Mẹ Gửi Mười Con Gà Cho Tôi Ở Cữ, Chồng Đem Biếu Nhà Nội - Chương 9

Cập nhật lúc: 23/08/2026 05:06

“Không có tiền?”

Giọng bà cao lên.

“Chí Minh chẳng nói tiền đều do con quản sao?”

“Trước đây con quản. Bây giờ con không muốn quản nữa.”

Tôi ngẩng đầu nhìn bà, ánh mắt bình tĩnh.

“Mua rau mua gạo, điện nước, phí quản lý, sữa bột, tã lót, tất cả đều là tiền. Một mình con không lo xuể, để Chí Minh tự quản đi.”

“Con nói gì vậy? Con là nữ chủ nhân trong nhà, con không quản thì ai quản?”

“Thì mọi người cùng quản. Mẹ mà thương Chí Minh, mẹ cũng có thể giúp anh ấy quản.”

Sắc mặt mẹ chồng đổi mấy lần.

Cuối cùng, bà xách túi vải ở cửa, nói “vậy mẹ về trước”, rồi quay người đi.

Cửa đóng lại, tôi thở phào một hơi dài.

Lòng bàn tay toàn mồ hôi.

Nhưng tôi đã làm được.

Không cãi không ầm, không khúm núm cũng không gây gổ.

Mẹ nói đúng.

Khi thái độ của bạn thay đổi, thái độ của người khác cũng sẽ thay đổi theo.

Trước đây tôi một mực lấy lòng, một mực nhường nhịn, bà cảm thấy tôi làm gì cũng là đương nhiên.

Bây giờ tôi nói với bà, có những chuyện tôi không làm nữa, bà phải tìm con trai bà.

Ngược lại bà lại không quen.

Buổi chiều, Trần Tư Vũ gửi tin nhắn trong nhóm gia đình.

“Chị dâu, cuối tuần em dẫn chồng sang ăn cơm nhé, anh ấy muốn ăn cá cải chua chị làm.”

Phía sau là một chuỗi sticker đáng yêu.

Trước đây mỗi lần cô ấy gửi tin kiểu này, tôi đều lập tức trả lời “được”, sau đó sáng sớm cuối tuần đi chợ mua cá mua rau, một mình bận trong bếp nửa ngày.

Hai vợ chồng họ đến là ngồi xuống sofa chơi điện thoại chờ ăn, ăn xong phủi m.ô.n.g đi, đến bát cũng không giúp dọn.

Có lần tôi mệt đến không thẳng nổi lưng, nói bóng gió một câu:

“Lần sau cùng dọn nhé.”

Sắc mặt cô ấy lập tức thay đổi.

Quay đầu mách mẹ chồng rằng chị dâu ghét bỏ cô ấy.

Hôm đó mẹ chồng gọi ngay cho Trần Chí Minh:

“Vợ con làm sao vậy? Em gái về nhà anh trai ăn bữa cơm mà còn phải nhìn sắc mặt nó à?”

Trần Chí Minh về mắng tôi một trận.

Từ đó tôi không dám nói gì nữa.

Bây giờ cô ấy lại tới.

Tôi nhìn tin nhắn rất lâu rồi gõ một dòng.

“Cuối tuần này không tiện lắm, nhà hơi bừa, chị cũng không thể đứng lâu. Hôm khác nhé.”

Trong nhóm im lặng.

Năm phút sau, mẹ chồng đã gọi cho Trần Chí Minh.

Trần Chí Minh gọi cho tôi, giọng hơi gấp.

“Em nói gì với Tư Vũ thế? Nó nói với mẹ là em không cho nó tới nhà ăn cơm.”

“Em không nói không cho cô ấy tới. Em nói cuối tuần này không tiện, hôm khác.”

“Nó khó khăn lắm cuối tuần mới rảnh…”

“Ngày nào em cũng rảnh, nhưng ngày nào em cũng khó chịu.”

Giọng tôi rất bình tĩnh.

“Anh muốn cô ấy tới thì anh tự nấu cơm tiếp.”

Anh im vài giây, giọng mềm xuống.

“Em biết anh không biết nấu…”

“Vậy thì học.”

Tôi cúp máy.

Điện thoại lại rung mấy cái.

Là Trần Tư Vũ nhắn trong nhóm.

“Được thôi, không tiện thì thôi. Nhưng em vẫn phải nói một câu, về nhà anh trai mình ăn bữa cơm còn phải đặt lịch trước, đây là lần đầu em nghe.”

Tôi không trả lời.

Mẹ chồng nhắn ngay dưới.

“Dạo này chị dâu con sức khỏe không tốt, đừng chấp nó.”

Một người đóng vai tốt, một người đóng vai xấu.

Phối hợp không chê vào đâu được.

Trước kia những lúc như vậy, tôi nhất định sẽ xin lỗi.

“Xin lỗi Tư Vũ nhé, dạo này chị thật sự không khỏe, lần sau nhất định làm cho em.”

Sau đó họ sẽ rộng lượng nói thông cảm, rồi lần sau tiếp tục tới, tiếp tục ăn, tiếp tục soi mói.

Lần này tôi không xin lỗi.

Tôi không làm sai bất cứ điều gì.

Không cần xin lỗi.

Tối Trần Chí Minh về, sắc mặt không tốt.

Anh ném cặp tài liệu lên sofa, đứng ở cửa phòng ngủ, giọng nén lửa.

“Hôm nay em làm sao thế? Mẹ nói em làm mặt với bà ấy, Tư Vũ nói em đuổi nó ra ngoài.”

“Em không làm mặt với ai, cũng không đuổi ai. Em chỉ nói thật.”

“Thật gì?”

“Em nói vết thương đau, đứng không vững, trong tay không có tiền. Ba câu đều là sự thật.”

Tôi nhìn anh.

“Anh thấy câu nào giả?”

Anh bị hỏi cứng họng.

“Mẹ anh cần tiền dưỡng lão, em bảo bà ấy tìm anh. Em gái anh muốn tới ăn cơm, em bảo hôm khác. Em không thấy có vấn đề gì.”

“Trước đây những việc này đều do em làm. Bây giờ em làm không nổi, giao cho mọi người. Có gì sai sao?”

“Nhưng…”

“Nhưng gì?”

“Nhưng trước đây em không như vậy.”

Anh nhịn nửa ngày mới nói ra câu này.

“Đúng, trước đây em không như vậy.”

Tôi gật đầu.

“Trước đây em chăm mẹ anh như mẹ ruột, thương em gái anh như em ruột, gánh hết mọi chuyện trong nhà lên người. Em m.a.n.g t.h.a.i tám tháng vẫn ngồi xổm dưới đất lau sàn, sinh con được ba ngày đã dậy nấu cơm cho anh, ở cữ không ai chăm, tự mình trông con, đêm nào cũng không ngủ được.”

“Anh nói đúng, trước đây em thật sự không như vậy.”

“Nhưng bây giờ em không muốn thế nữa.”

“Vì không đáng.”

Khi chữ cuối cùng thốt ra, tôi thấy đồng t.ử anh khẽ rung.

Anh đứng ở cửa phòng ngủ, môi mấp máy, cuối cùng không nói được gì.

Một lúc lâu sau, anh quay người vào bếp.

Tôi nghe tiếng anh lục tủ lạnh, mở tủ, rồi tiếng nồi bát va chạm.

Chẳng bao lâu sau, trong bếp bay ra mùi khét.

Sau đó là tiếng điện thoại.

Chắc anh đang tìm công thức trên mạng.

20 phút sau, anh bưng một đĩa cải thảo xào cháy đen và một bát cơm sống sượng vào, đặt lên tủ đầu giường.

“Ăn tạm đi.”

Tôi nhìn đĩa cải thảo, bỗng muốn cười.

Không phải vì món ăn buồn cười, mà vì anh chịu vào bếp rồi.

Trước đây tuyệt đối anh không bước vào bếp.

Mẹ anh nói đàn ông vào bếp là không có tiền đồ.

Bây giờ tốt rồi.

Có tiền đồ hay không, vẫn phải ăn cơm.

Ngày tháng cứ thế trôi qua.

Tôi không còn ôm hết việc nhà.

Quần áo chất trong giỏ đồ bẩn, Trần Chí Minh bắt đầu tự giặt.

Ban đầu anh không biết phân loại, ném áo sơ mi trắng và quần jean vào máy giặt cùng nhau, kết quả áo sơ mi trắng bị nhuộm thành xanh xám.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mẹ Gửi Mười Con Gà Cho Tôi Ở Cữ, Chồng Đem Biếu Nhà Nội - Chương 9: Chương 9 | MonkeyD