Mẹ Chồng Bắt Nạt Con Dâu, Chỉ Hết Lòng Thương Con Út - 7
Cập nhật lúc: 02/09/2026 16:03
Nghe tới đây, tôi thật sự suýt nữa bật cười thành tiếng.
Rõ ràng bà chỉ muốn giống như thời điểm trước khi chúng tôi kết hôn, tiếp tục nắm giữ tiền bạc của Trần Khang trong tay, vậy mà vẫn cố tìm cho mình một lý do nghe đường hoàng đến thế.
Trần Khang nghe xong lập tức nổi giận: “Mẹ, con tin Linh Linh, cô ấy tuyệt đối không phải loại người mẹ đang ám chỉ, sau này mẹ đừng nói những lời như vậy nữa, con không muốn nghe.”
Mẹ chồng cười gượng: “Vậy con đưa thẻ lương cho mẹ đi, mẹ giữ giúp con là được.”
Trần Khang chẳng cần suy nghĩ đã cau mày từ chối: “Không thể nào.”
Thấy không lấy được tiền, còn Trần Khang lại một mực đứng về phía tôi, mẹ chồng lập tức sa sầm mặt rồi khó chịu bỏ về.
Không bao lâu sau, ngày Trần Khang xuất phát cũng tới.
Khoảng thời gian trước đó, tôi đã mua đầy đủ mọi vật dụng sinh hoạt cần thiết cho anh, sau đó cẩn thận thu xếp từng món vào hành lý.
Đến lúc chia tay ở sân bay, Trần Khang ôm c.h.ặ.t tôi rồi nói: “Vợ, anh nhất định sẽ làm thật tốt dự án lần này, đợi anh kiếm được tiền rồi trở về cho em tiêu.”
Tôi khẽ đáp: “Đừng tạo áp lực quá lớn cho bản thân, làm được tới đâu thì làm, quan trọng nhất vẫn phải biết sức mình.”
“So với chuyện anh kiếm thật nhiều tiền mang về cho em, em vẫn mong anh có thể vui vẻ và khỏe mạnh hơn.”
Vành mắt Trần Khang hơi đỏ lên: “Vợ, anh nhất định sẽ chăm sóc tốt bản thân, em ở nhà cũng phải như vậy nhé.”
Tôi mỉm cười gật đầu, đứng bên ngoài nhìn theo bóng anh cho đến khi khuất hẳn sau khu vực kiểm tra an ninh.
Sau khi Trần Khang ra nước ngoài, gần như ngày nào anh cũng gọi video hoặc nhắn tin cho tôi.
Anh thường xuyên chụp ảnh, kể cho tôi nghe đủ thứ mới lạ mà mình nhìn thấy ở nơi đất khách.
Thỉnh thoảng anh cũng nói về công việc, dù khối lượng và áp lực đều lớn hơn rất nhiều so với lúc còn trong nước, nhưng anh lại cảm thấy cuộc sống hiện tại vô cùng trọn vẹn, mỗi ngày đều có mục tiêu rõ ràng để cố gắng.
Nhìn trạng thái tinh thần của Trần Khang ngày một tốt hơn, tôi cũng dần cảm thấy có lẽ quyết định ra nước ngoài lần này của anh thật sự là đúng.
Thời gian cứ thế trôi qua, chớp mắt đã nửa năm.
Trong nửa năm đó, mẹ chồng rất ít khi chủ động tới gây phiền phức cho tôi, nhìn những thứ bà thường xuyên đăng trên trang cá nhân thì có lẽ phần lớn thời gian đều bận xoay quanh gia đình em trai chồng.
Sau khi mùa đông bắt đầu, một vị trưởng bối trong dòng họ qua đời, theo quy củ thì con cháu thế hệ sau đều nên trở về viếng.
Tôi sắp xếp ổn thỏa công việc từ trước rồi một mình lái xe về quê.
Vị trưởng bối vừa mất cũng có chút quan hệ cùng họ với nhà bố mẹ tôi, cho nên dù thế nào tôi cũng nên trở về xuất hiện một lần.
Không ngờ vừa xuống xe, tôi đã gặp cả gia đình em trai chồng.
Chỉ có điều lần này em trai chồng và em dâu lại lái hai chiếc xe riêng biệt trở về.
Sắc mặt cả hai đều rất nghiêm túc, nhìn qua chẳng khác nào vừa cãi nhau một trận lớn.
Tôi còn đang âm thầm suy đoán không biết giữa họ đã xảy ra chuyện gì thì mẹ chồng đột nhiên từ trong nhà đi ra, vừa nhìn thấy tôi đã lập tức trừng mắt: “Giờ này mới tới mà còn định trốn việc sao, mau qua đây giúp mẹ làm đi!”
Tôi nghe vậy liền cau mày: “Con phải tới lúc mấy giờ mới được xem là sớm? Chẳng phải mẹ thích nhất là ra ngoài kể với người ta mình đảm đang, tháo vát rồi vất vả đến mức nào sao? Vậy hôm nay mẹ cứ tự mình làm đi, nếu không chẳng phải lại mất cơ hội thể hiện à?”
Chỉ hai câu nhẹ nhàng của tôi đã khiến gương mặt mẹ chồng tức đến xanh mét.
Đúng lúc ấy dì tôi cũng vừa tới, nhìn thấy tôi liền lập tức kéo tay đi ra ngoài: “Vừa hay dì đang thiếu người đi mua đồ cùng, con tới đúng lúc quá, mau chở dì đi.”
Dì vừa nói vừa nhét chìa khóa xe điện vào tay tôi, còn kín đáo nháy mắt ra hiệu.
Tôi lập tức hiểu ý, không nói thêm gì mà lái xe điện chở dì rời khỏi đó.
Đến siêu thị, dì thong thả đi chọn đồ rồi vừa đi vừa nói: “Mẹ chồng con đúng là chẳng ra làm sao, bà ta coi con là người giúp việc để sai khiến chắc? Nhưng dì biết tính con rồi, chắc chắn con chẳng chịu thiệt đâu.”
Tôi nghe vậy liền cười: “Đương nhiên rồi, chẳng lẽ con còn có thể ngoan ngoãn đứng đó để bà ấy bắt nạt sao?”
Đang nói, tôi chợt nhớ lúc mình và dì rời đi, mẹ chồng lại quay sang gọi em dâu tới phụ làm việc.
Tôi tò mò hỏi: “Trước đây mẹ chồng con chẳng phải thương nhà em trai chồng nhất sao, sao bây giờ lại nỡ gọi em dâu đi làm hết việc này đến việc khác rồi?”
Dì nghe xong lập tức ngạc nhiên nhìn tôi: “Con thật sự chưa biết à? Bố của em dâu con bây giờ không còn giữ chức như trước nữa, nhà bên đó mất đi chỗ dựa quyền thế, cũng chẳng giúp được gì cho công việc của em trai chồng con, mẹ chồng con vốn là kiểu người thấy ai có lợi thì nịnh, ai sa cơ thì lập tức đổi thái độ, đương nhiên bây giờ chẳng còn nâng niu con bé như trước.”
“Mà em dâu con lại có tính hiền lành, mềm mỏng, cho nên cứ cách vài hôm mẹ chồng con lại gọi nó về rồi sai làm đủ thứ.”
Nghe đến đây, tôi kinh ngạc mở to mắt.
Thì ra nguyên nhân của tất cả những thay đổi ấy lại đơn giản như vậy.
Tốc độ trở mặt của mẹ chồng thật sự nhanh đến mức khiến người ta phải mở mang tầm mắt.
Sau khi tôi và dì mua đồ xong rồi trở về, vừa bước vào sân đã nghe tiếng mẹ chồng đang lớn tiếng mắng em dâu.
“Đúng là nghiệp chướng, bảo con tới đây phụ việc chứ đâu phải bảo tới phá, đến một cái bát cũng cầm không chắc thì con còn làm được chuyện gì nữa?”
Có lẽ vì gia đình vừa trải qua biến cố lớn nên tinh thần em dâu cũng không còn như trước, bị mẹ chồng lớn tiếng chất vấn như vậy mà cô ấy chỉ im lặng, chẳng hề lên tiếng phản bác.
Tôi nhìn cảnh đó thật sự có chút không chịu nổi, liền bước tới nói: “Bát vỡ thì cũng đã vỡ rồi, có cần phải đứng giữa bao nhiêu người rồi mắng người ta như thế không? Mẹ, ở đây toàn họ hàng, mẹ không cần thể diện thì nhà họ Trần vẫn cần đấy.”
Nói xong tôi chẳng quan tâm mẹ chồng còn muốn nói gì, trực tiếp kéo em dâu rời khỏi đó.
Đi tới bãi đất trống phía sau nhà, em dâu mới quay sang nhìn tôi: “Chị vẫn chưa biết chuyện xảy ra với nhà em đúng không?”
Tôi thản nhiên đáp: “Chị biết rồi.”
Em dâu lập tức cau mày: “Chị biết rồi mà vẫn đứng ra nói giúp em sao? Bây giờ nhà em chẳng còn thứ gì có lợi cho chị đâu.”
Tôi bật cười: “Trước đây lúc nhà em còn có thứ để người khác mong lợi, chị đã từng chạy theo lấy lòng em chưa?”
