Mẹ Chồng Bắt Tôi Nấu 66 Món Trong Tiệc Mừng Thọ - 4
Cập nhật lúc: 05/08/2026 12:01
“Đây là truyền thống của làng chúng ta, con dâu nhà nào cũng đều phải trải qua như thế.”
“Không phải mẹ cố tình muốn làm khó con.”
“Bao nhiêu năm nay trong làng đều làm như vậy, chẳng lẽ đến nhà chúng ta lại để người khác nhìn vào chê cười sao?”
Ban đầu, tôi vẫn còn cố gắng phân tích đúng sai và giảng đạo lý với bà.
Tôi nói: “Mẹ, không phải con không muốn nấu bữa cơm này.”
“Nhưng con chưa bao giờ nghe nói nhà nào bắt một mình con dâu phải tự tay nấu đủ sáu mươi sáu món.”
“Con đã nói mình có thể đặt riêng bảy tám mâm ở nhà hàng để tổ chức cho mẹ, nhưng mẹ không chịu, nhất quyết bắt con làm một mình.”
“Con cũng đã nói rồi, muốn con nấu không phải là không được.”
“Mỗi món mẹ trả con mười nghìn tệ.”
“Đừng nói mười nghìn, chỉ cần một nghìn tệ một món thôi, con cũng không than lấy nửa lời.”
“Cho dù phải quỳ xuống nấu, con cũng sẽ nấu đủ cho mẹ.”
Lời tuy có phần thô, nhưng đạo lý hoàn toàn không sai.
Bà làm tiệc mừng thọ, những người thuộc thế hệ con cháu như chúng tôi chắc chắn phải ít nhiều thể hiện lòng thành, làm tròn chữ hiếu.
Bất kể trước đây bà đối xử với chồng tôi ra sao, ít nhất giữa hai người vẫn còn danh nghĩa mẹ con.
Dù thế nào, chúng tôi cũng cần làm một chút việc để giữ thể diện bên ngoài.
Thật ra từ trước, tôi và chồng đã có dự định tổ chức sinh nhật cho bà ở nhà hàng, đặt bảy tám mâm, mời đầy đủ bạn bè và họ hàng.
Tuy không thể nói sẽ linh đình đến mức nào, nhưng chắc chắn sẽ không để người khác có cơ hội coi thường bà.
Thế nhưng bà chẳng chịu nghe lấy một nửa câu.
Tôi nói chuyện phía đông, bà lập tức kéo sang phía tây.
Đến khi ép tôi nổi giận, bà lại quay sang chỉ trích thái độ của tôi không tốt.
Nếu đã không thể nói chuyện t.ử tế với nhau thì tôi cũng chẳng cần tiếp tục phí lời.
Sau đó, mỗi lần bà gọi đến, tôi đều để lời nói đi vào tai này rồi trôi ra tai kia.
Nghe thấy giọng tôi trả lời qua loa, chẳng bao lâu sau bà sẽ tự cảm thấy mất mặt rồi chủ động cúp máy.
Điện thoại tôi vẫn nghe, không hề chặn số.
Nhưng muốn tôi thật sự nấu sáu mươi sáu món thì xin lỗi, không có cửa.
Tôi không ngờ rằng cả ba người nhà mẹ chồng lại mang chuyện này đến tận ủy ban thôn để khiếu nại.
Bí thư thôn tự mình gọi điện cho chồng tôi.
Ý của ông là mặc dù đây thuộc về chuyện riêng trong gia đình, ông không tiện xen vào, nhưng dù sao mẹ chồng cũng đã lớn tuổi, mong hai chúng tôi có thể nhường nhịn bà thêm một chút.
Nếu không, lúc thì bà dọa ra đầu làng treo cổ, khi lại muốn chạy đến cuối làng nhảy lầu, hôm khác còn tuyên bố sẽ uống t.h.u.ố.c trừ sâu ngay giữa đường, khiến tất cả mọi người chẳng có ngày nào được yên.
Can thiệp vào thì cả ba người kẻ khóc người mắng, tốn biết bao nhiêu nước bọt, loay hoay một lúc đã hết cả buổi sáng.
Không can thiệp thì mọi người đều là hàng xóm sống cạnh nhau mấy chục năm.
Lỡ như thật sự xảy ra chuyện gì, bản thân lại giống như một người vô tình vô nghĩa.
Bí thư thôn mới nói vài câu đã liên tục thở dài.
Cuối cùng, ông bảo: “Tiểu Tề, chú biết quan hệ giữa cháu với mẹ không được tốt.”
“Nhưng cháu hãy nể mặt ông Lưu, thử mềm mỏng với mẹ một lần đi.”
Năm ấy, khi chồng tôi thi đỗ đại học, mẹ chồng không chịu bỏ tiền cho anh nhập học.
Chính bí thư thôn đã tự lấy hai nghìn tệ cho anh vay, tiễn anh lên đường đi học.
Khoản tiền hai nghìn ấy đã được trả từ rất lâu, nhưng ân tình thì dù có trả thế nào cũng chẳng thể hết.
Người ta đã nói đến mức ấy, chồng tôi chỉ còn cách gật đầu đồng ý, hứa rằng mình sẽ nói chuyện nghiêm túc với mẹ.
Vừa cúp điện thoại của bí thư, anh lập tức tức đến mức không thể chịu nổi.
Bình thường, mẹ chồng đóng cửa làm loạn trong nhà như thế nào cũng được.
Cùng lắm bà chỉ nói vài câu đàm tiếu chẳng đau chẳng ngứa về hai chúng tôi.
Nhưng lần này, cả ba người đã quyết tâm bắt tôi phải nấu bằng được sáu mươi sáu món, còn cố tình khuấy động chuyện đến mức làm phiền những người khác trong làng.
Chồng lập tức gọi ngược lại cho mẹ, giọng nói chẳng hề dễ chịu: “Rốt cuộc mẹ muốn làm gì?”
Mẹ chồng vốn đã chuẩn bị sẵn tiếng khóc cùng một bụng lời kể khổ.
Bà vừa mới gào lên một tiếng, nghe thấy chồng tôi nổi giận liền lập tức thu lại.
Mọi chuyện đã phát triển đến mức này, bà cũng chẳng buồn tiếp tục đóng kịch.
Ngược lại, mẹ chồng còn dùng giọng điệu có phần đắc ý nói: “Mẹ không muốn làm gì cả.”
“Bữa cơm này, dù nó có muốn nấu hay không cũng phải nấu.”
“Nhà chúng ta cưới nó về, cho nó cơ hội bước qua cánh cửa này.”
“Từ xưa tới nay, mẹ chưa từng thấy nhà nào mà mẹ chồng đã lên tiếng, con dâu còn dám không nghe!”
“Đừng ép mẹ phải làm đến mức tuyệt tình.”
“Nếu mẹ tuyên bố rằng mình không có đứa con dâu như nó, cứ chờ xem nó có bị người dân quanh vùng chỉ trỏ, mắng đến mức chẳng dám ngẩng đầu hay không!”
Gân xanh trên thái dương chồng tôi giật lên liên tục vì giận dữ.
Ở đầu dây bên kia, bà vẫn nói vô cùng hùng hồn: “Thiên Tề, ngay từ đầu mẹ đã không đồng ý cho người phụ nữ này bước vào nhà chúng ta.”
“Học vấn cao thì có ích gì?”
“Vừa bất hiếu, vừa không nghe lời.”
“Loại phụ nữ như thế hoàn toàn không thể cưới!”
“Nếu không phải nhà nó còn biết thân biết phận, không dám đòi sính lễ, nếu không phải con sống c.h.ế.t nhất quyết muốn lấy nó, con thử xem nó có bước nổi nửa bước qua cửa nhà ta hay không!”
Chồng tôi không thể nhịn thêm, lập tức gào vào điện thoại: “Mẹ xem cô ấy là thứ gì?”
“Cô ấy gả cho con, không phải gả cho cả ba người!”
“Cô ấy càng không phải ký giấy bán thân, tự bán mình cho gia đình này!”
“Con là con trai của mẹ.”
“Trước đây dù giữa chúng ta có bao nhiêu chuyện không vui, con vẫn cảm thấy mình làm một chút việc cho mẹ là chuyện nên làm.”
