Mẹ Chồng Coi Tôi Như Người Ở, Tôi Đặt Lên Bàn Ăn Tờ Giấy Vay Nợ Có Chữ Ký Của Bà Ta - Chương 6
Cập nhật lúc: 31/07/2026 13:01
Sau đám tang, cuộc sống của tôi lại quay về quỹ đạo cũ, nhưng lòng tôi nhẹ nhõm hơn nhiều.
Quán đồ ăn sáng của tôi ngày càng đông khách. Tôi đã tiết kiệm được một khoản, đang tính thuê thêm một cửa hàng nữa để mở chi nhánh.
Và lúc đó, Giang Dã xuất hiện.
Giang Dã là quản lý khu chợ. Anh ấy 30 tuổi, cao lớn, ít nói, làm việc rất nghiêm túc, là bộ đội xuất ngũ.
Lần Cố Trạch Vũ đến phá cửa hàng, chính anh ấy là người đầu tiên gọi cảnh sát giúp tôi.
Từ đó, mỗi lần đi kiểm tra chợ, anh ấy đều ghé qua cửa hàng của tôi, không nói gì, chỉ mua một phần cháo quẩy, ngồi ăn ở cái ghế nhựa nhỏ trước cửa rồi rời đi.
Có hôm trời mưa to, đường ngập, anh ấy lội nước đến, đưa cho tôi một đôi ủng cao su mới: "Ngập cao lắm, đi vào kẻo hỏng chân."
Có hôm tôi bị sốt, phải đóng cửa sớm, anh ấy lặng lẽ nhờ dì Hoa bán thịt mang cháo sang cho tôi.
Anh ấy không bao giờ nói những lời hoa mỹ, chỉ biết cặm cụi làm.
Một buổi tối, sau khi dọn hàng xong, tôi đang loay hoay dắt chiếc xe máy cà tàng ra về thì xe c.h.ế.t máy, không đề được. Trời thì tối, đường về nhà còn xa.
Giang Dã đi tuần qua, thấy vậy, không nói gì, cúi xuống kiểm tra xe cho tôi. Anh ấy loay hoay 15 phút, mồ hôi nhễ nhại, cuối cùng xe cũng nổ máy.
Anh ấy nói: "Bugi hỏng rồi, mai em đi thay đi. Con gái đi đêm nguy hiểm lắm."
Tôi nhìn bóng lưng anh ấy dưới ánh đèn đường vàng vọt, bỗng thấy sống mũi cay cay. Đã rất lâu rồi, không có ai lo lắng cho tôi một cách đơn giản và chân thành như vậy.
Tôi lấy hết can đảm, nói: "Anh Giang Dã, mai anh có rảnh không? Em mời anh một bữa, em đang nghiên cứu món mới."
Anh ấy quay lại, nhìn tôi, rồi gật đầu, tai hơi đỏ lên: "Rảnh."
Nửa năm sau, tôi nghe tin tức về nhà họ Cố từ bác hàng xóm cũ.
Sau khi Cố Đại Sơn mất, Lý Thục Phân già đi trông thấy. Bà ta không còn sức để c.h.ử.i bới nữa. Căn nhà cũ bị ngân hàng lấy mất vì không trả được nợ. Ba mẹ con Lý Thục Phân, Cố Cảnh Thâm và Cố Trạch Vũ phải dọn ra ở trong một căn nhà cấp 4 thuê ở cuối thôn, dột nát.
Cố Trạch Vũ sau lần bị cảnh sát cảnh cáo thì không dám đến quậy tôi nữa. Nó ở nhà, đi làm ở công trình cùng Cố Cảnh Thâm. Nhưng nó lười, làm được 3 hôm nghỉ 4 hôm, lại còn c.ờ b.ạ.c. Có lần nó ăn trộm tiền công của anh trai đi đ.á.n.h bạc, bị Cố Cảnh Thâm đ.á.n.h cho thừa sống thiếu c.h.ế.t. Hai anh em từ đó không nhìn mặt nhau nữa.
Lý Thục Phân bây giờ đi làm giúp việc theo giờ cho người ta ở huyện, giống hệt như công việc bà ta từng bắt tôi làm. Mỗi tháng được 3 triệu, phải quỳ gối lau nhà, rửa bát. Có lần đến nhà người ta làm, bị chủ nhà mắng là lau nhà không sạch, bắt lau lại ba lần. Bà ta tủi thân ngồi khóc ở vệ đường, bị người ta chụp ảnh đăng lên nhóm chung của cả thôn.
Cô hàng xóm gửi ảnh đó cho tôi, nói: "Vãn Vãn, cháu xem, quả báo đấy. Ngày xưa bà ta hành cháu thế nào thì giờ bị hành lại y như thế."
Tôi nhìn bức ảnh Lý Thục Phân gầy gò, lưng còng, ngồi khóc bên vệ đường, trong lòng không còn hả hê nữa, chỉ còn lại sự dửng dưng.
Mỗi người đều phải trả giá cho những gì mình đã làm. Đó là nhân quả.
Còn Cố Cảnh Thâm, anh ta thỉnh thoảng vẫn lên thành phố, không dám vào chỗ tôi, chỉ đứng từ xa nhìn. Khi nào Tiểu Linh trông quán, anh ta mới dám xuất hiện mua đồ ăn, có lẽ sợ tôi trông thấy.
Tôi biết, anh ta vẫn còn áy náy.
Một năm sau ngày tôi rời khỏi nhà họ Cố.
Cửa hàng nhỏ của tôi bắt đầu có chút tiếng tăm. Tôi thuê thêm 2 cửa hàng liền kề, trang trí lại sạch sẽ, sáng sủa lại tìm thêm ba nhân viên. Bây giờ tôi không phải dậy từ bốn giờ sáng nữa, chỉ cần đến giám sát và nêm nếm.
Giang Dã sau nửa năm theo đuổi kiểu "mua cháo mỗi ngày", cuối cùng cũng chính thức tỏ tình với tôi vào một hôm mưa, dưới mái hiên cửa hàng, đúng nơi năm xưa Lý Thục Phân từng quỳ.
Anh ấy không có hoa, không có nhẫn kim cương, chỉ có một chiếc ô và một quyển sổ đỏ.
Anh ấy nói: "Vãn Vãn, anh không có nhiều tiền, anh chỉ có sức khỏe và sự chân thành. Nhưng anh nguyện tặng em hết những gì anh có. Căn nhà trong sổ này là anh dùng tiền trợ cấp khi xuất ngũ để mua, giờ anh trao lại cho em. Cả đời này, anh sẽ không bao giờ để em phải gánh vác một mình nữa. Em có đồng ý làm bà Giang không?"
Tôi đã khóc. Khóc như mưa.
Tôi gật đầu.
Hôm nay là ngày khai trương chi nhánh thứ 2. Giang Dã mặc áo sơ mi trắng, đứng ở cửa đón khách, ra dáng một ông chủ.
Mẹ đẻ tôi cũng đến, bà nắm tay tôi, mắt rưng rưng: "Vãn Vãn của mẹ cuối cùng cũng khổ tận cam lai rồi."
Tôi đang cười nói với khách thì thấy một bóng người quen thuộc đứng thập thò ngoài cửa.
Là Cố Cảnh Thâm.
Cố Cảnh Thâm gầy hơn, đen hơn, nhưng trông lại có vẻ chững chạc hơn. Anh ta mặc bộ quần áo sạch sẽ, tay cầm một chiếc phong bì đỏ.
Anh ta rụt rè bước vào, đưa phong bì cho tôi: "Tô Vãn, chúc mừng em khai trương. Anh... anh không có gì nhiều, có chút tiền mừng em."
Tôi không từ chối, nhận lấy phong bì, mỉm cười: "Cảm ơn anh. Vào ăn chút gì nhé? Hôm nay tôi mời."
Cố Cảnh Thâm lắc đầu: "Thôi, anh không làm phiền em nữa, thấy em hạnh phúc là anh yên tâm rồi."
Anh ta quay lưng đi. Giang Dã bước đến nắm lấy tay tôi, nhìn theo bóng lưng Cố Cảnh Thâm, rồi lại nhìn tôi, ánh mắt đầy kiên định.
Tôi siết c.h.ặ.t t.a.y Giang Dã.
Nắng hôm nay đẹp quá. Mùi thức ăn, mùi ớt, mùi hành thơm lừng cả góc chợ.
Cuối cùng tôi cũng được tự tay nấu một bữa cơm thật ngon, cho chính mình, và cho những người thật sự yêu thương tôi.
Từ nay, tôi không còn là con dâu nhà họ Cố nữa. Tôi là bà chủ Tô Vãn.
