Mẹ Chồng Coi Tôi Như Người Ở, Tôi Đặt Lên Bàn Ăn Tờ Giấy Vay Nợ Có Chữ Ký Của Bà Ta - Chương 1
Cập nhật lúc: 31/07/2026 13:00
Tôi sảy t.h.a.i trong căn bếp nhà họ Cố, m.á.u chảy thành vũng.
Tôi gọi chồng: "Cảnh Thâm, cứu em!"
Chồng tôi là Cố Cảnh Thâm giật mình đứng dậy, nhưng mẹ chồng tôi là Lý Thục Phân đã quát: "Ngồi yên đấy! Đàn bà chửa đẻ đứa nào chẳng thế, làm quá!"
Chồng tôi lại ngồi xuống, lí nhí bảo tôi: "Hay em ráng ngồi nghỉ một lát đã..."
Tôi lê lết tự bắt taxi đi viện một mình, đứa bé 8 tuần không giữ được.
Nằm trên bàn thủ thuật lạnh lẽo, tôi nhận được điện thoại của chồng, giọng anh ta xen lẫn tiếng mẹ chồng gào hét bên cạnh: "Xong thì về nấu cơm đi, Tiểu Vũ nó đói rồi!"
Khoảnh khắc đó, tôi biết, Tô Vãn nhu nhược đã c.h.ế.t cùng với đứa bé rồi.
___
Tôi tên là Tô Vãn, năm nay 26 tuổi. Người ta nói đời người phụ nữ hơn nhau ở tấm chồng. Nếu câu nói đó là thật thì tôi thua trắng rồi.
Tôi sảy t.h.a.i vào một buổi chiều thứ ba, trong căn bếp ám mùi dầu mỡ của nhà họ Cố.
Lúc đó tôi đang cúi xuống cọ cái nồi gang to như cái chậu mà Cố Trạch Vũ - em chồng tôi - dùng để nấu mì gói lúc đêm khuya. Nó ăn xong để trong phòng không rửa tận 3 ngày, dầu mỡ két đen lại, bốc mùi chua loét.
Tôi đang m.a.n.g t.h.a.i 8 tuần, nghén nặng. Ngửi thấy mùi đó, tôi nôn khan một trận, bụng dưới bỗng quặn lên một cơn đau xé ruột. Một dòng nước ấm ồ ạt chảy xuống hai chân.
Máu. Rất nhiều m.á.u đỏ tươi.
Tôi hoảng loạn vịn vào thành bếp, gọi ra ngoài: "Cảnh Thâm! Mẹ! Cứu con với!"
Ngoài phòng khách, chồng tôi là Cố Cảnh Thâm và mẹ chồng là Lý Thục Phân đang xem phim.
Cố Cảnh Thâm giật mình quay lại, thấy vũng m.á.u dưới chân tôi thì mặt trắng bệch, luống cuống đứng dậy: "Vãn Vãn, em sao thế, sao nhiều m.á.u thế này. Mẹ ơi!"
Lý Thục Phân không thèm liếc mắt: "Đàn bà con gái động tí là kêu la. Ngày xưa lúc chửa Tiểu Vũ, tao vẫn vác 50 cân thóc ngoài đồng, đẻ xong còn ra đồng gặt tiếp. Đúng là đồ tiểu thư thành phố yếu ớt."
Cố Cảnh Thâm run giọng: “Nhưng mà…”
"Nhưng cái gì mà nhưng, con cứ ở yên đấy cho mẹ, con đừng có chiều nó quá. Hết phim rồi đi, không c.h.ế.t đâu mà sợ."
Cố Cảnh Thâm nhìn tôi rồi lại nhìn mẹ, hai tay nắm c.h.ặ.t lại rồi lại buông thõng xuống. Anh ta cúi đầu lí nhí: "Hay... hay em ráng ngồi nghỉ một lát đã... mẹ cũng nói…”
Không ai đứng dậy.
Tôi tự mình lê ra khỏi bếp, m.á.u vẫn chảy, ướt đẫm cả quần. Tôi vẫy một chiếc taxi đầu ngõ, giọng run rẩy: "Chú ơi... chở cháu đi bệnh viện... nhanh lên..."
Trên con đường đất gập ghềnh, tôi ôm bụng, vừa khóc vừa lẩm bẩm: "Con ơi, đừng bỏ mẹ... mẹ xin con..."
Nhưng con bỏ tôi thật rồi.
Tôi gặp một bác sĩ lớn tuổi, ông nhìn tôi đầy thương cảm, nói t.h.a.i không giữ được, phải làm thủ thuật hút ngay. Nguyên nhân ghi trong bệnh án: Suy nhược cơ thể, lao lực quá độ, suy dinh dưỡng nặng.
Tôi nằm trên chiếc giường sắt lạnh lẽo, ánh đèn trắng ch.ói vào mắt. Một mình tôi ký vào tờ giấy cam kết. Một mình tôi chịu đựng cơn đau như có ai cào xé t.ử cung.
Lúc tôi đang nằm co quắp sau thủ thuật, điện thoại rung. Là Cố Cảnh Thâm.
Tôi bắt máy với hy vọng le lói: "Alo..."
Giọng anh ta vẫn còn lắp bắp: "Em xong chưa? Có sao không?”
Tôi chưa kịp trả lời thì tiếng gào thét của Lý Thục Phân vang lên oang oang trong điện thoại: Xong thì về sớm mà nấu cơm. Tiểu Vũ đói rồi. Cái nồi lúc nãy mày còn cọ chưa xong đâu đấy, về làm nốt đi."
Tôi tắt máy. Nước mắt lúc đó không chảy được nữa, nó đông cứng lại thành đá trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Tôi và Cố Cảnh Thâm yêu nhau 4 năm ở thành phố. Anh ta từng là người đàn ông hiền lành nhất tôi từng gặp. Anh ta hứa sẽ cho tôi một mái nhà, không để tôi phải chịu khổ.
Vì câu nói đó, tôi nghỉ việc kế toán với mức lương 12 triệu, theo anh ta về quê. Ngày cưới, mẹ đẻ dúi vào tay tôi 200 triệu, nói: "Cầm lấy phòng thân con ạ, đàn bà phải có tiền riêng mới yên tâm."
Ngày đầu về làm dâu, Lý Thục Phân nắm tay tôi, ngọt ngào: "Vãn Vãn à, con cứ về đây, mẹ coi con như con gái ruột. Ở nhà không phải làm gì cả, có mẹ lo."
Tôi tin.
Về sau mới biết, "không phải làm gì" trong miệng bà ta chính là không phải làm gì ngoài việc nhà.
Nhà họ Cố có 4 người.
Bố chồng tôi, Cố Đại Sơn, 60 tuổi, gia trưởng, ít nói. Mỗi bữa cơm phải có 3 món mặn 1 món canh, cơm không được khô không được nhão. Chỉ cần cơm hơi nhão một chút, ông ta sẽ hất cả bát cơm xuống đất.
Mẹ chồng tôi, Lý Thục Phân, 58 tuổi, ăn chay trường, nên ngoài món mặn cho gia đình, tôi còn phải nấu riêng cho bà một mâm chay mỗi ngày. Bà ta nói rằng bản thân bị đau lưng kinh niên, vì thế công việc quét dọn nhà cửa, quét sân, chăm 2 sào rau sau vườn, cho lợn gà ăn đều là của tôi.
Em chồng tôi, Cố Trạch Vũ, 25 tuổi, ra trường 3 năm nhưng vẫn ở nhà chơi game. Nó là hoàng đế trong nhà. Quần áo nó thay ra vứt bừa ra sàn, toàn là tôi phải nhặt lên ngửi xem có hôi không mới đem đi giặt. Bát mì nó ăn xong để mốc meo 3 ngày cũng là tôi dọn. Tôi chỉ cần nói nó một câu, Lý Thục Phân sẽ gào lên: "Mày là chị dâu, mày không làm thì ai làm? Tiểu Vũ còn nhỏ, sau này lớn lên cũng phải lo sự nghiệp lớn!"
Còn Cố Cảnh Thâm, chồng tôi, sau khi cưới thì vẫn hiền lành, nhưng là hiền lành đến nhu nhược. Anh ta đi làm văn phòng lương 20 triệu nhưng nhận lương là đưa mẹ hết, chỉ chuyển cho tôi đúng hai triệu để đi chợ vì mẹ anh ta bảo thế, nói đàn bà con gái phải biết vun vén.
Không đủ thì tôi tự lấy tiền tiết kiệm của mình ra tiêu, lại trồng rau nuôi gà đem bán bù thêm. Ba năm, tôi gầy đi 10 cân, da xanh xao, tóc rụng từng mảng.
