Mẹ Chồng Chặn Đường Chọn Giờ Sinh Con, Chồng Tôi Đạp Cửa Cứu Vợ - Chương 4
Cập nhật lúc: 25/08/2026 16:00
Thành Hạo quay đầu nhìn thấy cảnh đó, trong đầu ù một tiếng, giống như có thứ gì đứt phựt.
Anh cúi xuống muốn đỡ Chu Mẫn, nhưng cô quá nặng, đã ngồi dưới đất thì hoàn toàn không đứng lên nổi.
Cô nắm c.h.ặ.t cổ tay anh gọi tên anh.
Giọng vừa cao vừa gấp, giống như kim đ.â.m vào tai.
Anh đột nhiên đứng thẳng dậy, đi về phía cửa.
Ngô Tú Anh vẫn chống khung cửa, hai tay như bị hàn c.h.ặ.t vào đó.
Thành Hạo nhấc chân phải lên.
Sau này chính anh cũng hoàn toàn không nhớ nổi mình đã nhấc chân thế nào.
Chỉ nhớ lòng bàn chân đập vào cánh tay mẹ.
Sau đó là tiếng cả người ngã ngửa về sau.
Bịch một tiếng.
Giống như một bao khoai tây rơi xuống nền xi măng.
Lưng Ngô Tú Anh đập vào khung cửa, cả người ngửa ra ngoài, sau đầu va vào ngưỡng cửa.
Hai tay buông ra.
Cánh cửa hoàn toàn mở rộng.
Thành Hạo không nhìn bà.
Anh quay người lao trở lại bên Chu Mẫn, cúi xuống bế cả người cô lên.
Chu Mẫn co thành một khối trong lòng anh, mặt vùi vào n.g.ự.c anh, toàn thân không ngừng run.
Anh ôm cô bước nhanh qua ngưỡng cửa, bước qua người mẹ đang ngã dưới đất rồi lao về phía cầu thang.
Phía sau vang lên một tiếng khóc gào.
Âm thanh ấy anh chưa bao giờ nghe mẹ mình phát ra.
Giọng như bị xé toạc, vỡ tiếng, giống như bị ép bật ra từ tận đáy phổi.
Vừa sắc đến ch.ói tai, vừa trầm đến khiến người ta hoảng hốt.
Trong tiếng khóc lẫn những lời không rõ.
Có lẽ bà đang gọi tên anh.
Có lẽ đang mắng anh bất hiếu.
Có lẽ còn nói những gì khác.
Anh đều không nghe rõ.
Anh ôm Chu Mẫn chạy xuống lầu, tiếng bước chân dội thình thịch trong hành lang hẹp, càng lúc càng xa.
Tiếng khóc gào ấy cứ bám theo anh, từ tầng năm xuống tận tầng một.
Càng lúc càng nhỏ, nhưng chưa từng ngừng.
Khi Thành Hạo chạy tới cửa tòa nhà, Chu Mẫn lại hét lên.
Lần này đau đến mức cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, để lại một vòng dấu m.á.u.
Anh cúi đầu nhìn sắc mặt cô trắng bệch, hai tay túm c.h.ặ.t cổ áo anh, khớp ngón tay trắng xanh.
Anh nói:
“Sắp tới rồi, em cố thêm chút nữa, xe tới ngay.”
Ngoài cửa tòa nhà vẫn tối mờ.
Trời vừa hửng sáng, đèn đường vẫn còn sáng.
Thành Hạo ôm Chu Mẫn đứng trên bậc thềm, gào mấy tiếng nhưng không ai đáp.
Anh dùng một tay ôm Chu Mẫn, tay kia lấy điện thoại.
Tay run quá mạnh, bấm ba lần mới gọi được.
Đợi tới khi taxi tới, anh bế Chu Mẫn lên ghế sau.
Khoảnh khắc đóng cửa xe, anh quay đầu nhìn lại.
Lối vào tòa nhà tối đen.
Không ai đuổi xuống.
Nhưng tiếng khóc ấy vẫn mơ hồ vọng ra từ một ô cửa sổ nào đó trên lầu.
Mảnh như một sợi chỉ sắp đứt.
Tài xế nhìn tình trạng của Chu Mẫn qua gương chiếu hậu, không nói một lời, lập tức đạp ga.
Khi xe lao khỏi cổng khu dân cư, Thành Hạo để đầu Chu Mẫn tựa lên vai mình, cởi chiếc áo khoác phủ lên người cô.
Đó là chiếc áo bông màu xanh đậm, bị cô túm nhăn thành mấy nếp.
Anh cúi đầu nhìn điện thoại.
Năm giờ bốn mươi ba phút.
Từ lúc anh bế Chu Mẫn lao khỏi cửa tới giờ chưa đầy năm phút.
Nhưng năm phút đó dường như còn dài hơn nửa đời người cộng lại.
Khi ôm Chu Mẫn, anh có thể cảm nhận nhịp tim cô.
Nhanh như tiếng trống.
Thình, thình, thình.
Đập vào xương sườn anh.
Bầu trời ngoài cửa kính ngày càng sáng.
Đèn đường lần lượt tắt.
Các quầy bán đồ ăn sáng bên đường bắt đầu mở.
Có người mặc áo bông đứng xếp hàng trước xửng hấp bốc khói nghi ngút.
Thành Hạo nhìn những cảnh đời bình thường ấy, trong lòng cuộn lên một thứ cảm xúc khó diễn tả.
Sợ hãi sau cơn nguy hiểm, áy náy, tức giận, đau lòng.
Tất cả trộn lẫn vào nhau khiến thái dương anh giật liên hồi.
Anh cúi đầu sát tai Chu Mẫn nói:
“Sắp tới rồi, em đừng sợ.”
Chu Mẫn không trả lời.
Cô nắm c.h.ặ.t cổ áo anh, cả người co lại trong lòng anh, giống như một con chim sẻ bị mưa bão làm ướt, cuộn người bất động.
Nhưng bụng cô vẫn cứng.
Cơn co thắt vẫn liên tục kéo tới.
Thành Hạo cảm nhận tay mình bị cô bóp đau.
Chính cơn đau ấy khiến anh thấy yên tâm.
Khiến anh biết cô vẫn còn ở đây.
Anh không dám nghĩ người đang ngã ở ngưỡng cửa trong nhà hiện giờ thế nào.
Bà đã bò dậy chưa?
Bị thương ở đâu?
Còn đang khóc không?
Những ý nghĩ ấy lóe lên rồi bị anh ép xuống.
Anh tự nói với mình bây giờ không được nghĩ.
Chờ Chu Mẫn bình an vào phòng sinh rồi tính.
Nhưng trong lòng anh biết, vẻ mặt của mẹ mình vào khoảnh khắc ngửa ra sau nơi ngưỡng cửa, có lẽ cả đời anh cũng không quên được.
Đó không phải tức giận, cũng không phải đau lòng.
Mà là một sự ngơ ngác khi thứ bà luôn cho rằng mình có thể kiểm soát bỗng bị phá vỡ.
Cánh cửa mà bà tưởng cả đời mình nói một không hai ấy cuối cùng lại bị một cú đá mở tung.
Chiếc xe rẽ vào con đường dẫn tới bệnh viện.
Tòa nhà sáng đèn phía trước ngày càng gần.
Khi Thành Hạo bế Chu Mẫn lao vào sảnh cấp cứu, y tá trực chỉ liếc qua chất lỏng vẫn liên tục chảy xuống chân cô rồi lập tức đẩy xe lăn tới, cho người đỡ Chu Mẫn ngồi lên, vừa chạy vừa đẩy vào khoa sản.
Thành Hạo chạy theo được hai bước thì bị chặn ngoài hành lang.
Một nữ bác sĩ mặc áo blouse trắng đứng trước mặt anh hỏi:
“Anh là người nhà? Sản phụ vỡ ối bao lâu rồi?”
Thành Hạo nói:
“Khoảng bốn mươi phút. Từ nhà tới đây, trên đường bị tắc một lúc.”
Bác sĩ gật đầu, hỏi anh lấy hồ sơ khám thai.
Anh lục trong túi đồ chờ sinh của Chu Mẫn rồi đưa cho bác sĩ.
