Mất Trí Nhớ Chồng Tôi Tưởng Mình Là Thế Thân - Chương 7
Cập nhật lúc: 21/08/2026 17:03
“Nói anh không làm gì với mấy cô gái ở đó.”
“Nhưng vấn đề chưa bao giờ là anh có chạm vào họ hay không.”
“Vấn đề nằm ở chỗ.”
“Anh chưa từng thật sự tôn trọng tình cảm của người khác.”
“Tư Dạng.”
“Tôi là người có nguyên tắc.”
“Cho nên sau này anh ngoại tình.”
“Tôi cũng không hề bất ngờ.”
Tôi cắt bớt một chiếc lá.
Bình thản nói:
“Người từng phụ lòng người khác.”
“Lấy tư cách gì để hỏi ‘nếu như’?”
“Hợp tác giữa nhà họ Tư và nhà họ Tống sẽ kết thúc.”
“Từ nay về sau.”
“Chúng ta cũng không cần liên lạc nữa.”
Tư Dạng im lặng rất lâu.
Sau đó cúp máy.
Ngay khi màn hình tối đi.
Một vòng tay từ phía sau ôm c.h.ặ.t lấy eo tôi.
Anh Tần vùi mặt vào hõm cổ.
Tôi đưa tay vuốt nhẹ gương mặt.
“Anh Tần.”
“Ngày ấy lúc tôi tổ chức sinh nhật cho Tư Dạng.”
“Anh đã thích tôi rồi đúng không?”
“Không ghen à?”
Anh hôn nhẹ lên cổ.
Giọng chua đến mức tôi suýt bật cười.
“Tất nhiên là ghen.”
Nói được nửa câu.
Anh đột nhiên đổi giọng.
Cười rất vui vẻ.
“Nhưng ảnh anh ta đi bar năm đó…”
“Là anh thuê người chụp.”
“Sau đó dùng một email khác gửi cho em.”
Tôi bật cười.
Búng nhẹ lên trán anh.
“Đúng là nghịch.”
Có lẽ.
Đôi khi chúng ta sẽ gặp nhầm một người vào đúng thời điểm.
Nhưng điều đó không có nghĩa.
Cả đời sau đều phải mắc kẹt trong sai lầm ấy.
Ai cũng có quyền bước tiếp.
Ai cũng có quyền lựa chọn hạnh phúc.
Ngày mai.
Vẫn sẽ là một ngày hoàn toàn mới.
Ngoại truyện – Anh Tần
Thời đại học.
Tôi thích một cô gái.
Lần đầu nhìn thấy cô ấy.
Là bên hồ trong trường.
Cô đang cầm máy ảnh.
Chụp hình cho bạn.
Ánh nắng phủ xuống mái tóc.
Cô cười rất rạng rỡ.
Đẹp tới mức tôi đứng nhìn rất lâu.
Sau này.
Tôi vô tình biết được.
Cô là đại tiểu thư nhà họ Tống.
Tống Diên Thư.
Nghe bạn cùng phòng cô nói.
Cô thích tulip.
Tôi lập tức đặt một lô hạt giống tulip chất lượng cao từ nước ngoài.
Sau khi hoa nở.
Tôi thường cố ý đi vòng qua ký túc xá nữ.
Giả vờ chỉ tình cờ đi ngang.
Có một hôm.
Tôi nhìn thấy cô đứng bên cửa sổ.
Cúi xuống nhìn vườn hoa.
Đôi mắt cong cong.
Tôi đứng phía xa.
Khóe miệng cũng vô thức cong theo.
Cô vui.
Tôi cũng vui.
Có lần.
Tôi nhìn thấy cô than thở trên tường confession.
Nói nhà ăn trường đã bỏ món cá chua ngọt cô thích nhất.
Tôi lập tức gọi cho bố.
Nhờ ông đầu tư thêm cho trường.
Ngay đêm hôm ấy.
Tôi cũng yêu cầu nhà ăn đưa món cá chua ngọt trở lại.
Qua những lần bố nói chuyện với chú Tống.
Tôi còn biết được biệt danh ở nhà của cô.
Dương Dương.
Nghe rất hay.
Nhưng sau đó.
Cô quen Tư Dạng.
Khoảng thời gian ấy.
Tôi uống say không ít lần.
Tâm trạng cực kỳ tệ.
Tôi thật sự không hiểu.
Tư Dạng có gì hơn tôi?
Không giàu bằng.
Không đẹp trai bằng.
Còn lăng nhăng.
Sau đó.
Tôi tìm được cơ hội.
Lén nhờ người chụp ảnh hắn đi bar.
Dùng một email không tên gửi cho Diên Thư.
Tối hôm sinh nhật Tư Dạng.
Tôi đứng ở phía xa.
Nhìn cô ôm chiếc bánh kem thật lớn.
Một mình đứng dưới ký túc xá nam.
Trong lòng khó chịu tới mức gần như không thở nổi.
May mà.
Tư Dạng rất biết cách tự tìm đường c.h.ế.t.
Không bao lâu sau.
Hắn thật sự ngoại tình.
Diên Thư lập tức chia tay.
Đêm biết được tin ấy.
Tôi kéo hết mấy thằng bạn cùng phòng ra ngoài.
Mở champagne.
Ăn mừng.
Nhưng sau đó nghe nói Diên Thư vì chuyện ấy mà rất buồn.
Niềm vui trong lòng lại lập tức giảm đi một nửa.
Một thời gian sau.
Tôi nghe nói cô đặc biệt thích một chiếc máy ảnh phiên bản giới hạn đã ngừng sản xuất.
Tôi tìm rất lâu.
Cuối cùng bỏ gần hết số tiền tiết kiệm khi ấy để mua được.
Nhưng mua xong lại bắt đầu đau đầu.
Nếu trực tiếp đưa.
Cô sẽ nghĩ gì?
Có cảm thấy tôi kỳ quặc không?
Có bị dọa không?
Cuối cùng.
Tôi nghĩ ra một cách.
Tổ chức một chương trình “rút thăm”.
Sau đó âm thầm sắp xếp để chiếc máy ảnh ấy rơi vào tay cô.
Ngày tốt nghiệp đại học.
Tôi lập tức tới tìm bố.
Nhờ ông nghĩ cách sắp xếp một buổi xem mắt với nhà họ Tống.
May mà tôi đủ kiên nhẫn.
Cuối cùng.
Người con gái tôi thích suốt mấy năm cũng trở thành vợ.
Trong lễ cưới.
Tôi còn nhìn thấy bạn thân của Diên Thư cầm chính chiếc máy ảnh đó chụp ảnh cho hai chúng tôi.
Lúc ấy.
Khóe miệng tôi gần như muốn nhếch lên tận trời.
Ban đầu.
Chuyện thầm yêu này.
Tôi còn định giấu.
Chờ tới lúc hai người đều già.
Tóc bạc.
Mới kể cho cô nghe.
Nhưng bây giờ.
Không cần nữa.
Cô đã biết.
Tôi cũng không còn phải giấu.
Từ nay về sau.
Chúng tôi sẽ mãi mãi.
Mãi mãi ở bên nhau.
End.
