Mẹ Gửi Mười Con Gà Cho Tôi Ở Cữ, Chồng Đem Biếu Nhà Nội - Chương 8
Cập nhật lúc: 23/08/2026 05:06
Tôi nghe tiếng anh mở tủ lạnh, đóng tủ lạnh, mở lò vi sóng.
Một tiếng “ting” vang lên, sau đó là tiếng bát đũa va chạm.
Anh bưng đĩa vào phòng ngủ, đặt lên tủ đầu giường.
“Ăn đi.”
Món nguội không có giấm, đùi gà kho vẫn lạnh, màn thầu đã hâm nhưng hơi cứng.
Tôi từ từ ăn, không nói gì.
Anh tự ăn ngoài phòng khách, vừa ăn vừa lướt điện thoại.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi sinh con tôi không nấu cơm.
Cũng là lần đầu tiên anh tự lo bữa tối.
Hóa ra không phải anh không biết lo.
Là trước đây anh không muốn.
Sau này sẽ còn nhiều việc để anh tự lo.
Món nợ những con gà ấy, từ bữa tối đơn sơ hôm nay, tôi sẽ từ từ tính.
Hơn 9 giờ tối, mẹ chồng gọi điện.
Trần Chí Minh nghe máy, nói một hồi lại nhắc đến tiền.
“Mẹ, tiền dưỡng lão tháng này cuối tuần con chuyển cho mẹ.”
“3.000 đúng không? Vâng, con biết rồi.”
Cúp máy, anh thuận miệng nói với tôi:
“Mẹ anh bảo tháng này hơi thiếu tiền, muốn thêm 1.000. Bà nhìn trúng một chiếc áo lông vũ, vẫn chưa nỡ mua.”
Trước đây nghe vậy tôi sẽ nói:
“Được, vậy chuyển thêm chút.”
Áo lông vũ mùa đông hằng năm của mẹ chồng đều do tôi mua.
Nhưng hôm nay, tôi chỉ “ừ” một tiếng, không nói gì thêm.
Anh chờ một lúc, thấy tôi không tiếp lời thì nghi hoặc nhìn tôi.
“Sao vậy?”
“Không sao.”
Tôi trở mình, quay lưng về phía anh.
“Vậy quyết thế nhé? Chuyển thêm 1.000?”
“Tiền của anh, anh tự quyết.”
Anh sững người.
Không phải vì nội dung câu này, mà vì giọng của tôi.
Bình thản, lạnh nhạt, chẳng liên quan đến mình.
Trước đây chưa từng có.
“Em không sao chứ?”
Anh cẩn thận hỏi.
“Không sao. Chỉ hơi mệt.”
“Vậy em nghỉ sớm đi.”
Anh tắt đèn lớn, chỉ để lại đèn ngủ nhỏ.
Trong bóng tối, tôi mở mắt nghe nhịp thở anh dần đều, trong lòng âm thầm tính toán.
Từ hôm nay, từng bước từng bước.
Những chuyện mẹ dạy, tôi sẽ làm từng việc một.
Không cãi không ầm.
Yên lặng, đàng hoàng, thu lại những gì mình không cần tiếp tục cho đi.
Sáng hôm sau, Trần Chí Minh bị chuông báo thức đ.á.n.h thức.
Anh mơ màng mò điện thoại tắt chuông, theo thói quen đẩy tôi.
“Tiểu Nhã, bữa sáng…”
Nói được nửa câu thì tự dừng.
Tôi nằm phía bên kia giường, quay lưng về phía anh, không nhúc nhích.
Anh sững vài giây, có lẽ nhớ chuyện tối qua, ngượng ngùng rút tay lại rồi tự bò dậy vào bếp.
Tôi nghe tiếng mở tủ lạnh, đóng tủ lạnh, lục tủ.
Leng keng một hồi, cuối cùng lò vi sóng kêu “ting”, anh bưng thứ gì đó đi ra.
Trước khi đi, anh đẩy cửa phòng ngủ nhìn một cái.
Tôi nhắm mắt giả ngủ, anh đứng ngoài cửa vài giây rồi nhẹ nhàng đóng cửa.
Khoảnh khắc cửa chống trộm đóng lại, tôi mở mắt.
Con trong lòng đang ngủ rất say, cái miệng nhỏ hơi hé, hơi thở đều đặn.
Tôi cúi đầu nhìn con, trong lòng bình tĩnh chưa từng có.
Trước đây mỗi sáng tôi đều dậy sớm nửa tiếng làm bữa sáng cho anh.
Dù những tháng cuối t.h.a.i kỳ bụng to, dù vừa sinh xong vết thương còn đau, tôi vẫn gắng dậy.
Hâm sữa, rán trứng, nướng bánh mì, đôi khi còn rang cơm trứng, cho vào hộp giữ nhiệt để anh mang tới công ty.
Anh chưa từng nói một câu “vất vả rồi”.
Thỉnh thoảng tôi nói mệt, anh lại cau mày.
“Chỉ làm bữa sáng thôi, mệt được bao nhiêu?”
Bây giờ tốt rồi.
Không mệt nữa.
Ai cũng không mệt nữa.
Hơn 10 giờ sáng mẹ chồng tới.
Như thường lệ, bà không báo trước, dùng chìa khóa mở cửa luôn.
Nghe tiếng ổ khóa xoay, tôi đang cho con b.ú trong phòng ngủ, cả người cứng lại.
Đó là chìa khóa nhà chúng tôi.
Lúc sửa nhà, Trần Chí Minh kiên quyết đưa mẹ chồng một chiếc, nói lỡ có chuyện gì còn tiện giúp đỡ.
Tôi không mấy đồng ý, nhưng nghĩ mẹ chồng nàng dâu hòa thuận là quý nên miễn cưỡng chấp nhận.
Sau đó chiếc chìa khóa ấy trở thành giấy thông hành để mẹ chồng bất cứ lúc nào cũng có thể vào nhà.
Bà chưa bao giờ gõ cửa, không gọi điện, muốn tới lúc nào thì tới.
Có khi tôi đang cho con b.ú, bà đẩy cửa đi thẳng vào.
Cảm giác bị xâm phạm ấy khiến tôi vô cùng khó chịu.
Hôm nay lại vậy.
Bà đẩy cửa vào, tay xách túi vải, vừa thay giày vừa lớn tiếng.
“Tiểu Nhã, mẹ mua ít táo đỏ, bảo Chí Minh hầm canh cho con…”
Nói được nửa câu, bà đứng ở cửa phòng ngủ, sững lại.
Rèm phòng ngủ kéo kín, ánh sáng mờ.
Tôi dựa vào đầu giường cho con b.ú, trên tủ đầu giường bên cạnh đặt bát đũa tối qua chưa dọn, dưới đất vương mấy cục giấy đã dùng.
“Sao còn chưa dậy?”
Bà cau mày.
“Mấy giờ rồi?”
“Tối qua con quấy cả đêm, con không ngủ được bao nhiêu.”
Giọng tôi rất bình tĩnh.
“Thế cũng không thể không xuống giường. Ở cữ nằm nhiều là tốt, nhưng nằm mãi cũng không được, phải xuống đi lại, không thì sản dịch không ra sạch.”
Bà đặt túi vải lên tủ đầu giường, bắt đầu dọn bát đũa.
“Con xem phòng bừa thế này, Chí Minh đi làm rồi, con không thể dọn dẹp chút à?”
Trước đây bà nói vậy, tôi sẽ vừa cười vừa gắng bò dậy dọn.
Hôm nay tôi không làm.
“Mẹ, vết thương con đau, đứng không vững.”
Tay bà đang dọn bát đũa khựng lại, quay đầu nhìn tôi.
“Đau cũng phải chịu chút. Phụ nữ sinh con ai chẳng đau? Lúc mẹ sinh Chí Minh…”
“Vết rạch tầng sinh môn chưa lành, bác sĩ bảo cố gắng hạn chế đi lại.”
Tôi cắt ngang, giọng bình tĩnh như đang nói hôm nay thời tiết đẹp.
Biểu cảm trên mặt mẹ chồng cứng lại.
Đây là lần đầu tiên tôi ngắt lời bà.
Trước đây bà nói gì tôi cũng nghe.
Dù bà nói lời khó nghe đến đâu tôi cũng nhịn.
Bà đã quen với một tôi nhẫn nhịn chịu đựng, quen với một tôi lúc nào cũng cười lấy lòng.
Tôi của hiện tại bình thản, không lay chuyển khiến bà hơi trở tay không kịp.
“Được rồi, vậy con nằm đi.”
Bà bưng bát đũa ra ngoài, trong bếp vang tiếng rửa leng keng một lúc.
Lúc đi ra, bà đứng ở cửa phòng ngủ, muốn nói lại thôi.
“À, Tiểu Nhã, tiền dưỡng lão tháng này…”
“Mẹ, chuyện đó mẹ nói với Chí Minh đi. Trong tay con không có tiền.”
