.
Hai ngón tay lại bắt đầu chọt vào nhau.
Giọng mềm xuống.
“Vợ…”
“Trước đó đều là vì não anh có vấn đề.”
“Em đừng chấp được không?”
Tôi nhìn chằm chằm.
Sau đó từ từ tiến lại.
Ngón tay nâng cằm.
“Tôi là gì?”
“Chim hoàng yến?”
Sắc mặt anh lập tức trắng hơn.
“Tôi phải hầu hạ kim chủ.”
“Còn phải cùng anh…”
“Làm hận?”
“Sau đó anh còn trả thù lao cho tôi?”
“Hửm?”
Mỗi một câu.
Mặt anh lại trắng thêm một tầng.
Cuối cùng.
Anh nắm c.h.ặ.t ga giường.
Cẩn thận hỏi:
“Bây giờ…”
“Nếu anh lại mất trí nhớ thêm lần nữa.”
“Còn kịp không?”
Tôi cười.
“Anh nghĩ sao?”
Kết quả.
Bảy ngày tiếp theo.
Anh Tần bị cấm bước lên giường tôi.
Một lần cũng không.
Anh liên tục mang về đủ loại túi lớn túi nhỏ.
Toàn hàng xa xỉ.
Cuối cùng còn mua cho tôi một chiếc máy ảnh phiên bản mới.
Tôi ôm máy ảnh.
Vui đến mức không muốn buông.
Anh lập tức vòng tay ôm từ phía sau.
Hôn nhẹ lên má.
“Vợ.”
“Không giận nữa nhé?”
Tôi nheo mắt.
“Coi như anh biết điều.”
Thật ra.
Lần mất trí nhớ này cũng không hẳn hoàn toàn là chuyện xấu.
Hạt giống thầm yêu gieo từ thời thiếu niên.
Đến tận năm thứ năm sau khi cưới.
Cuối cùng mới chịu chui khỏi đất.
8
Nếu không xảy ra tai nạn.
Với cái miệng cứng hơn cả mỏ vịt của anh.
Không chừng thật sự phải tới bốn năm chục tuổi mới chịu thú nhận.
Sau đó.
Tư Dạng lại tìm tôi vài lần.
Quấy rầy đến mức tôi hoàn toàn mất kiên nhẫn.
Lần cuối anh ta gọi.
Tôi đang đứng cắm hoa.
Giọng bên kia điện thoại rất nặng.
“Diên Thư.”
“Nếu năm đó anh không phản bội.”
“Bây giờ…”
“Chúng ta còn có thể ở bên nhau không?”
Tôi bình tĩnh cắm một cành tulip vào bình.
Sau đó hỏi:
“Tư Dạng.”
“Anh còn nhớ sinh nhật đầu tiên lúc chúng ta yêu nhau không?”
Bên kia lập tức im lặng.
Tôi nói tiếp:
“Tôi nhớ rất rõ.”
“Ngày ấy anh bảo mình đang ở ký túc xá.”
“Tôi mua một chiếc bánh kem rất lớn.”
“Đem tới dưới lầu ký túc nam.”
“Còn xếp nến thành hình trái tim.”
“Cả tòa nhà đều nhìn.”
“Tôi đứng dưới đó hát chúc mừng sinh nhật cho anh.”
“Nhưng đêm ấy.”
“Anh lại ở quán bar.”
Tư Dạng không nói gì.
“Sau đó vài người bạn cùng phòng còn thay anh giải thích.”
