Mẹ Chồng Ép Lấy Tiền Hưu Cứu Con Út, Bố Đốt Sổ Đỏ Vào Viện Dưỡng Lão - 4
Cập nhật lúc: 09/08/2026 17:01
Sau khi bị mẹ chồng ném từ tầng ba xuống, vỏ ngoài chiếc hòm lõm mất một mảng, khóa cài bị lệch, nhưng thước cặp và cờ lê đặt làm riêng bên trong không thiếu món nào.
Ông đã sửa ba chiếc xe lăn, hai chiếc quạt đứng và ba chiếc bình giữ nhiệt bị rò nước.
Những người già trong viện dưỡng lão bắt đầu gọi ông là “bác thợ Lâm”, đồ của ai hỏng cũng mang tới đặt trước cửa phòng ông.
Ông cũng không từ chối, ngồi xổm trong nhà kho dụng cụ sửa một lần là nửa ngày.
Những đường dầu máy trong kẽ móng tay ông càng ngày càng đậm, rửa thế nào cũng không sạch.
Tối hôm ấy, nhân viên chăm sóc Tiểu Chu mang tới một bát nước gừng, nói viện trưởng bảo đưa tới, trời đại hàn đừng để lạnh sinh bệnh.
Lâm Mãn Thương nhận lấy bát, nói lời cảm ơn, nhưng ánh mắt lại dừng trên bao t.h.u.ố.c lá trống không trên tủ đầu giường.
Thuốc lá Đại Tiền Môn đã hút hết từ lâu. Ông không chủ động mua thêm nữa, lượng t.h.u.ố.c cũng giảm đi rõ rệt.
Ngoài cửa sổ lại nổi gió, thổi khung cửa kêu ù ù.
Ông kéo c.h.ặ.t chiếc áo công nhân màu xanh, chuyển hòm dụng cụ lên giường, dùng ngón tay chạm từng tấc vào vết móp mới.
Mép vết móp hơi sắc, ông sờ rất lâu, lớp chai dày trên đầu ngón tay gần như không cảm nhận được đau đớn.
Ông nhớ tới tiếng động lớn khi hòm dụng cụ bị ném xuống lầu hôm ấy, nhớ khuôn mặt đỏ bừng và gân xanh nổi lên của Trương Quế Cầm, nhớ ánh mắt gần như bi tráng và quyết tuyệt thoáng qua khi bà giơ chiếc hòm sắt nặng mấy chục cân.
Khi ấy ông tưởng bà thật sự điên rồi, thật sự muốn phá nát căn nhà này để lấp cái hố không đáy của thằng hai.
Mãi đến ba giờ sáng sau ngày chiếc hòm dụng cụ bị ném xuống, khi thức dậy đi vệ sinh, ông đi ngang qua cửa phòng ngủ, nghe thấy bà nằm trong chăn cố nén tiếng khóc, vừa khóc vừa nói:
“Ông ơi, tôi xin lỗi.”
“Xin lỗi…”
Ông đứng ngoài cửa, lòng bàn chân như mọc rễ.
Đến lúc ấy, ông mới hiểu những cơn gào thét và hành động tưởng như mất trí của bà không phải vì muốn vét sạch tiền cứu thằng hai, mà là một màn kịch vụng về để giữ người con cả ở nhà và đ.á.n.h lạc hướng đám chủ nợ.
Đèn cảm ứng ngoài hành lang tắt, trong bóng tối, ông nghe thấy tiếng tim mình đập từng nhịp, giống tiếng bánh xe của đoàn tàu cũ nghiến qua các mối nối đường ray.
Việc sang tên căn nhà thực ra đã được hai vợ chồng âm thầm hoàn tất từ ba tháng trước.
Sáng sớm hôm sau, ông tới đội điều tra hình sự, bổ sung giấy vay nợ, thư đe dọa và kế hoạch dùng 8.000 tệ làm tiền mồi.
Từ lúc ấy, kế hoạch độc lập của hai vợ chồng mới thực sự gặp nhau: bà tiếp tục đóng vai người mẹ phát điên vì con út, còn ông âm thầm phối hợp với cảnh sát.
[9]
Trương Quế Cầm phát hiện chuyện không ổn vào đêm hôm sau ngày hòm dụng cụ bị ném xuống.
Đêm ấy bà nằm trên giường, trằn trọc mãi không ngủ được.
Hơi thở của Lâm Mãn Thương rất đều, giống như đã ngủ.
Nhưng bà quá hiểu ông.
Tiếng ngáy của ông biến mất, hơi thở nông đến mức giống như đang giả vờ ngủ.
Bà không cử động, chỉ nằm nghiêng, vùi mặt vào gối.
Ban ngày bà diễn quá sức.
Khi nâng chiếc hòm dụng cụ qua đầu, trong lòng bà thực ra đang run rẩy.
Trong hòm đều là những thứ quý như mạng sống của ông.
Chiếc thước cặp ấy là phần thưởng nhà máy trao khi ông trở thành thợ kỹ thuật cao cấp năm 1978.
Chiếc cờ lê đặt làm riêng là do ông tự vẽ bản thiết kế rồi tìm thợ rèn làm, đã theo ông ba mươi năm.
Khi bà ném nó xuống, nghe tiếng kim loại vỡ vụn truyền lên từ dưới lầu, l.ồ.ng n.g.ự.c bà như bị người ta đ.â.m một nhát d.a.o.
Nhưng bà buộc phải diễn.
Đám chủ nợ của thằng hai đã tìm tới bà từ nửa tháng trước.
Hai người đàn ông xăm kín tay chặn bà trong ngõ khi bà đi chợ về, vỗ bản sao giấy vay nợ vào mặt bà.
“Bà già, con trai bà đã điểm chỉ rồi, cả gốc lẫn lãi là 730.000 tệ.”
“Không trả nổi thì trước tiên lấy xe của con trai cả bà gán nợ, sau đó lấy cháu trai cả của bà gán tiếp.”
Chân bà lập tức mềm nhũn.
Bà ngồi xổm bên đống rác trong ngõ, vò đi vò lại bản sao ấy, cuối cùng nhét vào túi trong của áo bông.
Bà không nói với Lâm Mãn Thương, không nói với người con cả, thậm chí không nói với thằng hai.
Tên súc sinh ấy, bà hận không thể bóp c.h.ế.t hắn, nhưng hắn cũng là đứa từ trong bụng bà chui ra.
Bà suy nghĩ suốt ba ngày ba đêm, cuối cùng nghĩ ra một cách ngu ngốc nhất.
Bà sẽ làm người ác.
Bà ép ông già lấy tiền lương hưu, ép ông đổi mật khẩu, thu hút sự chú ý của cả nhà lên người mình.
Bà trộm chìa khóa xe của người con cả rồi giấu dưới đáy hộp trang sức.
Thực ra là để ngăn người con cả trong lúc kích động lái xe đi tìm chủ nợ liều mạng.
Bà biết chủ nợ của thằng hai đang âm thầm theo dõi.
Những người đó muốn căn nhà này hỗn loạn, loạn đến mức có người không chịu nổi, có người cúi đầu trước.
Nhưng bà không tính đến Lâm Mãn Thương.
[10]
Ba tháng trước, Lâm Mãn Thương đã cùng Trương Quế Cầm và người con cả tới cơ quan quản lý nhà đất.
Nhân viên tiếp nhận hồ sơ là một cô gái trẻ đeo kính, tên Tiểu Trần.
Khi ba người tới quầy, cô nhìn thấy một ông lão mặc áo công nhân màu xanh, trong kẽ móng tay dính dầu đen, trên tay nắm một túi nhựa đựng giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà, căn cước và sổ hộ khẩu.
