Mẹ Chồng Bắt Tôi Nấu 66 Món Trong Tiệc Mừng Thọ - 5
Cập nhật lúc: 05/08/2026 12:01
“Nhưng cô ấy đâu phải con của mẹ…”
Hai mắt chồng đỏ lên.
Tôi chẳng biết anh đỏ mắt vì quá tức giận, hay vì bị người nhà từng bước ép đến đường cùng, bất lực đến mức tủi thân.
Không đợi anh nói hết câu, tôi đã giật lấy điện thoại.
Tôi thẳng thừng nói với mẹ chồng ở đầu dây bên kia: “Được.”
“Muốn con nấu đủ sáu mươi sáu món cũng không thành vấn đề.”
Vừa nghe xong, mẹ chồng lập tức vui vẻ hẳn lên.
Bà đắc ý đến mức nụ cười chẳng khác gì kẻ tiểu nhân vừa đạt được ý nguyện.
Bà chẳng hề khen tôi cuối cùng cũng “hiểu chuyện”, ngược lại còn bắt đầu dạy dỗ bằng giọng hận sắt không thành thép: “Sớm dứt khoát như vậy chẳng phải tốt rồi sao?”
“Nhưng nói trước, sáu mươi sáu món này không thể là những món bình thường.”
“Đến hôm đó, họ hàng bạn bè quanh vùng đều sẽ tới.”
“Không chỉ phải nấu đủ, mà còn phải làm cho thật ngon!”
Bà thật sự đã phát huy tinh thần được đằng chân lân đằng đầu đến mức tận cùng, vừa muốn thứ này lại vừa đòi thứ khác.
Tôi nhếch môi cười lạnh: “Được thôi.”
“Nhưng nhà mẹ có truyền thống, nhà con cũng có truyền thống riêng.”
“Sáu mươi sáu món do con dâu nấu thì mẹ chồng và toàn bộ họ hàng bạn bè nhất định phải ăn hết.”
“Nếu ăn không hết, bản thân sẽ bị giảm tuổi thọ, còn khắc cha, khắc mẹ và khắc chồng.”
Chồng đứng bên cạnh nghe thấy vậy thì sững sờ vài giây, sau đó mím môi cố nhịn cười, còn chủ động chỉ liên tục vào chính mình.
Thấy thế, tôi quyết định chơi đến cùng, nghiến răng bổ sung thêm: “Còn khắc cả con trai lẫn con gái!”
Mẹ chồng ở đầu dây bên kia im lặng mất vài giây, sau đó lập tức nổi nóng hỏi: “Cô có ý gì?”
Lần này đến lượt tôi bật cười: “Chính là nghĩa trên mặt chữ.”
“Con nấu xong thì mọi người phải ăn hết.”
“Không đồng ý thì con không làm.”
Mẹ chồng tôi vốn có rất nhiều tính toán trong đầu.
Bà liên tục chất vấn tôi vài câu, sau đó lại cho rằng tôi không thể mang thể diện của bản thân ra đùa giỡn trước mặt đông đảo họ hàng và bạn bè.
Hoặc có lẽ bà cảm thấy cho dù đến lúc ấy tôi thật sự làm ra chuyện gì, bà vẫn có thể dễ dàng khống chế, ép tôi phải nghe lời.
Cuối cùng, mẹ chồng dứt khoát gật đầu đồng ý.
Lúc này lại đến lượt chồng tôi lo lắng.
Chuyện đã nhận lời, nhưng một mình nấu đủ sáu mươi sáu món hoàn toàn không phải việc có thể đem ra đùa.
Anh đề nghị đến hôm đó sẽ trực tiếp đặt món tại nhà hàng, bí mật chuyển toàn bộ vào bếp, sau đó để tôi giả vờ lần lượt bưng ra.
Như vậy có thể thần không biết quỷ không hay, dễ dàng qua mặt được mẹ chồng.
Nhưng tôi không đồng ý.
Nếu ngay từ đầu bà chịu hạ giọng, t.ử tế bàn bạc với chúng tôi, chúng tôi nể mặt, chiều theo bà một lần cũng chẳng phải chuyện lớn.
Thế nhưng hiện tại, bà đã cố tình gây khó dễ cho người khác mà vẫn ngang nhiên cho rằng mình có lý, nhất quyết đẩy sự việc đến mức này.
Nếu vậy, tôi còn cần phải giữ thể diện cho bà làm gì?
Vài tuần nữa lại trôi qua.
Nhìn thấy ngày mừng thọ sáu mươi sáu tuổi của mình càng lúc càng đến gần mà tôi vẫn chẳng có chút động tĩnh, mẹ chồng bắt đầu sốt ruột.
Điện thoại gọi đến ngày một dày hơn.
Mỗi ngày, bà còn chia sẻ đủ loại công thức sơn hào hải vị trong nhóm gia đình, bám riết không chịu buông.
So với sự nóng lòng và liên tục thúc giục của bà, tôi lại càng lúc càng bình thản.
Một ngày nọ, tôi “vô tình” gửi lịch sử mua hàng trong điện thoại vào nhóm gia đình.
Lần gửi nhầm ấy lập tức tạo ra náo động lớn.
Mặc dù tôi nhanh ch.óng thu hồi, nhưng mắt mẹ chồng vốn rất tinh.
Bà đã kịp nhìn thấy trong lịch sử mua hàng của tôi có bào ngư, tôm hùm, chân ngỗng, cua gạch và thịt bò vân tuyết.
Ngay sau đó, bà lập tức gửi một đoạn ghi âm dài tròn sáu mươi giây.
“Mẹ đã bảo sao gần đây Ninh Ninh chẳng có động tĩnh gì.”
“Mẹ nói mọi người đừng giục, đừng giục, đã nói bao nhiêu lần rồi.”
“Ninh Ninh chắc chắn đang âm thầm chuẩn bị bất ngờ cho mẹ…”
Chỉ cách một màn hình, tôi cũng có thể tưởng tượng được khóe miệng của bà lúc này chắc đã kéo đến tận mang tai.
“Khi nào Ninh Ninh rảnh thì hai đứa về nhé.”
“Mẹ nhớ các con rồi.”
“Về đây, mẹ nấu sườn cho hai đứa ăn.”
So với thái độ liên tục chỉ tay năm ngón với chúng tôi vài ngày trước, lúc này bà giống như đã biến thành một con người hoàn toàn khác.
Giọng nói cố tình mềm mại, nhỏ nhẹ, tràn ngập sự nịnh nọt khiến tôi nghe mà nổi đầy da gà.
Chồng tôi cũng rùng mình, liên tục giơ ngón tay cái về phía tôi: “Anh đã sống gần ba mươi năm rồi, bà ấy chưa từng nói chuyện với anh bằng giọng như thế.”
Tôi lật bàn tay lên xuống, bình thản ra hiệu: “Chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?”
Ngay tối hôm mẹ chồng nói câu ấy, tôi kéo người chồng đang mang gương mặt xám xịt về nhà bà.
Vừa gõ cửa, em chồng nhìn thấy chúng tôi đã lập tức cau mày, trợn mắt, hung dữ gào lên: “Hai người vẫn còn mặt mũi quay về sao?”
“Trước đây đã nói rõ nhà chúng tôi không có đứa con trai như anh, cũng chẳng có đứa con dâu như cô!”
“Bây giờ còn quay lại làm gì?”
“Nếu anh không quỳ xuống, dập đầu xin lỗi mẹ tôi thì đừng hòng bước qua cánh cửa này…”
Cô ta còn chưa nói xong, mẹ chồng nghe thấy tiếng động đã lập tức từ phòng trong lao ra nhanh như một mũi tên.
Bà dùng m.ô.n.g chen em chồng sang một bên, sau đó cười tươi rói với tôi và chồng: “Ôi, Ninh Ninh về rồi à?”
“Lái xe lâu như vậy chắc mệt lắm phải không?”
Em chồng nhìn thấy thái độ của mẹ thay đổi một trăm tám mươi độ thì hoàn toàn c.h.ế.t lặng.
Mẹ chồng nhiệt tình nắm lấy tay tôi, khom người xuống nói: “Mau vào nhà, mau vào nhà.”
