Mẹ Chồng Coi Tôi Như Người Ở, Tôi Đặt Lên Bàn Ăn Tờ Giấy Vay Nợ Có Chữ Ký Của Bà Ta - Chương 7
Cập nhật lúc: 31/07/2026 13:01
Ngoại truyện: Đứa bé của chúng ta.
Ba tháng sau ngày khai trương chi nhánh thứ 2, tôi phát hiện mình có thai.
Lúc đó tôi đang ở trong bếp thử món mới, ngửi thấy mùi nước cốt dừa béo ngậy, bỗng nhiên dạ dày cuộn lên, nôn thốc nôn tháo.
Tiểu Linh hốt hoảng: "Chị Vãn ơi, chị lại bị đau dạ dày à?"
Tôi xua tay, chạy vào nhà vệ sinh. Nhìn mình trong gương, mặt hơi xanh, nhưng không phải là xanh xao vì suy nhược như ba năm trước.
Tim tôi đập thình thịch. Tôi run rẩy tính ngày. Tháng này, tôi đã trễ 10 ngày rồi.
Chiều hôm đó, tôi lén Giang Dã, tự bắt xe ra bệnh viện.
Bác sĩ siêu âm mỉm cười với tôi, chỉ vào một chấm nhỏ xíu đang nhấp nháy trên màn hình đen trắng:
"Tô Vãn, chúc mừng em. Thai được 6 tuần rồi, tim t.h.a.i rất khỏe. Em bé bám rất chắc nhé."
Tôi nhìn chấm nhỏ đó, nước mắt bỗng trào ra không kìm được. Không phải nước mắt đau đớn như lần trước mà là nước mắt hạnh phúc.
Con của tôi quay lại rồi.
Lần trước, nó đến vào lúc tôi đang ở trong địa ngục, tôi không giữ được nó. Lần này, nó cùng tôi đi tới thiên đường nhỏ của chính mình.
Tôi khóc nức nở trong phòng siêu âm, khiến bác sĩ giật mình hoảng hốt.
Ra khỏi bệnh viện, việc đầu tiên tôi làm là gọi cho Giang Dã.
"Anh đang ở đâu?"
Anh ấy đang ở chợ, âm thanh huyên náo ồn ào: "Anh đang kiểm tra hàng hóa, sao thế em? Em khó chịu ở đâu à?"
Tôi nói, giọng vẫn còn nức nở: "Giang Dã, anh về ngay đi. Em có chuyện muốn nói."
15 phút sau, Giang Dã lao về cửa hàng như một cơn gió, mồ hôi nhễ nhại, mặt mày tái mét: "Sao thế? Sao thế em? Ai bắt nạt em à? Hay là Cố Trạch Vũ lại đến?"
Tôi không nói gì, chỉ đặt tờ giấy siêu âm lên bàn, đẩy về phía anh ấy.
Giang Dã cầm tờ giấy lên, nhìn một lúc lâu. Anh ấy là bộ đội xuất ngũ, 30 tuổi, cao 1m85, bình thường nghiêm túc ít nói, vậy mà lúc đó tay lại run bần bật.
Anh ngẩng lên nhìn tôi, mắt đỏ hoe: "Vãn Vãn... đây là..."
"Là con của chúng ta." Tôi nói, nước mắt lại chảy: "Sáu tuần rồi anh ạ."
Giang Dã - người đàn ông chưa bao giờ khóc, ngay cả lúc bị thương - bỗng nhiên ngồi sụp xuống, ôm mặt khóc như một đứa trẻ. Rồi anh đứng bật dậy, ôm chầm lấy tôi, ôm rất c.h.ặ.t nhưng lại rất nhẹ nhàng, như sợ làm đau tôi.
"Vãn Vãn, cảm ơn em. Cảm ơn em đã cho anh được làm bố."
Tối đó, Giang Dã gọi hết bạn bè, người thân đến, tuyên bố một chuyện.
Anh ấy quỳ xuống trước mặt mẹ tôi, trước mặt dì Hoa bán thịt, chú Tùng bán cá và cả Tiểu Linh.
Anh ấy nói, giọng run run nhưng vô cùng rõ ràng:
"Tô Vãn, anh biết quá khứ của em đã rất khổ. Anh không thể quay lại quá khứ để bảo vệ em và đứa bé đầu tiên của em. Anh rất tiếc."
"Nhưng anh hứa, từ nay về sau, anh sẽ là người dậy sớm nhất để nấu cơm sáng cho em, là người rửa bát để em không phải chạm vào nước lạnh, là người xoa lưng cho em mỗi khi em nghén."
"Em có đồng ý, cho anh được chăm sóc hai mẹ con em cả đời không?"
Cả chợ vỗ tay ầm ĩ. Dì Hoa bán thịt còn hét lên: "Đồng ý đi Tiểu Vãn ơi!"
Tôi khóc đến không nhìn thấy gì nữa, chỉ gật đầu lia lịa: "Em đồng ý."
Một tháng sau, chúng tôi làm một đám cưới nhỏ, không rình rang, chỉ mời những người thật sự yêu thương chúng tôi. Mẹ tôi, bạn bè ở chợ, và vài người đồng đội cũ của Giang Dã.
Tôi mặc một chiếc váy cưới màu trắng đơn giản, bụng đã hơi nhô lên một chút.
Không có mẹ chồng xét nét, không có em chồng soi mói. Chỉ có tiếng cười.
Trong đám cưới, tôi nhận được một tin nhắn lạ. Là của Cố Cảnh Thâm.
"Vãn Vãn, anh nghe hàng xóm nói em có t.h.a.i rồi. Chúc mừng em. Anh thật sự mừng cho em. Em xứng đáng được hạnh phúc. Đứa bé đầu tiên của chúng ta, nếu có linh thiêng, chắc chắn cũng sẽ chúc phúc cho em. Anh xin lỗi, vì tất cả. Bảo trọng nhé, Tô Vãn."
Tôi đọc xong, mỉm cười rồi xóa tin nhắn đi.
Quá khứ, tốt nhất nên để nó ngủ yên.
Bảy tháng sau, tôi sinh một bé gái kháu khỉnh, nặng 3,2kg. Giang Dã đặt tên con là Giang Niệm An, Niệm An có nghĩa là luôn bình an.
Ngày con bé đầy tháng, tôi bế nó ra cửa tiệm, cho con bé ngửi đồ ăn thơm lừng, mùi hành phi, mùi của sự sống.
Giang Dã đứng sau lưng tôi, ôm lấy hai mẹ con.
Nắng sớm chiếu vào quán, ấm áp.
Tôi, Tô Vãn, 27 tuổi, đã từng sảy t.h.a.i trong một căn bếp lạnh lẽo, đã từng bị coi như một ô sin không lương, đã từng nghĩ cuộc đời mình coi như bỏ đi.
Nhưng cuối cùng, tôi đã tự mình bước ra khỏi căn bếp đó, tự mình xây nên một căn bếp khác, ấm áp hơn, thơm tho hơn, và chỉ có những người tôi yêu.
Cậu bé 8 tuần tuổi năm xưa của mẹ, nếu con có nhìn thấy, con hãy yên tâm nhé.
Mẹ con bây giờ rất hạnh phúc. Và em gái của con, con bé sẽ được lớn lên trong tình yêu thương của tất cả mọi người chứ không phải trong nước mắt.
