Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 1247

Cập nhật lúc: 13/01/2026 14:08

Ngụy Viễn tới nhà họ Mã vốn dĩ cũng có mục đích riêng. Thấy Mã Hoành muốn cùng mình không say không về thì đúng ý hắn quá. Lúc trả tiền, hắn còn tranh trả tiền và tem phiếu thịt, tỏ ra đặc biệt hào phóng.

...

Bên kia, Chu Anh Hoa cùng cảnh vệ viên và em trai rất nhanh đã đến nhà họ Trương. Vì đi ô tô nên họ đến trước những người khác trong nhà họ Trương.

"Ba." Ba người Chu Anh Hoa trải qua kiểm tra của binh lính, bước vào nhà họ Trương, liếc mắt liền thấy Chu Chính Nghị đang ngồi trên ghế sô pha.

"Ừ." Chu Chính Nghị nhìn sang Trương Văn Dũng ngồi bên cạnh. Nơi này là nhà họ Trương, quyền làm chủ thuộc về đối phương.

"Ngồi đi, Tiểu Hoa, Tiểu Thịnh, các cháu ngồi đi." Trương Văn Dũng ánh mắt hơi kích động nhìn hai đứa cháu nội, tầm mắt tự động bỏ qua cảnh vệ viên Tiểu Ngô nhưng vẫn dành cho cậu ta sự tôn trọng.

Ba người Chu Anh Hoa có chút không hiểu tình huống thế nào, nhưng thấy Chu Chính Nghị không có biểu hiện gì, ba người liền tìm chỗ gần cha mình ngồi xuống. Chỉ có Chu Anh Thịnh tò mò đ.á.n.h giá nhà họ Trương. So với khi bọn cậu rời đi trước kia, nơi này lại thay đổi. Người tuy nhiều, lính gác và chiến sĩ trực ban đông đúc, nhưng cậu lại cảm thấy lạnh lẽo. Vì thế cậu bé tò mò nhìn về phía Trương Văn Dũng.

Từ khi hai đứa cháu đến, tầm mắt Trương Văn Dũng vẫn luôn dừng trên người chúng. Chu Anh Hoa rất trầm ổn, ngồi xuống cũng không nhìn loạn mà hơi rũ mắt, tâm trí chìm vào những đề bài Sách Sách đã ra cho cậu trước đó. Cậu rất muốn báo cáo chi tiết việc này với Chu Chính Nghị ngay, nhưng nhìn dáng ngồi của cha và Trương Văn Dũng thì biết người lớn đang có chuyện quan trọng, nên cậu không mở miệng mà thầm ôn tập bài vở trong đầu.

"Tiểu Hoàng, rửa thêm chút trái cây mang lên đây."

Trương Văn Dũng tỉ mỉ đ.á.n.h giá hai đứa cháu, càng nhìn càng yêu thích. Hai đứa trẻ này khí chất tuy khác nhau nhưng diện mạo đều giống Chu Chính Nghị, nói cách khác là đều giống Chu Cẩn Tâm. Phát hiện điều này, ánh mắt ông nhìn hai đứa trẻ càng thêm từ ái. Ông cũng kịp thời nhắc nhở bảo mẫu mới trong bếp rửa thêm trái cây cho bọn trẻ.

Bảo mẫu mới từ khi khách tới đã lo dọn trái cây, nghe Trương Văn Dũng dặn liền vội vàng vâng dạ, sau đó bưng đĩa táo đã gọt và nho đã rửa sạch đặt lên bàn phòng khách.

"Mọi người ăn trái cây đi." Trương Văn Dũng không tiện tiếp đãi riêng ai, bèn mời chung mọi người.

"Cảm ơn ông Trương."

Chu Chính Nghị và Vương Mạn Vân chưa bao giờ dạy hai đứa trẻ phải thù hận Trương Văn Dũng hay kể lể ân oán đời trước cho chúng nghe. Trừ Chu Anh Hoa do tham gia phá án nên biết đôi chút, còn Chu Anh Thịnh hoàn toàn không hay biết gì. Đối mặt với sự từ ái của Trương Văn Dũng, Chu Anh Thịnh không chỉ cầm một chùm nho mà còn lễ phép cảm ơn.

Trương Văn Dũng nghe tiếng gọi "ông Trương" mà hốc mắt nóng lên. Tuy rằng mang họ khác, nhưng rốt cuộc nó cũng gọi ông một tiếng ông, ông đã rất thỏa mãn rồi. Ánh mắt ông nhìn bọn trẻ càng thêm hiền từ, trong lòng cũng an tâm hơn. Mặc kệ sau này thế nào, hôm nay Chu Chính Nghị chịu đưa hai đứa nhỏ tới, ông đã thấy mãn nguyện lắm rồi.

Bác sĩ Lưu đến cũng rất nhanh. Chu Anh Hoa bọn họ mới ngồi vài phút thì ông ấy đã tới. Vừa đến, ông liền chỉ huy vài nhân viên y tế đang túc trực tại nhà họ Trương lấy dụng cụ kiểm tra cho Trương Văn Dũng. Sau một hồi bận rộn nhưng trật tự, bác sĩ Lưu khó xử nhìn về phía Chu Chính Nghị.

"Huyết áp hơi cao một chút." Ông không dám chắc nếu bị kích thích thêm thì Trương Văn Dũng có thể bình an vô sự hay không.

"Vậy để hôm khác xem ghi chép." Chu Chính Nghị rất lý trí. Hiện tại truy tìm Cố Tâm Lam quan trọng hơn, những việc khác có thể tạm gác lại.

Trương Văn Dũng nghĩ nghĩ, ánh mắt dừng trên người Chu Anh Hoa và Chu Anh Thịnh, rồi im lặng. Có một số việc đã đoán được thì cần gì phải nhất định chứng kiến tận mắt.

Người nhà họ Trương lục tục kéo đến sau đó hơn mười phút. Nhà xa nhà gần khác nhau nên thời gian đến cũng lệch nhau, nhưng mọi người đều rất phối hợp, ai nấy đều mang theo con cháu.

"Anh Tiểu Hoa!" "Anh Tiểu Thịnh!"

Mấy đứa trẻ trở lại ngôi nhà quen thuộc của ông nội, nhìn thấy Chu Chính Nghị thì có chút sợ hãi, nhưng vừa đảo mắt thấy Chu Anh Thịnh đang húp sụp ăn nho, gan chúng liền lớn hẳn lên. Đặc biệt là Lỗ Nguyên Gia, cậu bé buông tay mẹ ra, chạy thẳng tới ôm chầm lấy Chu Anh Thịnh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.