Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 1292
Cập nhật lúc: 13/01/2026 16:14
"Xin lỗi anh Tiểu Thịnh, xin lỗi anh, đều tại em. Nếu không phải em cứ đòi trốn đi tìm cha mẹ thì anh cũng sẽ không bị bọn họ bắt nạt, đều là em không tốt, hu hu..." Sách Sách dù thông minh đến mấy cũng chỉ là đứa trẻ hơn ba tuổi. Thấy Chu Anh Thịnh bị hành hạ, cậu bé sợ hãi và lo lắng tột độ.
"Không cần tự trách, nghe anh nói này..." Chu Anh Thịnh cảm nhận được cơ thể suy yếu, biết mình không còn tỉnh táo được bao lâu nữa. Cậu phải nhanh ch.óng dặn dò những điều cần thiết cho em, dù cũng xót xa khi thấy mặt đứa bé bị đ.á.n.h sưng vù nhưng không còn thời gian quan tâm nhiều.
Cậu chỉ có thể miễn cưỡng đưa tay, nhẹ nhàng sờ lên nửa bên mặt không bị thương của em, nhỏ giọng nói nhanh: "Đây là một cuộc thử thách, bọn họ..." Chu Anh Thịnh vô cùng khó khăn nói ra kế hoạch tiếp theo, nói xong cậu rốt cuộc không kiên trì được nữa, hôn mê bất tỉnh. Chịu trọng thương như vậy, cậu có thể kiên trì đến giờ đã dùng hết toàn bộ nghị lực.
"Anh Tiểu Thịnh, anh Tiểu Thịnh!"
Việc Chu Anh Thịnh ngất xỉu làm Sách Sách hoảng sợ, cậu bé ôm lấy Chu Anh Thịnh đã bất tỉnh mà khóc lớn. Căn phòng này tuy cách âm nhưng không phải tuyệt đối. Thuộc hạ canh gác bên ngoài nhìn qua ô cửa nhỏ trên cửa sắt dễ dàng thấy rõ tình hình bên trong. Hai tên nhìn nhau, một người vội chạy đi báo cáo.
Chu Anh Thịnh hôn mê, bước tiếp theo phải làm sao?
"Không thể để xảy ra chuyện, cho bác sĩ vào xem, cần tiêm t.h.u.ố.c hạ sốt thì tiêm ngay." Ngụy Viễn không thể để Chu Anh Thịnh xảy ra chuyện thật, trực tiếp chỉ định bác sĩ vào kiểm tra.
Tên thuộc hạ nhìn gã chủ quản. Gã chủ quản phất tay. Tên thuộc hạ lập tức đi gọi bác sĩ.
Bác sĩ đến rất nhanh, không chỉ kiểm tra kỹ vết thương cho Chu Anh Thịnh mà còn bôi t.h.u.ố.c lại, cuối cùng tiêm cho cậu một mũi rồi mới rời đi.
Sách Sách từ khi cửa sắt mở ra đã không khóc nữa. Dù đôi mắt đỏ hoe không kìm được nước mắt, cậu bé cũng không phát ra tiếng khóc trước mặt người ngoài.
Một giờ sau, thuộc hạ đưa thức ăn đến. Tuy mùi vị không ngon lắm nhưng cậu bé vẫn nghiêm túc ăn hết. Cậu biết chỉ có ăn no mới có sức, mới bảo vệ được Chu Anh Thịnh đang hôn mê.
"Trời sinh là giống nòi cứng cỏi."
Ngụy Viễn và gã chủ quản nhìn qua ô cửa đặc biệt thấy rõ tình hình trong ngục, không thể không cảm thán. Và càng có ý nghĩ muốn g.i.ế.c c.h.ế.t Chu Anh Thịnh.
Sách Sách ăn xong, nhìn sắc trời bên ngoài song sắt, ngoan ngoãn leo lên giường, ôm lấy cánh tay không bị thương của Chu Anh Thịnh và ngủ thiếp đi. Cậu bé rất nghe lời, những gì Chu Anh Thịnh dặn dò trước đó cậu đều ghi nhớ và thực hiện từng bước. Cậu phải nhanh ch.óng hồi phục thể lực.
"Ngủ rồi?" Vài phút sau, gã chủ quản vẫn luôn âm thầm giám sát nhìn sang Ngụy Viễn. Gã không chỉ thấy Chu Anh Thịnh khác thường, mà cái đứa nhỏ xíu này hình như cũng hơi lạ.
"Mới hơn ba tuổi, đang tuổi ăn tuổi ngủ, lại bị dọa sợ, khóc nửa ngày, hết sức rồi thì buồn ngủ rũ rượi là phản ứng cơ thể bình thường." Ngụy Viễn đã trông hai đứa trẻ hai ngày, rất hiểu hành vi của chúng. Trước đó mệt rũ rượi, đứa bé có thể ngủ ngon lành trên lưng hắn.
"Ừ." Gã chủ quản cuối cùng chọn tin tưởng Ngụy Viễn.
Thời gian trôi nhanh, chớp mắt đã đến chập tối, trời dần tối, Chu Anh Thịnh rốt cuộc cũng tỉnh.
Sách Sách tỉnh dậy sớm hơn cậu. Đứa bé rất kiên cường, khi Chu Anh Thịnh chưa tỉnh, cậu bé không chỉ kiểm tra nhiệt độ cơ thể anh mà còn xin người xấu bên ngoài nước sạch để lau người cho anh.
Khi tỉnh lại, Chu Anh Thịnh cuối cùng cũng cảm thấy cơ thể hồi phục chút sức lực.
"Có bác sĩ đến xem cho anh rồi, tiêm t.h.u.ố.c và bôi t.h.u.ố.c lại nữa." Sách Sách nhỏ giọng kể lại tình hình cho Chu Anh Thịnh.
"Ừ." Chu Anh Thịnh rất khát, nhìn ra cửa. Trong phòng không có nước, muốn uống phải nhờ người bên ngoài đưa vào.
"Anh Tiểu Thịnh, anh muốn uống nước phải không?" Sách Sách nhận ra ngay nhu cầu của anh.
"Ừ." Chu Anh Thịnh uể oải gật đầu.
"Em đi tìm bọn họ." Sách Sách cậy vào tầm quan trọng của mình, nhảy xuống giường đi đá cửa. Cửa tuy dày nặng nhưng cậu đá vẫn tạo ra tiếng động không nhỏ, hơn nữa cậu tin bên ngoài chắc chắn có người canh gác.
