Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 1246
Cập nhật lúc: 13/01/2026 14:08
Hôm nay khi kiểm tra đồ đặc sản từ Thượng Hải gửi tới, nàng mới phát hiện còn có một hũ cải mai khô. Ngửi thấy mùi chua chua đặc trưng của cải mai khô, nước miếng trong miệng cứ thế ứa ra không kiểm soát được. Dù sao bếp cũng đã đỏ lửa, Vương Mạn Vân dứt khoát nhào bột, làm thêm ít bánh nướng nhân cải mai khô áp chảo.
Mã Hoành còn chưa vào đến tứ hợp viện đã ngửi thấy mùi thơm nồng nàn. Mùi chua dịu của cải mai khô quyện với mùi thơm thanh của bột mì khiến người làm đầu bếp nửa đời như hắn cũng phải nuốt nước miếng ừng ực.
Thơm, thơm thật sự.
Hai chiến sĩ gác cửa và các chiến sĩ phiên trực quanh đó càng khổ sở hơn. Từ lúc mùi thơm trong tứ hợp viện bay ra, ai nấy đều không kìm được cơn thèm thuồng. Đối mặt với mùi chua thơm này, đó là phản ứng sinh lý tự nhiên của con người, không ai kiểm soát nổi.
"Đồng chí Vương, tôi không đến muộn chứ?" Mã Hoành mồ hôi đầy đầu dựng xong xe, chẳng kịp lau mồ hôi trán đã chạy ngay vào bếp.
"Không muộn, là tôi thèm ăn bánh cải mai nên tự tay làm trước thôi." Vương Mạn Vân giải thích.
"Thơm quá." Mã Hoành nhìn những chiếc bánh cải mai mới ra lò còn tỏa hơi nóng, ngoài miệng khen ngợi, trong lòng lại nuốt nước miếng. Hắn không đói, nhưng thực sự thèm cái mùi vị này.
"Đồng chí Mã nếm thử xem." Vương Mạn Vân hào phóng đưa một chiếc bánh cho đối phương. Bánh nàng làm mỏng và nhỏ, cho một cái cũng chẳng tốn bao nhiêu.
"Không cần, không cần đâu, tôi vừa ăn cơm ở nhà rồi." Mã Hoành vội vàng xua tay. Thèm thì thèm thật, nhưng kỷ luật hắn vẫn nắm rõ.
"Bánh này mỏng, không chiếm bụng đâu. Đồng chí Mã nếm thử hương vị, bình phẩm một chút, có chỗ nào chưa được thì chỉ ra để lần sau tôi cải tiến." Vương Mạn Vân khiêm tốn nói, nàng biết Mã Hoành vì kỷ luật nên ngại nhận. Nhưng đối phương đã tận tâm tận lực chăm sóc gia đình nàng suốt thời gian qua, một chiếc bánh có là gì.
Vương Mạn Vân đã nói đến mức này, Mã Hoành nếu không nhận thì có chút không nể mặt. Nghĩ ngợi một chút, hắn nhận lấy rồi c.ắ.n thử.
Giòn, thơm, chua chua mặn mặn, các tầng hương vị kết hợp vừa vặn. Mã Hoành không tìm ra bất kỳ khuyết điểm nào, liền giơ ngón tay cái về phía Vương Mạn Vân: "Đặc biệt ngon, mùi vị tuyệt hảo." Đây là lời khen ngợi cao nhất của hắn.
Vương Mạn Vân còn chưa kịp phản ứng thì hai đứa nhỏ đã phấn khích vỗ tay.
"Ái chà, hai đứa ăn no rồi hả?" Vương Mạn Vân quay đầu lại thì thấy trong rổ bánh lại vơi đi hai chiếc. Hai đứa nhỏ mỗi đứa đã ăn hai cái bánh quẩy, giờ lại thêm một cái bánh nướng, bụng nhỏ chắc chắn đã lưng lửng rồi.
"No rồi ạ." Tình Tình và Sách Sách đều vui vẻ cười toe toét. Nỗi buồn vì không được đi cùng anh em nhà họ Chu đã tan biến hoàn toàn, lúc này chúng chỉ tiếc cái bụng quá nhỏ, không chứa nổi thêm nhiều món ngon nữa.
"Được rồi." Vương Mạn Vân bất đắc dĩ cười, quay sang nói với Mã Hoành: "Đồng chí Mã, bữa tối không cần làm đâu. Lát nữa tôi nấu bát canh rau, ăn kèm với bánh là đủ rồi, anh cứ về đi." Không cần làm bữa tối thì nàng cũng không cần giữ người ta lại.
"Được... được thôi." Mã Hoành ngẩn ra một giây, sau khi xác định thật sự không cần mình nấu cơm chiều, hắn vui vẻ rời đi. Về sớm thế này, tối nay có thể cùng em họ uống một bữa ra trò rồi.
Mã Hoành đi rồi. Vương Mạn Vân cũng không phát hiện đối phương có gì dị thường. Rốt cuộc Mã Hoành thật sự không có ý xấu, hắn chỉ là quá mức tin tưởng và đối đãi chân thành với người em họ ít gặp mặt, hoàn toàn không nghĩ tới em họ sẽ lợi dụng mình.
Khi Mã Hoành rời khỏi tứ hợp viện, tâm trạng vô cùng bay bổng. Thời gian tự do hiếm hoi này khiến hắn đặc biệt phấn khích, đạp xe cũng nhanh hơn, rất mau đã đuổi kịp em họ.
"A Viễn!"
Ngụy Viễn kinh ngạc quay đầu lại. Hai người tách ra chưa đến hai mươi phút, hắn còn chưa đi bộ về đến nhà họ Mã.
"Hôm nay anh tan làm sớm. Đi, anh đi mua vài món nhắm, chúng ta uống một bữa cho đã." Mã Hoành đến gần, xuống xe vỗ mạnh vào vai em họ. Khi vào Cung Tiêu Xã mua nguyên liệu, hắn hào phóng vô cùng, mua không ít thịt thà. Cơm chiều nay không chỉ thết đãi em họ long trọng mà con cái tan làm về cũng cần ăn cơm.
