Mẹ Chồng Chặn Đường Chọn Giờ Sinh Con, Chồng Tôi Đạp Cửa Cứu Vợ - Chương 5

Cập nhật lúc: 25/08/2026 16:01

Bác sĩ xem qua, cau mày nói:

“Huyết áp quá cao, phải xử lý ngay. Anh chờ bên ngoài.”

Cửa hành lang đóng lại.

Thành Hạo đứng ngoài nhìn cánh cửa màu xanh nhạt, đầu óc trống rỗng.

Đèn trong hành lang là đèn huỳnh quang trắng lóa, chiếu mặt tường thành màu xanh tái.

Trong không khí tràn ngập mùi t.h.u.ố.c khử trùng cùng một mùi t.h.u.ố.c khó diễn tả.

Anh dựa tường chậm rãi trượt xuống, ngồi xổm dưới đất, hai tay ôm đầu.

Tay anh đang run.

Từ sau cú đá ấy tới bây giờ vẫn chưa ngừng.

Có người đi ngang qua, nhìn anh một cái rồi đi.

Trên ghế dài ngoài phòng sinh có mấy người nhà đang chờ.

Có người cúi đầu xem điện thoại.

Có người dựa vào lưng ghế ngủ gật.

Trên màn hình điện t.ử cuối hành lang liên tục chạy tên và tình trạng của các sản phụ.

Những dòng chữ đỏ lần lượt đổi mới.

Thành Hạo ngồi xổm dưới đất rất lâu.

Lúc đứng lên chân đã tê.

Anh vịn tường một lúc rồi đi tới ngồi ở đầu ngoài cùng của hàng ghế.

Anh lấy điện thoại ra nhìn.

Màn hình trống trơn.

Không có cuộc gọi nhỡ.

Mẹ anh không gọi.

Anh lại nhìn túi đồ chờ sinh của Chu Mẫn.

Miệng túi mở rộng đặt bên chân, đồ đạc bên trong lộn xộn.

Anh lần lượt xếp lại từng món.

Tấm lót sản phụ, băng vệ sinh, đồ ngủ, chăn quấn em bé.

Tay vẫn run.

Lúc xếp chăn, mép chăn gấp mấy lần mới ngay ngắn.

Bên trong phòng sinh không truyền ra bất kỳ tiếng động nào.

Cánh cửa xanh nhạt đóng kín.

Ô cửa sổ nhỏ trên cửa dán một lớp giấy mờ, không nhìn thấy gì.

Thành Hạo nhìn cánh cửa một lúc rồi chuyển ánh mắt xuống hai bàn tay đặt trên đầu gối.

Mu bàn tay có một vệt đỏ.

Có lẽ lúc bế Chu Mẫn đã cọ vào thứ gì.

Anh sờ thử.

Không đau.

Chỉ là màu đỏ rất ch.ói mắt.

Anh ngồi một lúc rồi lại đứng lên, đi tới cửa sổ cuối hành lang nhìn xuống.

Trời đã sáng hẳn.

Ngoài bệnh viện xe cộ qua lại.

Đối diện có quầy bán đồ ăn sáng bốc hơi trắng, có người mua bánh bao và sữa đậu nành rồi xách tới trạm xe buýt.

Một buổi sáng bình thường.

So với hành lang tòa nhà nhà anh như hai thế giới khác nhau.

Anh không biết trong nhà bây giờ thế nào.

Cảnh mẹ ngã dưới đất liên tục hiện lên trong đầu.

Sau đầu đập vào ngưỡng cửa.

Bịch một tiếng.

Sau đó là tiếng khóc gào.

Anh muốn gọi về hỏi.

Ngón tay lơ lửng trên màn hình mấy lần nhưng vẫn không bấm.

Lỡ gọi mà không ai nghe thì sao?

Lỡ mẹ bị ngã nặng, không đứng lên được thì sao?

Lỡ…

Cuối hành lang lại có một sản phụ được đẩy vào.

Cô nằm trên cáng, ôm bụng nghiến răng kêu đau.

Chồng chạy theo bên cạnh nắm tay cô.

Y tá ở trước hô:

“Nhường đường, nhường đường.”

Sau khi chiếc xe đi qua, hành lang lại yên tĩnh.

Thành Hạo quay lại ghế ngồi.

Ngồi mấy phút lại đứng lên đi vài bước, rồi lại ngồi.

Anh cảm thấy mình giống như một chiếc lò xo cứ bật lên bật xuống.

Ngồi không yên.

Đứng cũng không yên.

Đầu óc đầy những thứ hỗn loạn.

Cửa phòng sinh bỗng mở hé.

Nữ bác sĩ lúc nãy thò đầu ra gọi:

“Người nhà Chu Mẫn.”

Thành Hạo bật dậy, lao tới như bị b.ắ.n khỏi ghế:

“Tôi đây!”

Bác sĩ nói:

“Sản phụ co t.ử cung rất thường xuyên, nhưng ngôi t.h.a.i hơi bất thường, cộng thêm huyết áp quá cao. Chúng tôi đang xử lý. Anh ký giấy này, nếu cần mổ lấy t.h.a.i khẩn cấp thì chúng tôi phải chuẩn bị ngay.”

Bà đưa một tờ giấy.

Thành Hạo nhận lấy cúi xuống nhìn.

Những chữ trên giấy anh gần như không nhìn rõ.

Tay run quá mạnh, đầu b.út chọc thủng cả tờ giấy.

Bác sĩ đưa anh một cây b.út khác.

Anh siết b.út ký tên.

Chữ ký xiêu vẹo, hoàn toàn không giống nét chữ thường ngày của anh.

Bác sĩ nhận giấy rồi nói:

“Anh cứ chờ trước, có việc sẽ gọi.”

Cửa lại đóng.

Thành Hạo đứng trước cánh cửa, đưa tay định đẩy rồi lại rụt về.

Anh áp trán vào cánh cửa.

Cánh cửa lạnh buốt, cấn vào giữa hai chân mày.

Anh nghe bên kia mơ hồ có tiếng người nói, tiếng bước chân của y tá, tiếng máy theo dõi kêu tít tít.

Nhưng không nghe thấy tiếng Chu Mẫn.

Anh đứng một lúc rồi quay lại ghế ngồi.

Người nhà bên cạnh nhìn anh, có lẽ thấy sắc mặt anh quá khó coi nên chủ động an ủi:

“Đừng vội, sinh con đầu thường lâu lắm.”

Thành Hạo đáp một tiếng, không nói thêm.

Thời gian như bị kéo dài.

Cứ vài phút Thành Hạo lại xem điện thoại một lần.

Những con số trên màn hình nhảy rất chậm.

Bảy giờ hai mươi.

Bảy giờ ba mươi lăm.

Bảy giờ năm mươi.

Trên màn hình điện t.ử, sau tên Chu Mẫn vẫn luôn là trạng thái đang chờ sinh, không thay đổi.

Anh nhìn đi nhìn lại mấy chữ ấy, chỉ sợ chúng đột nhiên chuyển sang màu đỏ.

Hành lang bỗng vang lên một loạt tiếng bước chân dồn dập.

Thành Hạo ngẩng đầu, nhìn thấy một người chạy tới từ đầu kia hành lang.

Là em gái anh, Thành Tuệ.

Thành Tuệ sống phía tây thành phố, chạy tới đây mất bốn mươi phút.

Cô chạy đến mức tóc tai rối tung, điện thoại nắm trong tay, thở hổn hển.

Cô chạy tới trước mặt Thành Hạo, cúi người chống hai tay lên đầu gối thở một lúc rồi đứng thẳng hỏi:

“Anh, thế nào rồi? Mẹ vừa gọi cho em, khóc dữ lắm, nói anh đá tung cửa rồi… Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

Thành Hạo nhìn cô, môi mấp máy, thấp giọng nói:

“Chu Mẫn vỡ ối, mẹ không cho đi, chặn cửa.”

Thành Tuệ sững người:

“Chặn cửa?”

Thành Hạo cúi đầu, hai tay luồn vào tóc:

“Anh đá một cú.”

Thành Tuệ không nói.

Cô ngồi xuống cạnh Thành Hạo.

Hai anh em ngồi cạnh nhau, rất lâu không ai mở miệng.

Hành lang yên tĩnh tới mức có thể nghe tiếng đèn trên đầu kêu ù ù.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mẹ Chồng Chặn Đường Chọn Giờ Sinh Con, Chồng Tôi Đạp Cửa Cứu Vợ - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD