Mẹ Chồng Bắt Nạt Con Dâu, Chỉ Hết Lòng Thương Con Út - 2

Cập nhật lúc: 02/09/2026 16:01

Ném lại câu đó xong, bà quay người bỏ đi.

Tôi nhìn chồng rồi nói: “Anh thấy chưa, lúc nào anh cũng nói mẹ anh tốt với em lắm, vậy rốt cuộc bà ấy tốt với em ở chỗ nào?”

Chồng tôi tự biết mình đuối lý, cuối cùng chẳng dám nói thêm câu nào.

Sau khi ăn xong ở nhà em trai chồng, tôi cũng ngồi trò chuyện với em dâu thêm vài câu.

Thật ra tính cách em dâu rất tốt, hoàn toàn không hề có vẻ điệu đà hay kiêu căng của một cô tiểu thư nhà giàu như lời mẹ chồng từng kể, trái lại còn là một cô gái biết ăn nói, vui vẻ và khá hài hước.

Sau lần đó trở về nhà, tôi đã nói rõ với chồng rằng về sau tôi không muốn tiếp tục tham gia những buổi tụ họp gia đình kiểu này nữa.

Chồng tôi vốn cũng chột dạ vì chuyện hôm ấy, nên cuối cùng chỉ có thể gật đầu đồng ý.

Không ngờ lần này anh ấy vẫn mặt dày quay sang năn nỉ tôi đi cùng.

“Tiểu Nguyễn, lần này thật sự khác mà, không phải tụ họp gia đình bình thường đâu, thứ Bảy là sinh nhật bố anh, đến lúc đó họ hàng bạn bè đều sẽ tới, nếu hai đứa mình không về thì chắc chắn sẽ bị người khác bàn tán.”

Nghe anh nói như vậy, trong lòng tôi quả thật cũng bắt đầu do dự.

Mẹ chồng thì đúng là thích kiếm chuyện, nhưng bố chồng lại không thường xuyên liên lạc hay can thiệp vào cuộc sống của chúng tôi.

Chỉ có điều mỗi lần bán lương thực xong, ông đều lặng lẽ chuyển cho tôi vài nghìn tệ, bảo tôi mua chút đồ ngon mà ăn.

Hơn nữa nhà bố mẹ ruột tôi chỉ cách nhà bố mẹ chồng hai thôn, nếu sinh nhật bố chồng mà tôi không xuất hiện thì chuyện này sớm muộn gì cũng truyền tới tai bố mẹ tôi, đến lúc đó hai người lại phải lo lắng cho cuộc hôn nhân của con gái.

Cân nhắc tới lui đủ mọi mặt, cuối cùng tôi vẫn quyết định về một chuyến.

Nhưng trước khi đi, tôi đặt điều kiện với chồng: “Lần này về đó, bất kể xảy ra chuyện gì anh cũng phải nghe em, nếu không anh cũng biết tính em rồi đấy, một khi nổi giận thì em chẳng quan tâm trước mặt là ai hay đang ở hoàn cảnh nào đâu.”

Chồng tôi lập tức giơ tay lên, rất nghiêm túc tỏ ý đồng ý.

Sáng thứ Bảy, tôi và chồng lái xe trở về quê.

Quãng đường mất khoảng một tiếng rưỡi, đường lại hơi xóc nên chúng tôi không mua bánh sinh nhật, thay vào đó mua cho bố chồng một đôi giày bông để mang lúc trời trở lạnh, đồng thời chuẩn bị thêm một phong bao đỏ 6.000 tệ.

Đây là món quà mà hai vợ chồng đã cùng nhau bàn bạc rồi mới quyết định chuẩn bị.

Vừa về đến nhà, chúng tôi còn chưa kịp đứng vững sau khi xuống xe thì mẹ chồng đã tươi cười bước ra đón, hỏi han đủ chuyện vô cùng nhiệt tình.

Thái độ ấy hoàn toàn khác hẳn những lần trước.

Chỉ cần nhìn một cái, tôi đã đoán được chắc chắn chồng mình đã nói gì đó với bà từ trước.

Nếu không thì một người như mẹ chồng sao có thể đang yên đang lành bỗng nhiên thay đổi tính nết nhanh như vậy?

Quả nhiên, sau khi kéo chồng tôi sang chào hỏi họ hàng xong, bà vừa quay lại nhìn tôi thì gương mặt lập tức lạnh xuống.

“Tiểu Nguyễn này, hai đứa về đây lại là Trần Khang lái xe phải không?”

Tôi bình thản gật đầu.

Mẹ chồng vừa thấy vậy liền lên giọng: “Sao lần nào cũng để Trần Khang lái xe thế? Nó khó khăn lắm mới có một ngày nghỉ, đường về đây lại xa như vậy, để nó mệt mỏi lái suốt thế sao được?”

Tôi nhìn bà rồi mỉm cười: “Mẹ, con cũng chỉ được nghỉ đúng một ngày, chẳng lẽ con lái xe thì không biết mệt sao?”

Mẹ chồng hừ lạnh: “Con là vợ nó, chăm sóc chồng mình nhiều hơn một chút thì có gì không đúng?”

Nụ cười trên mặt tôi lập tức nhạt đi: “Chiếc xe này là con bỏ tiền mua, con chịu để anh ấy lái đã là tốt lắm rồi, nếu không có chiếc xe này thì con trai mẹ muốn về một chuyến còn phải đổi xe ba lần đấy.”

“Mẹ, con không thích nghe những lời như vậy, sau này mẹ đừng nói nữa.”

Nói xong tôi lập tức quay người rời đi, chẳng có ý định đứng đó tiếp tục tranh luận.

Mẹ chồng đứng phía sau tức đến mức giậm chân liên tục.

Chẳng bao lâu sau, chồng tôi đã tìm tới.

“Hôm nay là sinh nhật bố, em không thể nhịn một chút được sao? Nhất định phải cãi nhau với mẹ anh thì em mới thấy vui à?”

Tôi nghe vậy chỉ khẽ bật cười, nhìn thẳng Trần Khang rồi hỏi: “Mẹ anh lại chạy đi kể xấu em thế nào với anh rồi?”

Sắc mặt anh khựng lại: “Không có, mẹ sao có thể nói xấu em với anh được? Hôm nay bà còn chuẩn bị rất nhiều món em thích ăn nữa, chẳng qua có họ hàng tới nói với anh rằng lúc em vừa vào cửa hình như đã xảy ra chuyện không vui với mẹ, còn bị người khác nhìn thấy nên trông không hay.”

Nghe đến đây, tôi bật cười thành tiếng.

“Vừa rồi xung quanh chẳng có một bóng người, nếu bây giờ họ hàng anh đã biết chuyện thì chỉ có một khả năng, chính mẹ anh tự đi kể với người ta.”

Chồng tôi ngẩn người, ánh mắt đầy vẻ khó tin: “Không thể nào đâu nhỉ?”

Tôi bĩu môi: “Anh vẫn chưa nhận ra sao? Mẹ anh căn bản không muốn hai đứa chúng ta sống yên ổn với nhau.”

Chồng tôi lập tức lắc đầu: “Không đâu, chắc chắn không phải vậy.”

Tôi khẽ cười: “Em là vợ anh, trước mặt họ hàng bên quê anh, em chính là người cùng một nhà với anh, nói thẳng hơn nữa thì bố mẹ anh và những người họ hàng kia đối với em vốn đều chỉ là người xa lạ, họ chẳng có lý do gì tự nhiên lại mang ác ý với em, vậy nên nếu có ai chạy tới trước mặt anh chê em không tốt thì rất có thể họ chỉ đang mượn chuyện của em để nhắm vào chính anh mà thôi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.