Mẹ Chồng Coi Tôi Như Người Ở, Tôi Đặt Lên Bàn Ăn Tờ Giấy Vay Nợ Có Chữ Ký Của Bà Ta - Chương 2

Cập nhật lúc: 31/07/2026 13:00

Tôi đã từng phản kháng, đòi đi làm lại.

Lý Thục Phân lập tức ngồi phịch xuống đất, đập đùi ăn vạ: "Ôi làng nước ơi ra mà xem, con dâu nó c.h.ử.i tôi, nó đòi bỏ nhà theo trai thành phố! Tôi sống không nổi nữa rồi!"

Tôi nhìn sang Cố Cảnh Thâm cầu cứu. Anh ta đứng giữa nhà, mặt đỏ bừng, một bên là mẹ đang gào khóc, một bên là tôi. Cuối cùng, trước lời xúi giục của Lý Thục Phân, Cố Cảnh Thâm tát tôi một cái nảy đom đóm mắt: "Cô... cô im đi! Cô làm mẹ tức c.h.ế.t rồi đấy, vừa lòng cô chưa!" Còn Lý Thục Phân thì nhìn tôi cười đắc ý.

Tát xong, tay anh ta cũng run lên, nhưng vẫn không dám đỡ tôi dậy.

Từ đó, tôi im lặng, sống như một cái bóng, một người giúp việc câm trong chính cuộc hôn nhân của mình.

Cho đến khi mất con, tôi mới tỉnh ngộ. Đứa bé này không nên đến một gia đình như vậy. Ông trời mang nó đi là cứu chính nó và cứu cả tôi nữa.

Sau khi rời khỏi bệnh viện, tôi không về nhà họ Cố ngay mà bắt xe lên thành phố, về nhà mẹ đẻ. Mẹ thấy con gái trắng bệch như tờ giấy, ôm tôi khóc nức nở. Tôi không kể chuyện sảy thai, chỉ nói mình mệt, muốn ở nhà vài hôm.

Đêm đó tôi không ngủ, ngồi trong phòng viết ra một kế hoạch trả đũa tỉ mỉ.

Tôi không thể ly hôn tay trắng. Nếu tôi đi bây giờ, 200 triệu mẹ tôi cho sẽ mất. Ba năm thanh xuân, m.á.u, nước mắt và mạng sống của con tôi cũng mất trắng. Nhà họ Cố sẽ lại cưới một cô gái khác về, tiếp tục chà đạp lên cô ấy.

Tôi phải lấy lại mọi thứ, cả vốn lẫn lãi.

Cú sốc sảy t.h.a.i khiến tôi nằm liệt ở nhà mẹ đẻ ba ngày. Ngày thứ tư khi quay về nhà họ Cố, tôi mới biết, hóa ra trong ba ngày tôi đi vắng, Lý Thục Phân đã làm một việc động trời.

Bà ta đã bán đi mảnh vườn sau nhà - mảnh vườn 2 sào mà 3 năm qua một tay tôi cuốc đất, trồng rau, nuôi gà đem bán để có tiền đi chợ khi thiếu hụt.

Mảnh vườn đó là đất hương hỏa của nhà họ Cố, Cố Đại Sơn từng nói miệng rằng sau này sẽ cho vợ chồng tôi xây nhà ở đó.

Lý Thục Phân bán đất được 2 tỷ.

Bữa cơm tối hôm tôi vừa về, bà ta gọi cả họ đến, hớn hở tuyên bố, không thèm nhìn tôi lấy một cái:

"Tôi quyết định rồi. Mảnh vườn sau nhà để không cũng phí. Tôi bán được 2 tỷ, cho thằng Trạch Vũ 1 tỷ rưỡi để nó lên thành phố mua chung cư rồi lấy vợ. Còn 500 triệu tôi gửi tiết kiệm dưỡng già. Đất nhà họ Cố, người họ Cố quyết."

Bà ta nói "đất nhà họ Cố", nhưng 3 năm qua ai là người đổ mồ hôi trên mảnh đất đó? Là tôi. Ai là người trồng từng luống rau để cả nhà có cái ăn? Là tôi.

Thậm chí 200 triệu của tôi, trước kia bà ta còn nói sẽ dùng để xây nhà trên mảnh đất đó.

Bây giờ bà ta bán đất, không nói tôi một tiếng, không chia cho tôi một đồng.

Cố Cảnh Thâm ngồi bên cạnh, cúi gằm mặt, lí nhí: "Mẹ... mảnh vườn đó bố nói cho vợ chồng con mà..."

Lý Thục Phân lườm một cái: "Bố mày nói lúc nào? Mày có giấy tờ gì không? Đất này là của tao, tao muốn bán cho ai thì bán!"

Cố Trạch Vũ thì cười khẩy nhìn tôi, giọng đầy khiêu khích: "Chị dâu à, chị về đúng lúc lắm. Em sắp có nhà mới trên thành phố rồi. Chị đừng có tị nạnh nhé, chị là phận đàn bà, đất đai nhà chồng không có phần của chị đâu."

Chính câu nói đó đã khiến giọt nước tràn ly.

Tôi đang bưng nồi canh chua vừa nấu xong, tay khựng lại. Tôi nhìn mâm cơm thịnh soạn mình vừa đổ mồ hôi tôi nấu, nhìn mấy con người đang chia nhau 2 tỷ, mà trong đó có cả m.á.u và mạng sống của con tôi.

Tôi đặt nồi canh xuống đất, không bưng lên bàn nữa.

Tôi đi thẳng vào phòng ngủ, lôi ra một tập giấy A4 đã in sẵn, kẹp trong bìa hồ sơ màu xanh.

Tôi đặt lên bàn ăn, ngay trước mặt Lý Thục Phân và những người họ hàng.

Lý Thục Phân: " Cái gì đây?"

"Mẹ cứ đọc đi ạ."

Lý Thục Phân mắt kém, đành đưa cho Cố Cảnh Thâm, anh ta run giọng đọc:

"Đề nghị thanh toán tiền công giúp việc theo giá thị trường trong 3 năm, 400 triệu và khoản nợ 200 triệu. Tổng cộng là 600 triệu, chưa tính lãi.”

Họ hàng ồ lên. Cả nhà họ Cố thì mặt mày trắng bệch.

Lý Thục Phân gào lên: "Công gì, nợ gì, ai nợ nần gì nhà mày mà đòi.”

Tôi cười lạnh: “Công giúp việc cho nhà bà 3 năm và 200 triệu tiền hồi môn của tôi.

Cố Trạch Vũ đập bàn đứng dậy, chỉ vào mặt tôi c.h.ử.i: "Chị bị điên à Tô Vãn? Chị là con dâu! Làm việc nhà là nghĩa vụ, là trách nhiệm của chị! Chị còn dám đòi tiền à? Chị tham lam vừa thôi! Còn tiền hồi môn gì, chị đừng có bịa đặt, chúng tôi không biết 200 triệu gì cả.”

Tôi mặc nó, nhìn thẳng vào Lý Thục Phân, mỉm cười, rồi bật chiếc điện thoại cũ kỹ của tôi lên, mở loa ngoài.

Giọng nói lanh lảnh của Lý Thục Phân vang lên rõ mồn một, là bác hàng xóm tốt bụng thấy tôi khổ quá nên cố tình ghi âm gửi cho tôi:

"...Con Vãn nó ngu lắm, chỉ biết làm hùng hục như trâu. 200 triệu hồi môn của nó tôi giữ rồi, tôi có trả đâu. Để đấy cho Tiểu Vũ mua nhà mà nở mày nở mặt. Nó chả làm gì được tôi cả, cái loại đần độn đấy thì biết gì, nó mà dám nói nửa câu, tôi sẽ bảo Tiểu Thâm bỏ nó, bà nghĩ đi, gái một đời chồng thì ai mà thèm nữa..."

Cả phòng khách im phăng phắc. Mặt Lý Thục Phân từ trắng bệch như tờ giấy rồi chuyển sang đỏ bầm như gan lợn.

Lý Thục Phân run rẩy chỉ vào mặt tôi: "Mày... chúng mày gài bẫy tao! Mày là đồ rắn độc! Đồ đàn bà mưu mô!"

Cố Cảnh Thâm lúc này mới hoàn hồn, anh ta nắm lấy tay tôi, giọng van nài: "Tô Vãn, em làm cái gì vậy? Em bỏ mấy thứ này xuống đi, có gì về phòng vợ chồng mình nói chuyện. Em đừng làm mẹ tức c.h.ế.t..."

Tôi giật tay ra khỏi tay anh ta.

"Cố Cảnh Thâm, anh tỉnh lại đi. Ba năm nay, anh đưa cho tôi 2 triệu một tháng để đi chợ cho 4 người. Anh có bao giờ hỏi tôi sống thế nào không? Ngày tôi sảy t.h.a.i trong bếp, anh đang xem phim. Anh nghe lời bà già này bảo tôi đợi hết phim. Anh còn nhớ không?"

Cố Cảnh Thâm cứng họng, mặt tái mét.

Lúc này, Lý Thục Phân bỗng gào lên: "Mày nói 400 triệu là 400 triệu à? Làm có tí việc nhà mà đòi lắm thế?"

Cố Trạch Vũ gật gù: “Đúng thế! Chị ăn của nhà tôi, ở của nhà tôi, chưa đòi chị trả tiền cơm và tiền ở trọ là may lắm rồi, chị còn mặt dày đòi tiền?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mẹ Chồng Coi Tôi Như Người Ở, Tôi Đặt Lên Bàn Ăn Tờ Giấy Vay Nợ Có Chữ Ký Của Bà Ta - Chương 2: Chương 2 | MonkeyD