Mẹ Chồng Ép Tôi Nộp Toàn Bộ 9 Nghìn Tệ Tiền Lương - 3
Cập nhật lúc: 23/06/2026 17:03
“Không có chút quy củ nào.”
“Lâm Vi.”
Chu Minh quay sang, nhỏ giọng nói với tôi.
“Em cứ nghe lời mẹ đi.”
“Người một nhà đừng tính toán nhiều như vậy…”
Người một nhà.
Lại là “người một nhà”.
Tôi gả vào đây đã ba năm.
Trong ba năm ấy, tôi đã nghe ba chữ “người một nhà” vô số lần.
Mẹ chồng bảo tôi cuối tuần năm giờ rưỡi sáng dậy gói sủi cảo cho cả nhà.
Chu Minh nói:
“Người một nhà đừng tính toán.”
Mẹ chồng mang sản phẩm chăm sóc da tôi mua cho em dâu dùng.
Chu Minh nói:
“Người một nhà đừng tính toán.”
Mẹ chồng nói trước mặt họ hàng rằng tôi không biết vun vén gia đình.
Chu Minh vẫn nói:
“Người một nhà đừng tính toán.”
Nhưng bây giờ, thứ bà muốn là toàn bộ tiền lương của tôi.
Mỗi sáng tôi ra khỏi nhà lúc sáu giờ rưỡi.
Mười giờ rưỡi tối mới về đến nhà.
Buổi trưa ở công ty chỉ ăn một chiếc bánh mì hoặc một bát mì ăn liền.
Mỗi tháng 9.000 tệ là số tiền tôi đổi lấy bằng việc đứng cả ngày trong trường quay, bị khách hàng bắt bẻ từ “độ bão hòa quá cao” đến “chưa đủ không khí”, chỉnh phương án đến bản thứ bảy mới được thông qua.
Tôi có những việc mình muốn làm với số tiền ấy.
Cuối năm đưa mẹ tôi đi khám sức khỏe.
Gần đây bà luôn nói đau lưng.
Tiết kiệm đủ tiền đặt cọc để dọn ra ngoài, dù chỉ mua được một căn nhà nhỏ.
Mua cho mình một đôi giày thoải mái hơn.
Đế đôi giày hiện tại đã mòn lệch, khiến tôi đi hơi khập khiễng.
“Không đưa.”
Tôi nói.
Phòng ăn lập tức trở nên im lặng.
Yên tĩnh đến mức có thể nghe tiếng máy nén của tủ lạnh đang chạy ù ù.
Nụ cười trên mặt mẹ chồng biến mất.
Thay vào đó là một vẻ mặt lạnh lùng.
Khóe miệng bà kéo xuống.
Những nếp nhăn hai bên mũi sâu như được khắc lên.
“Cô nói gì?”
“Con nói tiền lương của con sẽ do con tự quản lý.”
“Lâm Vi!”
Mẹ chồng đập mạnh một bàn tay xuống mặt bàn.
Bát canh nảy lên.
Mấy giọt nước mì tràn ra, rơi lên khăn trải bàn.
Khăn trải bàn màu nhạt.
Nước canh thấm xuống, loang thành một mảng màu sẫm nhỏ.
“Hôm nay cô phải nói rõ với tôi!”
“Rốt cuộc cô có phải người nhà họ Chu hay không?”
“Con là vợ của Chu Minh.”
Tôi nói.
“Nhưng con không phải máy rút tiền của nhà họ Chu.”
“Cô…”
Mặt mẹ chồng đỏ bừng.
Bà quay đầu nhìn Chu Minh.
“Chu Minh, con nhìn cô ta đi!”
“Con có quản hay không?”
Sắc mặt Chu Minh trắng bệch.
Anh siết c.h.ặ.t đôi đũa trong tay, các khớp ngón tay trắng lên.
Môi anh khẽ động.
Anh nhìn tôi rồi lại nhìn mẹ mình, giống như một người bị kẹp giữa hai bức tường, không biết nên dựa về phía nào.
“Lâm Vi.”
Giọng anh rất nhỏ, gần như đang cầu xin.
“Em đừng làm ầm nữa…”
“Em làm ầm sao?”
Tôi quay sang nhìn anh.
Đột nhiên tôi cảm thấy trong cổ họng bị một thứ gì đó vừa lạnh vừa cứng chặn lại.
“Chu Minh, trong ba năm qua, lần nào chẳng phải em nhượng bộ?”
“Mẹ anh bảo em làm gì thì em làm.”
“Mẹ anh muốn gì thì em đưa.”
“Em đã từng nói một chữ không chưa?”
“Nhưng bây giờ bà ấy muốn em nộp toàn bộ tiền lương mỗi tháng.”
“Anh chỉ nói với em một câu ‘đừng làm ầm nữa’ sao?”
Môi Chu Minh mấp máy mấy lần nhưng không phát ra tiếng.
“Được.”
Tôi đứng lên.
Chân ghế cọ xuống sàn, phát ra tiếng rít ch.ói tai.
“Tôi không cần nhà của các người.”
“Không cần đồ đạc của nhà các người.”
“Tiền lương của tôi, tôi sẽ tự mang đi.”
“Cô đứng lại!”
Giọng mẹ chồng đuổi theo từ phía sau.
“Hôm nay cô mà dám bước ra khỏi cánh cửa này thì đừng bao giờ quay lại!”
Tôi vào phòng ngủ, kéo chiếc vali màu đỏ từ ngăn dưới cùng của tủ quần áo ra.
Nó được mua khi kết hôn.
Khi ấy tôi cảm thấy màu đỏ rất vui vẻ và may mắn.
Bây giờ nhìn lại chỉ thấy ch.ói mắt.
Tôi nhét quần áo vào trong một cách lộn xộn.
Quần áo thay hằng ngày.
Áo khoác.
Quần bò.
Đồ lót.
Khi kéo ngăn tủ được một nửa, tôi nhìn thấy chiếc hộp nhỏ đựng trang sức.
Bên trong là ba món vàng mẹ chồng tặng khi cưới.
Tôi không lấy.
Nếu lấy, bà lại nói tôi tham đồ nhà họ.
“Lâm Vi!”
Chu Minh bước vào, đứng ở cửa, chân tay luống cuống.
“Em đừng đi được không?”
“Tối thế này em định đi đâu?”
“Về nhà mẹ em.”
“Em cứ trở về như vậy, bố mẹ em sẽ nghĩ thế nào?”
“Em không quan tâm họ nghĩ thế nào.”
Tôi kéo khóa vali rồi đi ra ngoài.
Chu Minh đưa tay định ngăn tôi, nhưng sau đó lại rụt về.
Anh không ngăn được tôi.
Anh biết mình không thể ngăn được.
Tôi kéo vali đến cửa.
Chiếc ô dưới chân đã khô được một nửa.
Tôi cúi xuống cầm ô lên.
Móc khóa hình chú gấu nhỏ trên chùm chìa khóa khẽ đung đưa.
Đó là món quà Chu Minh tặng vào ngày lễ tình nhân năm ngoái.
Chú gấu giống như đang ôm một trái tim.
Lớp sơn trên trái tim nhựa đã bong mất một mảng nhỏ, để lộ phần nền màu trắng bên dưới.
“Lâm Vi…”
Chu Minh đuổi từ phòng ngủ ra phòng khách, đứng sau lưng tôi.
Tôi quay lưng về phía anh.
Tay đã nắm lấy tay nắm cửa.
Kim loại lạnh buốt.
“Em đi rồi, ai nuôi tám người trong nhà?”
Tay tôi khựng lại.
Đó là giọng của anh.
Không lớn.
Nhưng tất cả mọi người trong phòng khách đều nghe thấy.
Tôi quay người nhìn anh một cái.
Anh đứng giữa phòng khách.
Ánh đèn từ trên đầu chiếu xuống.
Biểu cảm trên mặt vừa sốt ruột vừa mờ mịt, giống như chính anh cũng không hiểu câu nói vừa rồi đã thoát ra khỏi miệng mình bằng cách nào.
Tôi không nói gì.
Tôi mở cửa, bước vào hành lang.
Chiếc vali va lên từng bậc cầu thang khi tôi kéo xuống.
Nhà ở tầng hai lại đang đ.á.n.h con.
