Mẹ Chồng Bắt Nạt Con Dâu, Chỉ Hết Lòng Thương Con Út - 8
Cập nhật lúc: 02/09/2026 16:04
Em dâu im lặng rất lâu, sau đó mới khẽ nói: “Chị dâu, cảm ơn chị.”
Tôi nhẹ nhàng vỗ vai cô ấy: “Quan trọng nhất vẫn là bản thân phải tự đứng vững, bất kể xảy ra chuyện gì cũng không thể để người khác tùy tiện bắt nạt mình.”
Em dâu gật đầu, vành mắt dần đỏ lên: “Có lẽ em sắp ly hôn rồi, cuộc sống thế này em thật sự không muốn tiếp tục nữa.”
Tôi không khuyên cô ấy ở lại hay rời đi, chỉ bình tĩnh đáp: “Đây là lựa chọn của chính em, em tự quyết định là được.”
Nửa năm sau, em dâu thật sự hoàn tất thủ tục ly hôn.
Mẹ chồng lại vui ra mặt, bà cảm thấy con trai út cuối cùng cũng thoát khỏi một gia đình bên vợ đã không còn quyền thế, sau này ly hôn rồi vẫn có thể tìm được một cô gái có điều kiện tốt hơn để kết hôn.
Sau khi biết tin, người đầu tiên tôi liên lạc lại là em dâu, đến khi biết bên cô ấy mọi thứ đều ổn, cuộc sống cũng dần trở lại bình thường thì tôi mới yên tâm.
Còn về chuyện em trai chồng muốn nhanh ch.óng tìm người mới, tôi lại cảm thấy e rằng sẽ chẳng dễ dàng như mẹ chồng tưởng.
Người ngoài thế nào tôi không rõ, nhưng tính cách của em trai chồng thì tôi cũng hiểu tương đối.
Cậu ấy vừa keo kiệt vừa thiếu trách nhiệm, mà những tính cách ấy phần lớn có liên quan tới cách mẹ chồng nuông chiều và giáo d.ụ.c từ nhỏ.
Nếu không phải như vậy thì sau khi gia đình em dâu gặp biến cố, cậu ấy cũng chẳng thể nhanh ch.óng thay đổi thái độ rồi đối xử lạnh nhạt với vợ như thế.
Quả nhiên chẳng bao lâu sau, trang cá nhân của mẹ chồng liên tục xuất hiện những bài đại loại như mấy cô gái ngoài kia không biết trân trọng phúc khí, trong khi con trai bà thì ưu tú thế nào.
Chỉ nhìn những bài đăng ấy thôi, tôi cũng đoán được chuyện tái hôn của em trai chồng chắc chắn đang chẳng thuận lợi chút nào.
Nhưng rất nhanh sau đó, tôi cũng chẳng còn tâm trí để theo dõi chuyện của hai mẹ con họ nữa.
Bởi vì Trần Khang bất ngờ trở về sớm hơn dự kiến.
Không những hoàn thành dự án vô cùng thuận lợi, anh còn nhận được khoản thưởng chia từ dự án lên tới 600.000 tệ.
Ngoài ra, vì biểu hiện xuất sắc trong suốt thời gian làm việc ở nước ngoài, công ty còn quyết định thăng chức và tăng lương cho anh.
Ngay khi biết mình có thể về nước sớm, Trần Khang lập tức báo tin cho tôi.
Lần này trở về, ngoại hình của anh thay đổi khá nhiều, người gầy đi một vòng, làn da cũng sạm hơn trước.
Anh còn đặc biệt mua tặng tôi một chiếc nhẫn kim cương, nói rằng muốn bù đắp cho những vất vả tôi đã trải qua suốt mấy năm qua.
Là quà chồng mình tự tay chọn mua, đương nhiên tôi vui đến mức chẳng giấu nổi nụ cười.
Thế nhưng lúc tôi còn đang vui vẻ ngắm chiếc nhẫn thì mẹ chồng chẳng biết nghe tin từ đâu cũng vội vàng chạy tới.
Trần Khang ra mở cửa, vừa nhìn thấy con trai, mẹ chồng lập tức nhập vai người mẹ nhớ con đến xót xa, vừa lau nước mắt vừa nói: “Con cả, sao con gầy thành thế này rồi? Hơn nửa năm ở nước ngoài chắc chắn con đã chịu khổ nhiều lắm, mẹ nhớ con biết bao, vừa nghe tin con trở về là lập tức tới thăm.”
Trần Khang lại bình tĩnh đến lạ, anh chỉ nhìn bà rồi nói: “Những tin nhắn mẹ gửi cho con trước đó con đều đọc rồi, nhưng con không có tiền để giúp em trai, nó cũng lớn từng này tuổi rồi, lại còn có mẹ bên cạnh giúp đỡ, chắc cũng chẳng đến mức không sống nổi.”
Nghe đến đây tôi mới biết, hóa ra thời gian gần đây tình hình của em trai chồng chẳng tốt đẹp gì, vì vậy mẹ chồng lại bắt đầu nhắn tin than thở với Trần Khang.
Có lẽ bà cảm thấy Trần Khang đã làm việc ở nước ngoài một thời gian, kiếm được nhiều tiền hơn trước nên muốn ép anh bỏ tiền ra giúp đỡ em trai.
Mẹ chồng nghe vậy lập tức lau sạch nước mắt, giọng điệu cũng thay đổi rất nhanh: “Con nói gì vậy? Mẹ đã hỏi thăm hết rồi, lần này trở về công ty vừa thăng chức vừa tăng lương cho con, còn em trai con bây giờ vừa ly hôn, công việc lại không thuận lợi, đúng lúc cần người thân giúp đỡ nhất, sao con có thể khoanh tay đứng nhìn được?”
Trần Khang chỉ cười nhạt: “Nó ly hôn là lựa chọn do chính nó đưa ra, công việc không tốt thì mẹ cũng có thể bảo nó tự cố gắng, trước đây chẳng phải mẹ thường xuyên nói con chẳng có tiền đồ sao? Bây giờ con cũng tự dựa vào bản thân mà đứng lên được đấy thôi.”
Mẹ chồng bị anh nói đến mức nghẹn họng, gương mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Đúng lúc đó, bà chợt nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương lớn đang đeo trên tay tôi, ánh mắt lập tức đỏ lên vì ghen tức.
“Con có tiền mua cho vợ chiếc nhẫn kim cương lớn như vậy, thế mà lại không chịu bỏ chút tiền ra giúp em trai con tìm một công việc tốt sao? Sao tôi lại sinh ra một đứa con vô ơn như con chứ!”
Trần Khang hoàn toàn chẳng để tâm, vẻ mặt vẫn bình thản: “Mẹ sớm nhận ra con là đứa vô ơn cũng tốt, vừa hay từ giờ về sau mẹ đừng trông chờ con làm những chuyện như trước nữa.”
Mẹ chồng tức đến mức giọng cũng cao lên: “Con đừng tưởng có thể mặc kệ mẹ, sau này nếu con không chịu phụng dưỡng, mẹ hoàn toàn có thể kiện con!”
Trần Khang chỉ nhẹ nhàng cười: “Mẹ cứ kiện đi, con sẽ trả tiền phụng dưỡng đúng theo mức tối thiểu mà pháp luật quy định, nhưng nếu mẹ còn muốn giống trước đây, coi con như một nguồn tiền vô hạn cho cả nhà thì chuyện đó tuyệt đối không thể.”
Mẹ chồng bị câu trả lời ấy làm cho kinh ngạc đến mức đứng c.h.ế.t lặng, hồi lâu cũng chẳng nói nổi một chữ.
Có lẽ cho đến tận lúc đó bà vẫn không hiểu nổi tại sao đứa con trai trước đây luôn ngoan ngoãn nghe lời mình lại có thể thay đổi thành một người như hiện tại.
Sau này tôi nghe dì kể rằng em trai chồng mãi vẫn không tìm được công việc tốt, tiền tiết kiệm trong tay cũng nhanh ch.óng tiêu sạch, cuối cùng còn sa vào c.ờ b.ạ.c, chẳng những thua hết số tiền của mình mà ngay cả tiền dưỡng già của bố mẹ chồng cũng bị cậu ta mang đi mất sạch, chưa kể còn nợ bên ngoài một khoản lớn, ngày nào cũng phải trốn đông trốn tây không dám gặp người.
Bố chồng cuối cùng chẳng muốn tiếp tục lo cho đứa con trai ấy nữa, ông tự chuyển vào viện dưỡng lão sống để được yên ổn.
Còn mẹ chồng vẫn không cam tâm nhìn đứa con trai út mà bà từng đặt hết mọi kỳ vọng biến thành bộ dạng như vậy, thế nên bắt đầu chạy khắp nơi tìm con.
Trần Khang nghe được những chuyện ấy chỉ bình thản cười một tiếng, từ đầu đến cuối chẳng nói thêm điều gì.
Tôi nghĩ đêm hôm ấy, lúc anh một mình ngồi ngoài ban công rất lâu, chắc chắn anh đã suy nghĩ vô số chuyện mà đến tận bây giờ tôi vẫn không biết.
Có lẽ cũng chính từ buổi tối đó, anh mới thật sự quyết tâm phải thay đổi cuộc đời của mình.
May mắn thay, kết quả cuối cùng quả thật không phụ sự cố gắng của anh.
Phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân quen thuộc, Trần Khang bưng một ly sữa nóng tới đưa cho tôi rồi hỏi: “Em đang nghĩ gì thế? Bác sĩ đã bảo phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i đừng suy nghĩ linh tinh quá nhiều rồi, nếu thấy buồn chán thì cứ tìm anh nói chuyện.”
Nói xong, anh ngồi xuống đối diện tôi, vừa trò chuyện vừa nhẹ nhàng đặt tay lên bụng tôi.
Tôi đã mang thai, mới phát hiện từ tháng trước.
Mặc dù công việc hiện tại của Trần Khang bận rộn hơn trước rất nhiều, nhưng anh vẫn cố gắng sắp xếp thời gian để chăm sóc tôi.
Tôi chưa từng nghĩ tới chuyện nghỉ việc chỉ vì mang thai, còn Trần Khang cũng hoàn toàn ủng hộ quyết định ấy.
Anh từng nói với tôi rằng bất kể là đàn ông hay phụ nữ, có một sự nghiệp và mục tiêu để bản thân thật lòng cố gắng vì nó vẫn luôn là điều vô cùng quan trọng.
Tôi mỉm cười nhìn anh rồi nói: “Em chỉ đang nghĩ không biết đứa bé trong bụng là con trai hay con gái thôi.”
Trần Khang nghe vậy cũng khẽ cười: “Con trai hay con gái đều được, chỉ cần là con của hai chúng ta thì thế nào cũng tốt.”
HẾT.
